Phân tích vẻ đẹp hào hoa, hào hùng của người lính Tây Tiến (hay nhất)

Tuyển chọn các bài báo hoặc chủ đề Phân tích vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến. Những bài văn mẫu được tổng hợp từ những bài văn hay và hay của các bạn học trò trên cả nước. Chúng tôi mời bạn cùng tham gia!

Phân tích vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến

Mở màn:

Nổi trội trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng là vẻ đẹp hào hùng của người lính. Khắc họa chân dung người lính Tây Tiến với vẻ đẹp hào hoa, người hùng, bi tráng, Quang Dũng đã khẳng định và ca tụng ý thức yêu nước, quả cảm của Tây Tiến và những người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến. kháng chiến chống Pháp.

Nội dung bài đăng:

Bài thơ Tây Tiến ra đời vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp lúc những chàng trai “mang nam tính của thời tao loạn”, “xếp bút xa trường”. Họ coi khó khăn là “duyên nợ người hùng” nên sẵn sàng lao vào đương đầu với mọi khó khăn, thử thách nơi chiến trường. Họ bỏ lại “ngôi nhà ko để gió lay”, bỏ lại “đất đỏ cày cửa ải, đêm dài hầm mỏ”, họ đi “bỏ đường sắt, rèn thêm dao / áo / quần”. ko phải đi tìm giặc nhưng mà đánh “. Họ là những người đàn ông trong thời tao loạn với vẻ đẹp của một người thanh niên Việt Nam có” khí phách người hùng “. Nhưng họ cũng là những người lúc” gươm giáo thì lại như hiền. trước sau như một ”, nên bản thân chúng đã chứa đựng hai vẻ đẹp hào hùng và hào hoa.

Chủ nghĩa người hùng là vẻ đẹp phẩm chất, là khả năng của ý chí kiên cường. Tự hào là thuộc về tình cảm lãng mạn. Hai nét hào hùng và khí phách dường như đối lập nhau, hào hùng là ý chí, nghị lực là khả năng của một lớp thanh niên mang ý thức thời đại “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Hoa tự hào là tâm hồn lãng mạn êm dịu “Đêm mơ Hà Nội ngát hương”, “Nhạc về Viêng Chăn xây hồn thơ”.


Viết về người lính trong chiến tranh văn học nói chung, thơ ca nói riêng chủ yếu nhắc đến tới vẻ đẹp dũng cảm người hùng nhưng mà ít bộc lộ vẻ đẹp lãng mạn, thơ mộng trong tâm hồn người lính, thực ra đây chính là một trong những điểm thành công của Tây Tiến, chính là nhờ thành công này vẻ đẹp của người lính mang một sắc thái vừa riêng lẻ vừa cùng với vẻ đẹp của người lính trong những bài thơ khác. Đồng chí của Chính Hữu, Con cá nước của Tố Hữu… đã hoàn thiện vẻ đẹp của anh quân nhân Cụ Hồ trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

Vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến hiện lên qua cuộc đời tranh đấu vô cùng khó khăn. Một chặng đường dài Tây Tiến đầy gian nan và thử thách. Núi cao, dốc đứng, thác ghềnh, thăm thẳm… Có lúc như chìm vào thung lũng mù sương hay đỉnh núi cao Tây Bắc “Sài Khao sương giăng đoàn quân mỏi”. Có lúc, đoàn quân rơi vào trận địa của núi rừng.

“Tản bộ lên một khúc cua dốc đứng

Con hẻo lánh rượu thơm cả trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Pha Luông mưa xa nhà người nào ”

Tự nhiên nỗ lực xếp đặt nhiều thử thách bất kỳ lúc nào sẵn sàng quật ngã ý chí của con người. Những người lính Tây Tiến cứ lặng thầm lao vào, từng bước vượt qua bao hắc búa của tuyến đường hùng vĩ nơi rừng thiêng, núi độc. Sự rình mò của thú dữ, sự ì ạch của thân thể. Rồi cái chết xuất hiện, người lính Tây Tiến phải đương đầu với tất cả:

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngả súng và quên đời

Buổi chiều thác ầm ầm hùng vĩ.

Đêm đêm, hổ Mường Hịch trêu người ”.

Có nhẽ hào hùng nhất nhưng cũng lãng mạn nhất là lúc Quang Dũng vẽ chân dung người lính:

“Đoàn quân Tây Tiến ko mọc tóc.

Quân xanh hùng dũng và khốc liệt

Đôi mắt nhìn chằm chằm gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”

Bức chân dung đấy được mô tả bằng hai nét chính là Bi và Tràng. Từ bi là nỗi buồn. Zhuang là người hùng. “Thảm kịch” vừa đối lập nhưng cũng vừa thống nhất hài hòa, tức là vừa đau thương vừa người hùng hoặc càng đớn đau càng người hùng. Nỗi buồn đấy hiện lên trong dáng vẻ của một người lính ốm yếu, tiều tụy, đầu trọc lóc “ko mọc tóc”, nước da xanh xao, khô héo “quân xanh”. Ma thiêng nước độc Tây Bắc ghê lắm. Chướng khí của núi rừng và hậu quả của những cơn sốt rét rừng ác tính, đói rét, khó khăn đã bào mòn sức trẻ của những người lính. Sốt rét là một thực tiễn phũ phàng. Thơ ca thời kháng chiến chống Pháp nhiều lần nhắc tới:

“Bạn và tôi biết mọi cảm giác ớn lạnh

Sốt rét run, trán ướt đẫm mồ hôi ”.

(Chính Hữu)

Bệnh sốt rét tới với “Cây sa kê vàng mẹ tôi” (Tố Hữu), tới “Khuôn mặt đã ốm đi / Còn đâu tươi xanh những tháng ngày xanh” (Tồn Hữu)… Và những người lính Tây Tiến bị sốt rét cho tới lúc mất. tất cả tóc của họ và trông giống như đó là một thời kỳ. kỳ dị.

Đối lập với “bi” là “Zhuang”. Nghệ thuật tương phản giữa bên trong (thần thái) và bên ngoài (ngoại hình) đã tạo nên vẻ đẹp của Tây Tiến. Đoàn quân ốm yếu nhưng ko yếu ớt, bi thương nhưng mà vẫn quả cảm bởi: Hình ảnh “tóc ko mọc” gợi lên sự kiêu ngạo, ngạo mạn, khinh bạc của những người lính trẻ luôn hóm hỉnh, vui tươi. Từ “quân đoàn” có nghĩa rộng hơn “quân đội” để chỉ số lượng và sức mạnh. Ba chữ “ác” là những người lính phi thường. Đó là những người làm chủ tình hình, chế ngự đối phương. Chính vì vậy, chủ nghĩa người hùng lấn lướt lòng nhân ái, sức tranh đấu lấn lướt hoàn cảnh, tạo nên một tập thể hùng mạnh “thôn Nữ”.

Ở hai câu thơ tiếp theo, người lính hiện lên bằng vẻ đẹp lãng mạn, hào hoa trong mộng mơ:

“Đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”.

Vẻ đẹp lãng mạn là vẻ đẹp tâm hồn vượt lên thực tại khó khăn để hướng tới niềm sáng sủa. Nơi đây, trong khó khăn, nhưng người lính vẫn ước mơ.

“Đôi mắt đỏ thắm” là đôi mắt vừa có ý chí, vừa có tình: “Chí” ở ý chí đánh giặc. Đôi mắt đấy đang gửi về bên kia biên giới ước mơ đánh giặc, ước mơ lập công, ước mơ hòa bình, ước mơ trở về. “Tình” trong tình yêu quê hương quốc gia. Đôi mắt đấy gửi gắm vào giấc mơ Hà Nội: “Đêm mơ Hà Nội”. Hà Nội quê hương của người lính, cũng là thủ đô thân yêu. Hà Nội của cả nước, của biết bao vần thơ trong nỗi nhớ. Một Nguyễn Đình Thi xao xuyến hương cốm mới, hơi thở rất mỏng, lá vàng rơi…

“Buổi sáng mát lạnh và trong trẻo như buổi sáng xưa.

Gió thu thổi hương cốm mới

Tôi nhớ những ngày của mùa thu

Sáng sớm se lạnh giữa lòng Hà Nội

Những con phố dài hơi lộn xộn

Người đi trước ko ngoái lại

Lá rơi sau thềm đầy nắng “

Huỳnh Văn Nghệ “Nhớ phương Bắc” với “Từ thuở mang gươm đi mở cõi / Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”. Lúc người lính Tây Tiến ra đi, lòng luôn nhớ về một Hà Nội “kiều thơm”. Kiều thơm chỉ còn là hình bóng của những người bạn gái xinh đẹp, đoan trang, dịu dàng. Đó cũng là bóng hình trong giấc mơ của Quang Dũng (Theo thi sĩ Vân Long, người yêu của Quang Dũng lúc bấy giờ có tên đệm là Kiều).

Đã có một thời, bài thơ Tây Tiến bị coi là “có vấn đề” bởi chất mộng mị trong hai câu thơ này. Nhưng thời kì đã chứng minh sự bất tử của nó, chất lãng tử chính là liều thuốc ý thức để người lính vượt qua hoàn cảnh khắc nghiệt lúc bấy giờ. Đó là thứ lãng mạn cách mệnh, chứ ko phải thứ lãng mạn “mộng mị”, “mộng mị” của giai cấp tư sản vụn vặt như Hoài Thanh và một số nhà phê bình đã nhận xét.

Giữa khó khăn, những người lính Tây Tiến vẫn vui, vẫn sống, vẫn giữ được nét hào hùng, khí phách, họ đã tổ chức những đêm lửa trại tưng bừng:

“Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa

Này, bạn mặc áo sơ mi lúc nào vậy?

Bị ám ảnh bởi giọng điệu nam tính của cô gái

Nhạc về Viêng Chăn xây hồn thơ ”.

Sự khốc liệt của chiến tranh mất tích, chỉ còn lại ko gian ngập tràn ánh sáng lung linh của lễ hội hoa chúc và tâm hồn người lính như say trong thú vui thắm thiết của tình quân dân. Câu thơ “Kìa anh mặc áo em lúc nào?” bộc lộ hết sự ngạc nhiên, vui sướng, say mê của tâm hồn và cả sự lém lỉnh, tinh khôn của những người lính. Có thể tưởng tượng những tâm hồn xốc nổi đấy đang đắm say trước vẻ đẹp của những bóng hồng Tây Bắc. Người lính như được chắp cánh trước vẻ đẹp của con người và cảnh vật Tây Bắc, như bay bổng theo điệu nhạc khèn.

Phải có cái gì đó lãng mạn nồng nàn trong tâm hồn Quang Dũng thì anh mới viết được những câu thơ hay tương tự. Những điệp từ “xiêm y”, “man mác”, “khèn lên”, “nhạc về” gợi lên vẻ đẹp hư ảo, vẻ đẹp vừa gần vừa xa của cảnh vật nơi đất khách quê người, làm xao xuyến lòng người. say rượu, khó chịu hơn.

Đi qua bài thơ, ta bắt gặp rất rõ sự trớ trêu, niềm tự hào ngạo nghễ của người lính Tây Tiến. Vừa treo mình thở nặng nhọc trên những sườn núi dựng đứng, chúng tôi gặp ngay câu “súng ngửi trời” rất hóm hỉnh, rất lính. Tự nhiên miền Tây khốc liệt với núi cao, vực thẳm, thác nước ầm ầm lùi về sau lưng người lính. Vẻ đẹp tâm hồn sáng sủa của người lính được nhân lên trước tự nhiên hùng vĩ. Xuyên suốt cả bài thơ, phẩm chất người hùng của người lính hiện lên qua thực tiễn cùng cực, “sương mù”, “quân yếu”, “dầu loang lổ”, “ko còn bước đi”, “quên đời”. với ý chí lao vào cùng một thái độ kiên định “đời xanh ko tiếc đời xanh”, “ko hứa hứa”, “một đi ko trở lại”.

Ngay cả cái chết cũng là vẻ vang và người hùng. Nói tới người lính, nói tới chiến tranh thì cái chết là điều ko thể tránh khỏi. Cái chết vẫn là một hiểm họa, một điềm báo và một sự thực bi thương, nhưng qua ngòi bút của Quang Dũng, ta thấy được sự lao vào của người lính Tây Tiến, có thể nói dù chết cũng rất quả cảm. Người lính Tây Tiến dù có chết cũng “ko rời vũ khí, ko rời xa đồng chí”.

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngã súng quên đời ”

Rồi những cái chết nơi rừng biên cửa ải hoang vu “Loáng thoáng biên cửa ải, mồ xa mả”. Nhưng câu thơ thứ hai lại vang lên như một lời thề “Đi trên chiến trường ko tiếc đời xanh”, mới đúng là tiếng nói của bậc trượng phu “Coi tử như lông hồng”, trong sáng, mạnh mẽ: “Chí khí làm tử. trẻ trai. nghìn tấm da ngựa / Gieo Thái Sơn nhẹ như lông hồng ”.

Còn với người lính Tây Tiến:

“Chiếc áo choàng sẽ cho bạn trở lại trái đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành ”.

Lời ca đã đẩy niềm tự hào lên tới tột cùng, hai chữ “áo” lấy từ văn học cổ để tái tạo lại nơi đây vẻ đẹp hùng vĩ xóa nhòa hiện thực nghèo đói, khơi gợi chí khí của người thanh niên thời tao loạn. Từ láy nói lên thái độ ngạo nghễ của người người hùng đi vào chỗ chết. Tác giả Phong Lan trong “Bài thơ Tây Tiến – tượng đài bất tử của người lính vô danh” đã nói về vẻ đẹp của người lính Tây Tiến qua cái chết như sau: “Những chàng trai Tây Tiến đã truyền cho những chàng trai Tây Tiến lí tưởng cách mệnh quả cảm, lẫm liệt và lãng mạn tới say đắm lòng người. họ đã chết, cũng như một tín hiệu của nghệ thuật nghiệp dư. “

Hôm nay, lúc đọc lại tác phẩm “Tây Tiến” của Quang Dũng, tôi chợt nhớ về một thời kỳ bi tráng trong lịch sử dân tộc, một thời đại “Một đi ko bao giờ trở lại”. Các anh đã ngã xuống vì “lá cờ đỏ của cách mệnh”, vì tượng đài tự do được tôn cao. Lịch sử sẽ mãi ghi nhớ tên các người hùng bất tử.

Xong xuôi:

Khắc họa vẻ đẹp hào hùng, hào hoa của người chiến sĩ, bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng ca tụng một thế hệ thanh niên với lí tưởng “ra trận ko tiếc đời xanh” – họ là những con người xả thân vì thế. . Hãy góp sức máu xương của mình cho Tổ quốc. Thời kì trôi qua, gió bụi thời kì có thể làm mờ đi những huyền thoại, nhưng tượng đài người chiến sĩ Tây Tiến năm xưa thì trường tồn mãi với thời kì. Càng kính trọng và yêu quý thế hệ cha anh đã hy sinh vì hòa bình, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay càng phải quyết tâm sống cho xứng đáng.

Đây là những bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến Sưu tầm và tổng hợp, mong rằng với nội dung tài liệu tham khảo này sẽ giúp các bạn hoàn thành bài văn của mình một cách tốt nhất!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Phân tích vẻ đẹp hào hoa, hào hùng của người lính Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Phân tích vẻ đẹp hào hoa, hào hùng của người lính Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Phân tích vẻ đẹp hào hoa, hào hùng của người lính Tây Tiến

(hay nhất)

Phân tích vẻ đẹp hào hoa, hào hùng của người lính Tây Tiến

(hay nhất) -

Tuyển chọn các bài báo hoặc chủ đề Phân tích vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến. Những bài văn mẫu được tổng hợp từ những bài văn hay và hay của các bạn học trò trên cả nước. Chúng tôi mời bạn cùng tham gia!

Phân tích vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến

Mở màn:

Nổi trội trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng là vẻ đẹp hào hùng của người lính. Khắc họa chân dung người lính Tây Tiến với vẻ đẹp hào hoa, người hùng, bi tráng, Quang Dũng đã khẳng định và ca tụng ý thức yêu nước, quả cảm của Tây Tiến và những người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến. kháng chiến chống Pháp.

Nội dung bài đăng:

Bài thơ Tây Tiến ra đời vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp lúc những chàng trai “mang nam tính của thời tao loạn”, “xếp bút xa trường”. Họ coi khó khăn là “duyên nợ người hùng” nên sẵn sàng lao vào đương đầu với mọi khó khăn, thử thách nơi chiến trường. Họ bỏ lại “ngôi nhà ko để gió lay”, bỏ lại “đất đỏ cày cửa ải, đêm dài hầm mỏ”, họ đi “bỏ đường sắt, rèn thêm dao / áo / quần”. ko phải đi tìm giặc nhưng mà đánh ". Họ là những người đàn ông trong thời tao loạn với vẻ đẹp của một người thanh niên Việt Nam có" khí phách người hùng ". Nhưng họ cũng là những người lúc" gươm giáo thì lại như hiền. trước sau như một ”, nên bản thân chúng đã chứa đựng hai vẻ đẹp hào hùng và hào hoa.

Chủ nghĩa người hùng là vẻ đẹp phẩm chất, là khả năng của ý chí kiên cường. Tự hào là thuộc về tình cảm lãng mạn. Hai nét hào hùng và khí phách dường như đối lập nhau, hào hùng là ý chí, nghị lực là khả năng của một lớp thanh niên mang ý thức thời đại “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Hoa tự hào là tâm hồn lãng mạn êm dịu “Đêm mơ Hà Nội ngát hương”, “Nhạc về Viêng Chăn xây hồn thơ”.


Viết về người lính trong chiến tranh văn học nói chung, thơ ca nói riêng chủ yếu nhắc đến tới vẻ đẹp dũng cảm người hùng nhưng mà ít bộc lộ vẻ đẹp lãng mạn, thơ mộng trong tâm hồn người lính, thực ra đây chính là một trong những điểm thành công của Tây Tiến, chính là nhờ thành công này vẻ đẹp của người lính mang một sắc thái vừa riêng lẻ vừa cùng với vẻ đẹp của người lính trong những bài thơ khác. Đồng chí của Chính Hữu, Con cá nước của Tố Hữu… đã hoàn thiện vẻ đẹp của anh quân nhân Cụ Hồ trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

Vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến hiện lên qua cuộc đời tranh đấu vô cùng khó khăn. Một chặng đường dài Tây Tiến đầy gian nan và thử thách. Núi cao, dốc đứng, thác ghềnh, thăm thẳm… Có lúc như chìm vào thung lũng mù sương hay đỉnh núi cao Tây Bắc “Sài Khao sương giăng đoàn quân mỏi”. Có lúc, đoàn quân rơi vào trận địa của núi rừng.

“Tản bộ lên một khúc cua dốc đứng

Con hẻo lánh rượu thơm cả trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Pha Luông mưa xa nhà người nào ”

Tự nhiên nỗ lực xếp đặt nhiều thử thách bất kỳ lúc nào sẵn sàng quật ngã ý chí của con người. Những người lính Tây Tiến cứ lặng thầm lao vào, từng bước vượt qua bao hắc búa của tuyến đường hùng vĩ nơi rừng thiêng, núi độc. Sự rình mò của thú dữ, sự ì ạch của thân thể. Rồi cái chết xuất hiện, người lính Tây Tiến phải đương đầu với tất cả:

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngả súng và quên đời

Buổi chiều thác ầm ầm hùng vĩ.

Đêm đêm, hổ Mường Hịch trêu người ”.

Có nhẽ hào hùng nhất nhưng cũng lãng mạn nhất là lúc Quang Dũng vẽ chân dung người lính:

“Đoàn quân Tây Tiến ko mọc tóc.

Quân xanh hùng dũng và khốc liệt

Đôi mắt nhìn chằm chằm gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”

Bức chân dung đấy được mô tả bằng hai nét chính là Bi và Tràng. Từ bi là nỗi buồn. Zhuang là người hùng. “Thảm kịch” vừa đối lập nhưng cũng vừa thống nhất hài hòa, tức là vừa đau thương vừa người hùng hoặc càng đớn đau càng người hùng. Nỗi buồn đấy hiện lên trong dáng vẻ của một người lính ốm yếu, tiều tụy, đầu trọc lóc “ko mọc tóc”, nước da xanh xao, khô héo “quân xanh”. Ma thiêng nước độc Tây Bắc ghê lắm. Chướng khí của núi rừng và hậu quả của những cơn sốt rét rừng ác tính, đói rét, khó khăn đã bào mòn sức trẻ của những người lính. Sốt rét là một thực tiễn phũ phàng. Thơ ca thời kháng chiến chống Pháp nhiều lần nhắc tới:

“Bạn và tôi biết mọi cảm giác ớn lạnh

Sốt rét run, trán ướt đẫm mồ hôi ”.

(Chính Hữu)

Bệnh sốt rét tới với “Cây sa kê vàng mẹ tôi” (Tố Hữu), tới “Khuôn mặt đã ốm đi / Còn đâu tươi xanh những tháng ngày xanh” (Tồn Hữu)… Và những người lính Tây Tiến bị sốt rét cho tới lúc mất. tất cả tóc của họ và trông giống như đó là một thời kỳ. kỳ dị.

Đối lập với "bi" là "Zhuang". Nghệ thuật tương phản giữa bên trong (thần thái) và bên ngoài (ngoại hình) đã tạo nên vẻ đẹp của Tây Tiến. Đoàn quân ốm yếu nhưng ko yếu ớt, bi thương nhưng mà vẫn quả cảm bởi: Hình ảnh “tóc ko mọc” gợi lên sự kiêu ngạo, ngạo mạn, khinh bạc của những người lính trẻ luôn hóm hỉnh, vui tươi. Từ "quân đoàn" có nghĩa rộng hơn "quân đội" để chỉ số lượng và sức mạnh. Ba chữ "ác" là những người lính phi thường. Đó là những người làm chủ tình hình, chế ngự đối phương. Chính vì vậy, chủ nghĩa người hùng lấn lướt lòng nhân ái, sức tranh đấu lấn lướt hoàn cảnh, tạo nên một tập thể hùng mạnh “thôn Nữ”.

Ở hai câu thơ tiếp theo, người lính hiện lên bằng vẻ đẹp lãng mạn, hào hoa trong mộng mơ:

"Đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”.

Vẻ đẹp lãng mạn là vẻ đẹp tâm hồn vượt lên thực tại khó khăn để hướng tới niềm sáng sủa. Nơi đây, trong khó khăn, nhưng người lính vẫn ước mơ.

“Đôi mắt đỏ thắm” là đôi mắt vừa có ý chí, vừa có tình: “Chí” ở ý chí đánh giặc. Đôi mắt đấy đang gửi về bên kia biên giới ước mơ đánh giặc, ước mơ lập công, ước mơ hòa bình, ước mơ trở về. “Tình” trong tình yêu quê hương quốc gia. Đôi mắt đấy gửi gắm vào giấc mơ Hà Nội: “Đêm mơ Hà Nội”. Hà Nội quê hương của người lính, cũng là thủ đô thân yêu. Hà Nội của cả nước, của biết bao vần thơ trong nỗi nhớ. Một Nguyễn Đình Thi xao xuyến hương cốm mới, hơi thở rất mỏng, lá vàng rơi…

“Buổi sáng mát lạnh và trong trẻo như buổi sáng xưa.

Gió thu thổi hương cốm mới

Tôi nhớ những ngày của mùa thu

Sáng sớm se lạnh giữa lòng Hà Nội

Những con phố dài hơi lộn xộn

Người đi trước ko ngoái lại

Lá rơi sau thềm đầy nắng "

Huỳnh Văn Nghệ “Nhớ phương Bắc” với “Từ thuở mang gươm đi mở cõi / Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”. Lúc người lính Tây Tiến ra đi, lòng luôn nhớ về một Hà Nội “kiều thơm”. Kiều thơm chỉ còn là hình bóng của những người bạn gái xinh đẹp, đoan trang, dịu dàng. Đó cũng là bóng hình trong giấc mơ của Quang Dũng (Theo thi sĩ Vân Long, người yêu của Quang Dũng lúc bấy giờ có tên đệm là Kiều).

Đã có một thời, bài thơ Tây Tiến bị coi là “có vấn đề” bởi chất mộng mị trong hai câu thơ này. Nhưng thời kì đã chứng minh sự bất tử của nó, chất lãng tử chính là liều thuốc ý thức để người lính vượt qua hoàn cảnh khắc nghiệt lúc bấy giờ. Đó là thứ lãng mạn cách mệnh, chứ ko phải thứ lãng mạn “mộng mị”, “mộng mị” của giai cấp tư sản vụn vặt như Hoài Thanh và một số nhà phê bình đã nhận xét.

Giữa khó khăn, những người lính Tây Tiến vẫn vui, vẫn sống, vẫn giữ được nét hào hùng, khí phách, họ đã tổ chức những đêm lửa trại tưng bừng:

“Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa

Này, bạn mặc áo sơ mi lúc nào vậy?

Bị ám ảnh bởi giọng điệu nam tính của cô gái

Nhạc về Viêng Chăn xây hồn thơ ”.

Sự khốc liệt của chiến tranh mất tích, chỉ còn lại ko gian ngập tràn ánh sáng lung linh của lễ hội hoa chúc và tâm hồn người lính như say trong thú vui thắm thiết của tình quân dân. Câu thơ "Kìa anh mặc áo em lúc nào?" bộc lộ hết sự ngạc nhiên, vui sướng, say mê của tâm hồn và cả sự lém lỉnh, tinh khôn của những người lính. Có thể tưởng tượng những tâm hồn xốc nổi đấy đang đắm say trước vẻ đẹp của những bóng hồng Tây Bắc. Người lính như được chắp cánh trước vẻ đẹp của con người và cảnh vật Tây Bắc, như bay bổng theo điệu nhạc khèn.

Phải có cái gì đó lãng mạn nồng nàn trong tâm hồn Quang Dũng thì anh mới viết được những câu thơ hay tương tự. Những điệp từ “xiêm y”, “man mác”, “khèn lên”, “nhạc về” gợi lên vẻ đẹp hư ảo, vẻ đẹp vừa gần vừa xa của cảnh vật nơi đất khách quê người, làm xao xuyến lòng người. say rượu, khó chịu hơn.

Đi qua bài thơ, ta bắt gặp rất rõ sự trớ trêu, niềm tự hào ngạo nghễ của người lính Tây Tiến. Vừa treo mình thở nặng nhọc trên những sườn núi dựng đứng, chúng tôi gặp ngay câu “súng ngửi trời” rất hóm hỉnh, rất lính. Tự nhiên miền Tây khốc liệt với núi cao, vực thẳm, thác nước ầm ầm lùi về sau lưng người lính. Vẻ đẹp tâm hồn sáng sủa của người lính được nhân lên trước tự nhiên hùng vĩ. Xuyên suốt cả bài thơ, phẩm chất người hùng của người lính hiện lên qua thực tiễn cùng cực, “sương mù”, “quân yếu”, “dầu loang lổ”, “ko còn bước đi”, “quên đời”. với ý chí lao vào cùng một thái độ kiên định “đời xanh ko tiếc đời xanh”, “ko hứa hứa”, “một đi ko trở lại”.

Ngay cả cái chết cũng là vẻ vang và người hùng. Nói tới người lính, nói tới chiến tranh thì cái chết là điều ko thể tránh khỏi. Cái chết vẫn là một hiểm họa, một điềm báo và một sự thực bi thương, nhưng qua ngòi bút của Quang Dũng, ta thấy được sự lao vào của người lính Tây Tiến, có thể nói dù chết cũng rất quả cảm. Người lính Tây Tiến dù có chết cũng “ko rời vũ khí, ko rời xa đồng chí”.

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngã súng quên đời ”

Rồi những cái chết nơi rừng biên cửa ải hoang vu “Loáng thoáng biên cửa ải, mồ xa mả”. Nhưng câu thơ thứ hai lại vang lên như một lời thề “Đi trên chiến trường ko tiếc đời xanh”, mới đúng là tiếng nói của bậc trượng phu “Coi tử như lông hồng”, trong sáng, mạnh mẽ: “Chí khí làm tử. trẻ trai. nghìn tấm da ngựa / Gieo Thái Sơn nhẹ như lông hồng ”.

Còn với người lính Tây Tiến:

"Chiếc áo choàng sẽ cho bạn trở lại trái đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành ”.

Lời ca đã đẩy niềm tự hào lên tới tột cùng, hai chữ “áo” lấy từ văn học cổ để tái tạo lại nơi đây vẻ đẹp hùng vĩ xóa nhòa hiện thực nghèo đói, khơi gợi chí khí của người thanh niên thời tao loạn. Từ láy nói lên thái độ ngạo nghễ của người người hùng đi vào chỗ chết. Tác giả Phong Lan trong “Bài thơ Tây Tiến - tượng đài bất tử của người lính vô danh” đã nói về vẻ đẹp của người lính Tây Tiến qua cái chết như sau: “Những chàng trai Tây Tiến đã truyền cho những chàng trai Tây Tiến lí tưởng cách mệnh quả cảm, lẫm liệt và lãng mạn tới say đắm lòng người. họ đã chết, cũng như một tín hiệu của nghệ thuật nghiệp dư. "

Hôm nay, lúc đọc lại tác phẩm “Tây Tiến” của Quang Dũng, tôi chợt nhớ về một thời kỳ bi tráng trong lịch sử dân tộc, một thời đại “Một đi ko bao giờ trở lại”. Các anh đã ngã xuống vì "lá cờ đỏ của cách mệnh", vì tượng đài tự do được tôn cao. Lịch sử sẽ mãi ghi nhớ tên các người hùng bất tử.

Xong xuôi:

Khắc họa vẻ đẹp hào hùng, hào hoa của người chiến sĩ, bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng ca tụng một thế hệ thanh niên với lí tưởng “ra trận ko tiếc đời xanh” - họ là những con người xả thân vì thế. . Hãy góp sức máu xương của mình cho Tổ quốc. Thời kì trôi qua, gió bụi thời kì có thể làm mờ đi những huyền thoại, nhưng tượng đài người chiến sĩ Tây Tiến năm xưa thì trường tồn mãi với thời kì. Càng kính trọng và yêu quý thế hệ cha anh đã hy sinh vì hòa bình, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay càng phải quyết tâm sống cho xứng đáng.

Đây là những bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp hào hoa, quả cảm của người lính Tây Tiến Sưu tầm và tổng hợp, mong rằng với nội dung tài liệu tham khảo này sẽ giúp các bạn hoàn thành bài văn của mình một cách tốt nhất!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận