Phân tích tâm trạng của người lữ khách khi đi trên bãi cát

Phân tích tâm trạng của người du lịch lúc đi trên cát

Bài ca ngắn đi trên cát là tâm trạng đớn đau, day dứt của Cao Bá Quát về tuyến đường lợi danh nhưng mình đang theo đuổi nên như trút vào lòng người đọc những trằn trọc, trằn trọc. ko ngừng:

“Bãi cát dài là bãi cát dài

Tiến một bước cũng giống như lùi một bước

Mặt trời đã lặn, nó vẫn chưa ngừng lại

Người đi đường rơi nước mắt “

Đoạn đầu bài thơ gây ấn tượng, đi sâu vào tiềm thức người đọc hình ảnh một bãi cát dài triền miên vô tận, nhưng cũng chính vì thế nhưng ko có đích tới, ko có phương hướng để người lữ khách bớt cảm giác bị mắc kẹt. bối rối, bối rối. Mỗi bước tiến cũng giống như lùi một bước, ở đây ta có thể thấy rõ cảm giác chơ vơ, trì trệ, cũng như những bước chân mòn mỏi của người lữ khách. Bãi cát dài vô tận nhưng mênh mông là hình ảnh ẩn dụ cho tuyến đường công danh đầy trắc trở, gian nan nhưng bản thân Cao Bá Quát đang theo đuổi. Mặt trời đã lặn, hoàng hôn đã dần buông trên vai người lữ thứ nhọc nhằn, nước mắt của người đi bốn phương phải đầy đắng cay, đớn đau. Nước mắt như muốn nén lại nỗi đau, sự mỏi mệt nuốt ngược vào trái tim đang rỉ máu.


“Trước đây, phường nổi tiếng

Tất cả các mô tả trên đường đời

Gió hơi men trong quán rượu.

Người ta say vô số tỉnh ”.

Nhưng, cũng như bao nhiêu kẻ say khác, Cao Bá Quát biết rõ tuyến đường đầy rẫy những “lợi lộc”, nhiều cạm bẫy hóc búa, nhiều thủ đoạn dơ bẩn để giẫm đạp lên nhau, nhưng vẫn ko thể ko say. Đàn ông, vẫn mải miết trên đường đời chạy theo những danh vọng xa vời, hão huyền. Đó là ý chí của một con người muốn công danh với núi sông, nên tâm trạng của người lữ khách trong câu thơ này vừa tuyệt vọng, day dứt nhưng cũng đầy căm hờn, uất hận, rồi tự vấn về điều đó. tuyến đường phía trước, tuyến đường đã, đang và sẽ đi, tuyến đường danh vọng mù mịt, đầy tuyệt vọng, thênh thang và lẻ loi, lẻ loi và hóc búa:

“Nam bắc sơn hà, vạn trùng sơn”

Trời Nam sóng dữ.

Vì sao bạn lại đứng trên cát? “

Biết rằng phía trước còn cả một tuyến đường dài u tối nhưng vẫn quyết tâm lao vào, quyết tâm theo đuổi tới cùng, sự rộng lớn hùng vĩ của núi rừng như đánh bật những khoảng trống đáng sợ trong lòng người, tự nhiên hùng vĩ nhưng lòng người. là mênh mông và nặng nề, nhỏ nhỏ trước cái “vạn năng, phong phú” đó. Hai câu thơ chất chứa nỗi lẻ loi trùng trùng trong tâm trạng của người lữ khách. Câu hỏi cuối như một lời độc thoại với chính người đi đường, câu hỏi vang lên như một tiếng thét bất lực, tuyệt vọng và đắng cay cho tuyến đường mình đang theo đuổi. Câu hỏi đó như ngân vang cùng núi sông, như thổi vào lòng người những nỗi niềm mênh mang, thổn thức.

Dòng tâm trạng của nhân vật lữ khách trong “Bài ca ngắn đi trên cát” thực sự khơi dậy trong lòng người đọc nhiều xúc cảm nghẹn ngào, về phận làm trai, về công danh. Với những giải pháp tu từ ẩn dụ, ám chỉ, đối lập lạ mắt, Cao Bá Quát một lần nữa khẳng định tài năng thơ phú thiên bẩm của mình, từng dòng thơ chảy trên trang giấy như một dòng chảy đầy đặn. Sự day dứt, ám ảnh của nội tâm đang gào thét, khát khao được đồng cảm của những độc giả mong muốn thế hệ sau. Có nhẽ vì vậy nhưng bài thơ dù đã trải qua bao chặng đường vẫn còn ám ảnh trong lòng người đọc.

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 11, Ngữ văn 11

Hình Ảnh về: Phân tích tâm trạng của người lữ khách lúc đi trên bãi cát

Video về: Phân tích tâm trạng của người lữ khách lúc đi trên bãi cát

Wiki về Phân tích tâm trạng của người lữ khách lúc đi trên bãi cát

Phân tích tâm trạng của người lữ khách lúc đi trên bãi cát -

Phân tích tâm trạng của người du lịch lúc đi trên cát

Bài ca ngắn đi trên cát là tâm trạng đớn đau, day dứt của Cao Bá Quát về tuyến đường lợi danh nhưng mình đang theo đuổi nên như trút vào lòng người đọc những trằn trọc, trằn trọc. ko ngừng:

“Bãi cát dài là bãi cát dài

Tiến một bước cũng giống như lùi một bước

Mặt trời đã lặn, nó vẫn chưa ngừng lại

Người đi đường rơi nước mắt "

Đoạn đầu bài thơ gây ấn tượng, đi sâu vào tiềm thức người đọc hình ảnh một bãi cát dài triền miên vô tận, nhưng cũng chính vì thế nhưng ko có đích tới, ko có phương hướng để người lữ khách bớt cảm giác bị mắc kẹt. bối rối, bối rối. Mỗi bước tiến cũng giống như lùi một bước, ở đây ta có thể thấy rõ cảm giác chơ vơ, trì trệ, cũng như những bước chân mòn mỏi của người lữ khách. Bãi cát dài vô tận nhưng mênh mông là hình ảnh ẩn dụ cho tuyến đường công danh đầy trắc trở, gian nan nhưng bản thân Cao Bá Quát đang theo đuổi. Mặt trời đã lặn, hoàng hôn đã dần buông trên vai người lữ thứ nhọc nhằn, nước mắt của người đi bốn phương phải đầy đắng cay, đớn đau. Nước mắt như muốn nén lại nỗi đau, sự mỏi mệt nuốt ngược vào trái tim đang rỉ máu.


“Trước đây, phường nổi tiếng

Tất cả các mô tả trên đường đời

Gió hơi men trong quán rượu.

Người ta say vô số tỉnh ”.

Nhưng, cũng như bao nhiêu kẻ say khác, Cao Bá Quát biết rõ tuyến đường đầy rẫy những “lợi lộc”, nhiều cạm bẫy hóc búa, nhiều thủ đoạn dơ bẩn để giẫm đạp lên nhau, nhưng vẫn ko thể ko say. Đàn ông, vẫn mải miết trên đường đời chạy theo những danh vọng xa vời, hão huyền. Đó là ý chí của một con người muốn công danh với núi sông, nên tâm trạng của người lữ khách trong câu thơ này vừa tuyệt vọng, day dứt nhưng cũng đầy căm hờn, uất hận, rồi tự vấn về điều đó. tuyến đường phía trước, tuyến đường đã, đang và sẽ đi, tuyến đường danh vọng mù mịt, đầy tuyệt vọng, thênh thang và lẻ loi, lẻ loi và hóc búa:

"Nam bắc sơn hà, vạn trùng sơn"

Trời Nam sóng dữ.

Vì sao bạn lại đứng trên cát? "

Biết rằng phía trước còn cả một tuyến đường dài u tối nhưng vẫn quyết tâm lao vào, quyết tâm theo đuổi tới cùng, sự rộng lớn hùng vĩ của núi rừng như đánh bật những khoảng trống đáng sợ trong lòng người, tự nhiên hùng vĩ nhưng lòng người. là mênh mông và nặng nề, nhỏ nhỏ trước cái “vạn năng, phong phú” đó. Hai câu thơ chất chứa nỗi lẻ loi trùng trùng trong tâm trạng của người lữ khách. Câu hỏi cuối như một lời độc thoại với chính người đi đường, câu hỏi vang lên như một tiếng thét bất lực, tuyệt vọng và đắng cay cho tuyến đường mình đang theo đuổi. Câu hỏi đó như ngân vang cùng núi sông, như thổi vào lòng người những nỗi niềm mênh mang, thổn thức.

Dòng tâm trạng của nhân vật lữ khách trong “Bài ca ngắn đi trên cát” thực sự khơi dậy trong lòng người đọc nhiều xúc cảm nghẹn ngào, về phận làm trai, về công danh. Với những giải pháp tu từ ẩn dụ, ám chỉ, đối lập lạ mắt, Cao Bá Quát một lần nữa khẳng định tài năng thơ phú thiên bẩm của mình, từng dòng thơ chảy trên trang giấy như một dòng chảy đầy đặn. Sự day dứt, ám ảnh của nội tâm đang gào thét, khát khao được đồng cảm của những độc giả mong muốn thế hệ sau. Có nhẽ vì vậy nhưng bài thơ dù đã trải qua bao chặng đường vẫn còn ám ảnh trong lòng người đọc.

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 11, Ngữ văn 11

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận