Vẻ đẹp của hình tượng đất nước trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm (hay nhất)

Bạn đang gặp trắc trở lúc viết bài luận của mình? vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Non sông của Nguyễn Khoa Điềm? Đừng lo lắng! Mời các bạn cùng tham khảo những bài văn mẫu đã được chọn lựa và biên soạn với nội dung súc tích, cụ thể và hay nhất của Trường giainhat.vn dưới đây để biết cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ vựng. Hi vọng bạn có một tài liệu hữu ích!

Nêu vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

1. Mở bài

Giới thiệu đoạn trích “Non sông” của Nguyễn Khoa Điềm

2. Thân thể

– Vẻ đẹp của hình ảnh tổ quốc được Nguyễn Khoa Điềm mô tả và cảm nhận từ nhiều khía cạnh:


+ Về phương diện lịch sử: Non sông có từ lâu đời.

+ Về mặt văn hóa: Phong tục tập quán của người Việt như ăn trầu, búi tóc sau đầu, lối sống tình nghĩa, thủy chung.

+ Khía cạnh

  • Quá khứ: Gắn liền với truyền thuyết và thần thoại

  • Hiện nay: Là sự kết nối của mỗi tư nhân

+ Phương diện ko gian: Ko gian thân thiện, gắn bó với cuộc sống của con người.

– Nguyễn Khoa Điềm khẳng định tổ quốc thuộc về nhân dân, chính nhân dân làm nên tổ quốc.

Non sông mang vẻ đẹp bình dị, thân thiện, thân thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng.

3. Kết luận

Cảm nhận về hình ảnh tổ quốc qua đoạn trích.

Vẻ đẹp của hình ảnh tổ quốc trong bài thơ Non sông của Nguyễn Khoa Điềm – Bài văn mẫu


Ko biết từ bao giờ, hình ảnh tổ quốc đã đi vào thơ ca Việt Nam một cách tự nhiên tương tự. Nhiều tác phẩm văn học, bài thơ đã viết về hình ảnh này, nhưng mỗi nghệ sĩ lại có cách nhìn nhận riêng. Đối với Nguyễn Khoa Điềm, tổ quốc là những gì thân thiện và thiêng liêng nhất.

Trong toàn thể đoạn trích “Non sông”, tác giả đã khắc họa hình ảnh tổ quốc qua nhiều khía cạnh không giống nhau như lịch sử, văn hóa, ko gian và thời kì.

“Lúc chúng ta lớn lên, tổ quốc đã có

Đất Nước ngày xưa mẹ tôi hay kể cho tôi nghe.

Non sông tính từ lúc miếng trầu bà ăn

Non sông lớn lên lúc dân tộc biết trồng tre đánh giặc.

Tóc mẹ vén sau đầu

Cha mẹ thương nhau gừng cay muối mặn.

Kèo cột thành tên

Hạt gạo phải được xay, giã, xay, sàng.

Non sông từ ngày đấy ”

Vì vậy nước xuất hiện, ra đời từ rất lâu đời. Theo dòng lịch sử, tổ quốc ta đã tồn tại hơn bốn nghìn năm. Non sông tồn tại trong truyện cổ tích của mẹ, trong miếng trầu của bà và “lớn lên” lúc nhân dân ta biết trồng tre làm vũ khí đẩy lùi quân xâm lược bảo vệ Tổ quốc. Non sông cũng giống như một sinh thể, có quá trình sinh ra, lớn lên và tồn tại song song với đời sống con người. “Miếng trầu bà ăn” gợi cho ta nhớ tới sự tích “Miếng trầu”. Ngoài ra miếng trầu còn là “đầu câu chuyện”, người ta thường mời nhau ăn trầu để tỏ lòng hiếu khách, lễ phép. Cụ thể “nhân dân ta biết trồng tre đánh giặc” gợi cho người đọc liên tưởng tới truyền thuyết “Thánh Gióng” – người nhổ những bụi tre ven đường đánh giặc khiến chúng phải bỏ chạy. Ko chỉ vậy, tổ quốc còn gắn liền với những phong tục tập quán của dân tộc ta như tục buộc tóc sau đầu của người phụ nữ Việt Nam, lối sống chung tình, mến thương đùm bọc lẫn nhau bằng gừng và muối. Từ lúc có nước, nhân dân ta đã biết đặt tên vì kèo, đặt tên cột để đặt tên cho con với mong muốn con khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Từ đó nhân dân ta cũng đã biết lao động chịu khó để làm ra hạt gạo, phục vụ nhu cầu sinh hoạt hàng ngày. Non sông ko chỉ “khởi đầu”, “lớn lên” nhưng mà còn trưởng thành, vững chắc, mạnh mẽ hơn sau trận chiến đấu chống giặc ngoại xâm và các thế lực thù địch thủ đoạn chống phá tổ quốc. Non sông hiện hữu trong những điều nhỏ nhỏ, bình dị và thân thuộc nhất của đời thường. Nó có mặt trong mọi loại hình văn học dân gian, trong phong tục, tập quán, lối sống của dân tộc ta, và cả trong “bạn”, “bạn”:

Trong bạn và tôi ngày hôm nay

Tất cả chúng ta đều có một phần của tổ quốc ”.

Non sông là bộ phận máu thịt của mỗi con người, gắn bó với cuộc sống của chính chúng ta:

“Đất là nơi bạn tới trường

Nước là nơi tôi tắm

Non sông là nơi chúng ta gặp nhau

Non sông là nơi tôi đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ ”.

Cùng với “thời kì dài” là “ko gian vô hạn”. Thi sĩ trích hai từ “Đất” và “Nước” để người đọc hiểu rõ hơn về hai cách gọi cao quý và thiêng liêng này. Non sông gắn liền với bước chân “em” tới trường, nơi “em” tắm, nơi “ta” gặp nhau, nơi “em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ”. Tác giả nhận thấy những điều nhỏ nhặt nhất, đơn giản nhất cũng góp phần ko nhỏ làm nên tổ quốc. Người truyền tụng vẻ đẹp tâm hồn con người Việt Nam, truyền tụng những phong tục tập quán đặm đà bản sắc văn hóa Việt Nam từ bao đời nay.

Vẻ đẹp của hình ảnh tổ quốc được tạo nên bởi sự thống nhất và hài hòa về nhiều mặt. Non sông trở thành tươi đẹp hơn trong khoảnh khắc sum họp của mọi người. Đó là lối sống nhân ái, là truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta. Non sông là máu xương, là vong linh nên mỗi chúng ta phải biết:

“Hỡi ơi tổ quốc là máu xương của ta

Phải biết gắn bó và san sớt

Phải biết tô thắm hình hài tổ quốc.

Làm Cho Đất Nước Mãi Mãi “

Non sông tươi đẹp là vậy, vì vậy mỗi người cần có trách nhiệm gắn bó và tăng trưởng tổ quốc để tổ quốc ngày càng giàu đẹp.

Vẻ đẹp của hình tượng đất nước trong bài thơ Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm (ảnh 3)

Non sông được tạo ra bởi những con người vô danh, nhưng họ vô cùng dũng cảm:

“Có rất nhiều cô gái và cậu nhỏ

Trong số bốn nghìn hạng người ở tuổi tôi

Họ sống và chết

Đơn giản và tĩnh tâm

Ko người nào nhớ tên

Nhưng họ đã làm nên Non sông ”.

Họ ko được mọi người nhớ tới, nhưng họ đã kiên trì tranh đấu để các thế hệ sau có được tổ quốc như ngày hôm nay. Họ sống giản dị, thầm lặng góp sức và hy sinh cho dân tộc. Họ đã hóa thân thành hình đất trường tồn với thời kì.

Tư tưởng dân tộc của nhân dân được Nguyễn Khoa Điềm trình bày rõ nét trong đoạn trích này:

“Hãy để Non sông này là Non sông của Nhân dân

Non sông của Nhân dân, Non sông của những làn điệu dân ca thần thoại ”

Người khẳng định tổ quốc thuộc về nhân dân vì chính nhân dân làm nên tổ quốc. Họ đã giữ giàng những truyền thống văn hóa của dân tộc để những trị giá đó ko bị mai một:

“Họ đã lưu giữ và truyền lại cho tôi những hạt tôi đã trồng

Họ truyền lửa qua mọi ngôi nhà, từ than đá tới cung điện

Họ truyền giọng nói của mình để con cái luyện nói

Họ mang tên xã, tên làng trên mỗi chuyến di trú.

Họ đắp đập bên bờ cho người trồng cây hái quả ”.

Với giọng văn trầm tư, tiếng nói mộc mạc, linh hoạt trong cách sử dụng thành ngữ và chất liệu văn học dân gian, Nguyễn Khoa Điềm đã trình bày được vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc. Đó là một vẻ đẹp bình dị, thân thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng. Cách nhìn này đã góp phần tạo nên sự nhiều chủng loại của hình tượng tổ quốc trong văn học Việt Nam.

Vì thế Trường giainhat.vn Đã hoàn thành bài văn mẫu Vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Non sông của Nguyễn Khoa Điềm. Hi vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và học tập với tác phẩm. Chúc may mắn với việc học Văn của bạn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

(hay nhất)

Video về: Vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

(hay nhất)

Wiki về Vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

(hay nhất)

Vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

(hay nhất) -

Bạn đang gặp trắc trở lúc viết bài luận của mình? vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Non sông của Nguyễn Khoa Điềm? Đừng lo lắng! Mời các bạn cùng tham khảo những bài văn mẫu đã được chọn lựa và biên soạn với nội dung súc tích, cụ thể và hay nhất của Trường giainhat.vn dưới đây để biết cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ vựng. Hi vọng bạn có một tài liệu hữu ích!

Nêu vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm

1. Mở bài

Giới thiệu đoạn trích "Non sông" của Nguyễn Khoa Điềm

2. Thân thể

- Vẻ đẹp của hình ảnh tổ quốc được Nguyễn Khoa Điềm mô tả và cảm nhận từ nhiều khía cạnh:


+ Về phương diện lịch sử: Non sông có từ lâu đời.

+ Về mặt văn hóa: Phong tục tập quán của người Việt như ăn trầu, búi tóc sau đầu, lối sống tình nghĩa, thủy chung.

+ Khía cạnh

  • Quá khứ: Gắn liền với truyền thuyết và thần thoại

  • Hiện nay: Là sự kết nối của mỗi tư nhân

+ Phương diện ko gian: Ko gian thân thiện, gắn bó với cuộc sống của con người.

- Nguyễn Khoa Điềm khẳng định tổ quốc thuộc về nhân dân, chính nhân dân làm nên tổ quốc.

Non sông mang vẻ đẹp bình dị, thân thiện, thân thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng.

3. Kết luận

Cảm nhận về hình ảnh tổ quốc qua đoạn trích.

Vẻ đẹp của hình ảnh tổ quốc trong bài thơ Non sông của Nguyễn Khoa Điềm - Bài văn mẫu


Ko biết từ bao giờ, hình ảnh tổ quốc đã đi vào thơ ca Việt Nam một cách tự nhiên tương tự. Nhiều tác phẩm văn học, bài thơ đã viết về hình ảnh này, nhưng mỗi nghệ sĩ lại có cách nhìn nhận riêng. Đối với Nguyễn Khoa Điềm, tổ quốc là những gì thân thiện và thiêng liêng nhất.

Trong toàn thể đoạn trích “Non sông”, tác giả đã khắc họa hình ảnh tổ quốc qua nhiều khía cạnh không giống nhau như lịch sử, văn hóa, ko gian và thời kì.

“Lúc chúng ta lớn lên, tổ quốc đã có

Đất Nước ngày xưa mẹ tôi hay kể cho tôi nghe.

Non sông tính từ lúc miếng trầu bà ăn

Non sông lớn lên lúc dân tộc biết trồng tre đánh giặc.

Tóc mẹ vén sau đầu

Cha mẹ thương nhau gừng cay muối mặn.

Kèo cột thành tên

Hạt gạo phải được xay, giã, xay, sàng.

Non sông từ ngày đấy ”

Vì vậy nước xuất hiện, ra đời từ rất lâu đời. Theo dòng lịch sử, tổ quốc ta đã tồn tại hơn bốn nghìn năm. Non sông tồn tại trong truyện cổ tích của mẹ, trong miếng trầu của bà và “lớn lên” lúc nhân dân ta biết trồng tre làm vũ khí đẩy lùi quân xâm lược bảo vệ Tổ quốc. Non sông cũng giống như một sinh thể, có quá trình sinh ra, lớn lên và tồn tại song song với đời sống con người. “Miếng trầu bà ăn” gợi cho ta nhớ tới sự tích “Miếng trầu”. Ngoài ra miếng trầu còn là “đầu câu chuyện”, người ta thường mời nhau ăn trầu để tỏ lòng hiếu khách, lễ phép. Cụ thể “nhân dân ta biết trồng tre đánh giặc” gợi cho người đọc liên tưởng tới truyền thuyết “Thánh Gióng” - người nhổ những bụi tre ven đường đánh giặc khiến chúng phải bỏ chạy. Ko chỉ vậy, tổ quốc còn gắn liền với những phong tục tập quán của dân tộc ta như tục buộc tóc sau đầu của người phụ nữ Việt Nam, lối sống chung tình, mến thương đùm bọc lẫn nhau bằng gừng và muối. Từ lúc có nước, nhân dân ta đã biết đặt tên vì kèo, đặt tên cột để đặt tên cho con với mong muốn con khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Từ đó nhân dân ta cũng đã biết lao động chịu khó để làm ra hạt gạo, phục vụ nhu cầu sinh hoạt hàng ngày. Non sông ko chỉ “khởi đầu”, “lớn lên” nhưng mà còn trưởng thành, vững chắc, mạnh mẽ hơn sau trận chiến đấu chống giặc ngoại xâm và các thế lực thù địch thủ đoạn chống phá tổ quốc. Non sông hiện hữu trong những điều nhỏ nhỏ, bình dị và thân thuộc nhất của đời thường. Nó có mặt trong mọi loại hình văn học dân gian, trong phong tục, tập quán, lối sống của dân tộc ta, và cả trong “bạn”, “bạn”:

"Trong bạn và tôi ngày hôm nay

Tất cả chúng ta đều có một phần của tổ quốc ”.

Non sông là bộ phận máu thịt của mỗi con người, gắn bó với cuộc sống của chính chúng ta:

“Đất là nơi bạn tới trường

Nước là nơi tôi tắm

Non sông là nơi chúng ta gặp nhau

Non sông là nơi tôi đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ ”.

Cùng với “thời kì dài” là “ko gian vô hạn”. Thi sĩ trích hai từ “Đất” và “Nước” để người đọc hiểu rõ hơn về hai cách gọi cao quý và thiêng liêng này. Non sông gắn liền với bước chân “em” tới trường, nơi “em” tắm, nơi “ta” gặp nhau, nơi “em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ”. Tác giả nhận thấy những điều nhỏ nhặt nhất, đơn giản nhất cũng góp phần ko nhỏ làm nên tổ quốc. Người truyền tụng vẻ đẹp tâm hồn con người Việt Nam, truyền tụng những phong tục tập quán đặm đà bản sắc văn hóa Việt Nam từ bao đời nay.

Vẻ đẹp của hình ảnh tổ quốc được tạo nên bởi sự thống nhất và hài hòa về nhiều mặt. Non sông trở thành tươi đẹp hơn trong khoảnh khắc sum họp của mọi người. Đó là lối sống nhân ái, là truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta. Non sông là máu xương, là vong linh nên mỗi chúng ta phải biết:

“Hỡi ơi tổ quốc là máu xương của ta

Phải biết gắn bó và san sớt

Phải biết tô thắm hình hài tổ quốc.

Làm Cho Đất Nước Mãi Mãi "

Non sông tươi đẹp là vậy, vì vậy mỗi người cần có trách nhiệm gắn bó và tăng trưởng tổ quốc để tổ quốc ngày càng giàu đẹp.

Vẻ đẹp của hình tượng đất nước trong bài thơ Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm (ảnh 3)

Non sông được tạo ra bởi những con người vô danh, nhưng họ vô cùng dũng cảm:

“Có rất nhiều cô gái và cậu nhỏ

Trong số bốn nghìn hạng người ở tuổi tôi

Họ sống và chết

Đơn giản và tĩnh tâm

Ko người nào nhớ tên

Nhưng họ đã làm nên Non sông ”.

Họ ko được mọi người nhớ tới, nhưng họ đã kiên trì tranh đấu để các thế hệ sau có được tổ quốc như ngày hôm nay. Họ sống giản dị, thầm lặng góp sức và hy sinh cho dân tộc. Họ đã hóa thân thành hình đất trường tồn với thời kì.

Tư tưởng dân tộc của nhân dân được Nguyễn Khoa Điềm trình bày rõ nét trong đoạn trích này:

“Hãy để Non sông này là Non sông của Nhân dân

Non sông của Nhân dân, Non sông của những làn điệu dân ca thần thoại ”

Người khẳng định tổ quốc thuộc về nhân dân vì chính nhân dân làm nên tổ quốc. Họ đã giữ giàng những truyền thống văn hóa của dân tộc để những trị giá đó ko bị mai một:

“Họ đã lưu giữ và truyền lại cho tôi những hạt tôi đã trồng

Họ truyền lửa qua mọi ngôi nhà, từ than đá tới cung điện

Họ truyền giọng nói của mình để con cái luyện nói

Họ mang tên xã, tên làng trên mỗi chuyến di trú.

Họ đắp đập bên bờ cho người trồng cây hái quả ”.

Với giọng văn trầm tư, tiếng nói mộc mạc, linh hoạt trong cách sử dụng thành ngữ và chất liệu văn học dân gian, Nguyễn Khoa Điềm đã trình bày được vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc. Đó là một vẻ đẹp bình dị, thân thuộc nhưng vô cùng thiêng liêng. Cách nhìn này đã góp phần tạo nên sự nhiều chủng loại của hình tượng tổ quốc trong văn học Việt Nam.

Vì thế Trường giainhat.vn Đã hoàn thành bài văn mẫu Vẻ đẹp của hình tượng tổ quốc trong bài thơ Non sông của Nguyễn Khoa Điềm. Hi vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và học tập với tác phẩm. Chúc may mắn với việc học Văn của bạn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận