Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu) (hay nhất)

Tuyển chọn những bài văn hay Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu). Với những bài văn mẫu ngắn gọn, cụ thể, hay nhất dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Tóm tắt tác giả và tác phẩm trước lúc phân tích 3 khổ cuối

– Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh năm 1942, quê ở huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (cũ). Năm 1963, tập thơ Chồi biếc của chị ra đời bộc lộ một hồn thơ phong phú, tươi mới, sôi nổi.

– Chị liên tục cho ra những tập thơ được nhiều người mến mộ, đặc trưng là tuổi teen, như Lời ru trên mặt đất, Tự hát, Sân ga chiều em đi, Hoa cỏ may.

– Xuân Quỳnh cùng với chồng là nhà viết kịch nổi tiếng Lưu Quang Vũ mất đột ngột trong một tai nạn giao thông bi thương năm 1988.

– Bài Sóng in trong tập thơ Hoa dọc hào chiến đấu (1968). Đoạn trích này là ở ba khổ thơ cuối cùng của bài thơ.

Các nội dung chính cần nắm được của bài phân tích:


a) Nghệ thuật rực rỡ:

– Hình ảnh biển và sóng quyện vào nhau trong cả ba khổ thơ, nhưng ở mỗi khổ thư lại mang một sắc thái không giống nhau.

+ Khổ 1: Sóng từ đại dương xa tìm vào với bờ.

+ Khổ 2: Mây tìm tới với biển từ nơi xa.

+ Khổ 3: Tình yêu tan trong tình yêu (tan thành trăm con sóng nhỏ).

–   Vần điệu tạo nên một giọng thơ vừa sôi nổi, vừa thiết tha diễn tả rất hay tâm trạng của một tâm hồn đang khát khao, tìm kiếm.

b)  Khổ 1: Suy tư về ko gian: rộng tới bao nhiêu, cách trở tới thế nào, nhưng lúc đã tìm tới nhau thì nhất mực sẽ gặp nhau (chú ý hình ảnh sóng và bờ được nhiều thi sĩ như Xuân Diệu, Huy Cận… dùng để diễn tả tình yêu).

c)  Khổ 2: Suy tư về thời kì: cuộc đời có dài (có nhẽ là đời người nói chung), thời kì có khắc nghiệt nhưng rồi vẫn đi qua – đâu vẫn vào đấy.

d)  Khổ 3: Còn tình yêu.

– Ko phải là sự lắp ghép, hòa nhập nhưng phải tan vào nhau nghìn năm nồng thắm, rộn rực.

– Đó là tình yêu cao thượng, lớn lao, cái riêng hòa nhập vào trong cái chung và ở trong cái chung mênh mông đấy, cái riêng tồn tại vĩnh hằng.

– Nhưng đó chính là sự ước ao, khát khao, thi sĩ trằn trọc tìm kiếm (cả trong mơ còn thức).

Dàn ý Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng 

I. Mở bài: các em có thể tùy chọn mở bài theo cách trực tiếp hoặc gián tiếp nhưng đảm bảo:

– Giới thiệu ngắn gọn về tác giả và tác phẩm: 

+ Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh năm 1942, quê ở huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (cũ). Xuân Quỳnh là một trong những thi sĩ tiêu biểu cho thế hệ thi sĩ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mỹ.

+ Sóng được sáng tác năm 1967, in trong tập Hoa dọc hào chiến đấu,là bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ của Xuân Quỳnh. 

– Dẫn dắt tới 3 đoạn thơ cuối: Ba khổ thơ cuối của bài Sóng là 3 khổ thơ hay nhất nói về những trằn trọc của Xuân Quỳnh về tình yêu và khát vọng hòa tình yêu con sóng nhỏ của mình vào tình yêu lớn của nhẫn loại để bất tử hóa tình yêu.

II.Thân bài:

1. Về nội dung

– Khổ 7: Suy tư về ko gian: rộng tới bao nhiêu, cách trở tới thế nào, nhưng lúc đã tìm tới nhau thì nhất mực sẽ gặp nhau (chú ý hình ảnh sóng và bờ được nhiều thi sĩ như Xuân Diệu, Huy Cận… dùng để diễn tả tình yêu).

Thi sĩ trình bày niềm tin của mình vào tình yêu thực thụ. Thi sĩ nhìn những con sóng ngoài đại dương và thấy được hàng trăm, hàng nghìn, hàng triệu con sóng biển. Và những con sóng đó đang hướng vào bờ dù gặp bao nhiêu khó khăn trắc trở. Đó cũng là ẩn dụ nghệ thuật để chỉ tình yêu mãnh liệt của người con gái. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm được tới bờ như tìm về nguồn cội mến thương “con nào chẳng tới bờ”, cũng như anh và em sẽ vượt qua mọi khó khăn để tới với nhau, để sống trong hạnh phúc trọn vẹn của lứa đôi “dù muôn vời cách trở”. Và gian nan thử thách là những điều ko thể thiếu trong tình yêu lứa đôi. Nhưng qua thử thách tình yêu mới thực sự vững chắc. 

– Khổ 8: Nếu như những khổ thơ trước thi sĩ nói về thú vui sướng dào dạt, những nhung nhớ giận hờn thì đoạn thơ này thi sĩ lại trình bày những băn khoăn, lo lắng. Đó cũng là trực cảm của tình yêu. Có nhẽ cũng là vì Xuân Quỳnh là người phụ nữ đa cảm xoành xoạch dự cảm những giông bão cuộc đời dù lòng chị vẫn tin yêu. Trong tình yêu, Xuân Quỳnh cũng gặp nhiều trắc trở, những khổ đau, đắng cay. Bởi vậy, tình yêu với chị đôi lúc chỉ là khoảnh khắc:

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn

Hôm nay yêu mai có thể xa rồi

             (Nói cùng anh)

+ Tác giả sử dụng phép so sánh: lấy cái ko gian để nói cái thời kì. Xuân Quỳnh qua khổ thơ trên đã phần nào cho người đọc nhận thức rõ về những dự cảm và nỗi băn khoăn của chị. Những từ “tuy dài thế – vẫn đi qua – dẫu rộng” như chứa đựng ở trong nó ít nhiều nỗi âu lo và những ngậm ngùi. Cuộc đời tuy dài nhưng tuổi xanh của mỗi con người là hữu hạn. Cho nên ko thể ngăn nổi “năm tháng vẫn đi qua”. Giống như biển khơi kia “dẫu rộng” vẫn nào ngăn được một đám mây bay về cuối chân trời. Nhạy cảm với sự chảy trôi của thời kì nên Xuân Quỳnh tiếc cho sự hữu hạn của đời người. 

+ Tuy vậy thi sĩ vẫn tin tưởng, tin tưởng ở tấm lòng nhân hậu và tình yêu thật tâm của mình sẽ vượt qua tất cả. Có thể nói Xuân Quỳnh mến thương tha thiết, mãnh liệt nhưng cũng tỉnh táo nhận thức dự cảm những trắc trở, thử thách trong tình yêu đồng thời cũng tin tưởng vào sức mạnh tình yêu sẽ giúp người phụ nữ vượt qua thử thách tới với bờ bến hạnh phúc. Cho nên, sóng sẽ tới bờ, năm tháng sẽ đi qua thời kì dài đằng đẵng và mây nhỏ nhỏ sẽ vượt qua biển rộng để bay về xa. Một loạt hình ảnh thơ ẩn dụ được xếp đặt thành một hệ thống tương phản, đối lập để nói lên dự cảm tỉnh táo, đúng mực và niềm tin mãnh liệt của thi sĩ vào sức mạnh của tình yêu. 

– Khổ 9: Bốn câu thơ khép lại bài thơ “Sóng” là khát vọng mãnh liệt của thi sĩ Xuân Quỳnh. Đó là khát khao muốn mình “được tan ra” thành “trăm con sóng nhỏ”. Sóng chỉ thực sự là sóng lúc nó hòa chung vào muôn điệu của đại dương rộng lớn. Tình yêu của con người cũng vậy, nếu chỉ biết giữ cho riêng mình thì sẽ tàn phai theo năm tháng. Và tình yêu sẽ chỉ bất tử lúc tình yêu đó hòa vào biển lớn của tình yêu nhân loại. Thi sĩ đã trình bày một khát vọng mãnh liệt muốn làm trăm con sóng để hòa mình vào đại dương rộng lớn, hòa mình vào biển lớn tình yêu để một đời vỗ muôn điệu mến thương “Để nghìn năm còn vỗ”. Phải chăng đó là khát vọng muốn bất tử hóa tình yêu của nữ sĩ Xuân Quỳnh? Vâng! Đây chính là khát vọng mãnh liệt, tha thiết của người phụ nữ với trái tim hồn hậu, thật tâm, giàu trực cảm.

2. Về nghệ thuật

– Thể thơ năm chữ tạo âm điệu sâu lắng, dạt dào, như âm điệu của những con sóng biển và cũng là sóng lòng của người phụ nữ lúc yêu.

– Cách ngắt nhịp linh hoạt, phóng khoáng và cách gieo vần, phối âm lạ mắt, giàu sức liên tưởng

– Giọng thơ vừa thiết tha, thắm thiết, vừa mãnh liệt sôi nổi, vừa hồn nhiên, nữ tính

– Xây dựng hình ảnh ẩn dụ với hình tượng sóng, vừa mang nghĩa thực, vừa mang nghĩa ẩn dụ

– Giám định: Xuân Quỳnh đã xây dựng hình tượng sóng như một ẩn dụ về tình yêu. Sóng gửi gắm trong đó những suy tư ít nhiều nhấp nhoáng sự phấp phỏng, lo lắng về sự ngắn ngủi của đời người, sự mỏng manh của hạnh phúc. Cũng cho nên, bà mông hòa tình yêu con sóng nhỏ của mình vào tình yêu lớn của nhân loại để tình yêu đấy mãi mãi được bất tử. Đó cũng là sự hiện đại trong quan niệm tình yêu của bài thơ ” Sóng “

III. Kết bài:

– Khẳng định trị giá của 3 khổ thơ trong toàn thể bài thơ

– Khẳng định tài năng của tác giả.

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 1


     Xuân Quỳnh là một trong những thi sĩ nữ tiêu biểu của thế hệ các thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ. Thơ Xuân Quỳnh là một tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên tươi tỉnh, vừa thật tâm, thắm thiết và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc bình dị đời thường. Ngoài những tác phẩm đã trở thành ca khúc bất tử như “Thuyền và biển”, “Thơ tình cuối mùa thu”…thì “Sóng” cũng là bài thơ về tình yêu có sức vạn thọ bền trong lòng độc giả. “Sóng” ko chỉ trình bày những nét tương đồng, những chiều dài của nỗi nhớ, những băn khoăn trong tình yêu nhưng còn trình bày những suy tư lo lắng trằn trọc trước cuộc đời và khát vọng tình yêu, những nỗi niềm khát vọng đấy được trình bày rõ nét trong đoạn thơ sau:

“Ở ngoài kia đại dươn

Để nghìn năm còn vỗ”

     Bài thơ “Sóng” được sáng tác năm 1967 trong chuyến đi công việc tại biển Diêm Điền, in trong tập “Hoa dọc hào chiến đấu”. Bài thơ mang âm hưởng của những con sóng biển cũng chính là con sóng lòng đang khát khao tình yêu. Bài thơ có hai hình tượng song hành “sóng” và “em”

     Để có được tình yêu vừa sôi nổi thiết tha, mãnh liệt vừa trong sáng thủy chung thì con sóng phải vượt qua đại dương mênh mông để tới với “bờ anh”

“Ở ngoài kia đại dương

….

Dù muôn vời cách trở”

     Người phụ nữ đang yêu tin vào tình yêu sẽ tới bờ bến hạnh phúc dù trải qua bao khó khăn thử thách. Đúng vậy! Một tình yêu chân chính, thực thụ, một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu sẽ giúp họ vượt qua bao sóng gió cuộc đời cập tới bờ bến tương lai của hạnh phúc. Hãy nhìn vào hiện thực như trở thành quy luật, dù gió có ở thật xa nơi bãi bờ thì nó cũng sẽ tìm tới những bãi cát dài dù trải qua thật nhiều khó khăn, cũng tương tự! tình yêu của em dù gặp biết bao trở ngại em vẫn vượt qua để tới bên anh, tới một mái ấm gia đình như Chế Lan Viên từng viết:

“Cây nối đầu cây chạy tới em

Đếm cây hoài lại mọc cây thêm

Tình anh làm cái cây sau chót

Về tới quê em mọc tận thềm”

     Cũng tương tự ba khổ thơ với nỗi nhớ, sự trằn trọc và tấm lòng thủy chung son sắt cùng với phép lặp,nhân hóa, ẩn dụ,sử dụng cách nói ngược với những hình ảnh đối lập đã khẳng định niềm tin mãnh liệt vào tình yêu, tình yêu đẹp sẽ vượt qua mọi thử thách. Tha thiết với tình yêu, khát khao sống mãi trường tồn với tình yêu thi sĩ đã có chút khắc khoải, lo lắng về sự tan chảy của thời kì, đời người cũng mỏng manh và hạnh phúc của trái tim yêu Xuân Quỳnh cũng vậy. Nhưng nhớ da diết, mến thương nồng nàn luôn đồng hành với nỗi lo lắng khắc khoải:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Đời người trăm năm ngỡ dài thăm thẳm nhưng con tàu thời kì cứ vun vút lao đi ko hy vọng chúng ta. Bằng sự chiêm nghiệm của một trái tim đầy nhạy cảm thi sĩ trông thấy vũ trụ mãi vĩnh hằng – cuộc đời con người thì hữu hạn

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua”

     Lo lắng tình yêu tan vỡ, phai nhạt, lúc đứng trước sự chảy trôi của thời kì. Nhưng người phụ nữ đấy vẫn luôn tin vào tương lai của tình yêu, vào ý nghĩa thực thụ của tình yêu

“Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Niềm tin, khát khao được sống mãi với tình yêu,người con gái đấy khát khao hóa thân vĩnh hằng vào tình yêu bất tử. Người phụ nữ nhỏ nhỏ đã muốn

Làm sao được tan ra.

Để nghìn năm còn vỗ

     Đó là khát vọng được tan ra thành trăm con sóng lớn nhỏ hòa vào biển lớn để vỗ mãi nghìn năm khúc hát tình yêu. Khát khao bất tử hóa trong tình yêu nhưng trái tim thi sĩ ko vị kỷ, tầm thường, nhỏ nhen cho riêng mình nhưng thật lớn lao, cao thượng. Thi sĩ đã hòa niềm hạnh phúc của riêng mình trong niềm hạnh phúc của cuộc đời rộng lớn, cái riêng tồn tại trong cái ta chung, rộng lớn, rộng lớn đấy đã trở thành vĩnh cửu. Đó là một trái tim yêu rất Xuân Quỳnh

“Em trở về đúng nghĩa trái tim em

Là máu thịt đời thường người nào cũng có

Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời ko còn nữa

Nhưng biết yêu anh cả lúc chết đi rồi”

     Lúc muốn tan ra thành sóng, lúc muốn trở về đúng nghĩa trái tim. Xoay trở mọi hướng, ước ao bao điều, trái tim yêu Xuân Quỳnh vẫn hướng về mục tiêu duy nhất: tình yêu vĩnh cửu. Ước ao tan ra thành trăm con sóng nhỏ đâu chỉ thỏa khát vọng vĩnh cửu hóa tình yêu nhưng còn là cháy hết mình, dân hiến hết mình của nữ sĩ.

     Đoạn thơ trên trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh, tác giả ko chỉ thành công ở nội dung nhưng còn thành công ở mặt nghệ thuật trong việc sử dụng thể thơ năm chữ truyền thống, cách ngắt nhịp gieo vần lạ mắt, giàu sức liên tưởng, xây dựng hình tượng ẩn dụ, giọng thơ tha thiết

     Qua những suy tư, lo lắng khát vọng trong tình yêu nói riêng và qua bài thơ Sóng nói chung, đã cho người đọc một cảm nhận mới mẻ và thâm thúy hơn trong tình yêu. Nó vượt qua mọi giới hạn, mọi quy luật để tồn tại mãi mãi vĩnh hằng trong tình yêu bất tử. Đó chính là trị giá nhân văn lớn lao nhưng Xuân Quỳnh để lại cho đọc giả mọi thế hệ qua bài thơ Sóng.

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 2

     Thi sĩ Huy Cận đã từng nói, lúc đi cạnh bờ biển, thấy có cảm giác xao động tới kì lạ trong con người. Với ông, cái xao động kì lạ đó chính là cảm giác về sự lớn lao của con người lúc đi dọc bờ biển, tuy mênh mông đấy, nhưng con người vẫn như làm chủ được tự nhiên, đại dương. Còn với Xuân Quỳnh – người con gái xứ lụa Hà Đông, thì cái ngợm ngợm lúc đi dọc bờ biển rộng lớn, với những con sóng thi nhau tấp vào bờ, lại là sóng tình, sóng trong lòng người con gái đang yêu nói chung và tác giả nói riêng. Một tình yêu với những nỗi trằn trọc, khát khao được hòa quyện trong cái tình cảm rộng lớn đấy.

     Nếu Lưu Quang Vũ được coi là kịch tác gia tiêu biểu, tiền phong trong việc phẫu thuật ung nhọt của con người về lòng tham sau lúc chiến tranh kết thúc,thì Xuân Quỳnh, thơ của Xuân Quỳnh lại mang khát khao mến thương, khát khao là thế nhưng vẫn đầy trắc ẩn. Ba khổ thơ cuối trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh là tiếng lòng của người con gái đang yêu khát khao được mến thương, gắn bó.

     Với chủ đề tình yêu, đã ko ít bài thơ sử dụng những vần thơ để nói lên tiếng lòng thương nhớ da diết

“Lòng này gửi gió đông có tiện

Nghìn vàng xin gửi tới non Yên

Non Yên dù chẳng tới miền

Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời”

                              (Chinh phụ ngâm khúc)

     Hay:

“Khăn thương nhớ người nào

Khăn rơi xuống đất

Khăn thương nhớ người nào

Khăn vắt lên vai”

     Đều là nỗi thương nhớ trong tình yêu, nhưng mỗi thi sĩ có một cách trình bày nỗi lòng mình rất không giống nhau. Chiếc khăn tay, chiếc vòng kỉ niệm hay những bức thư tình, với Xuân Quỳnh, bà sử dụng hình ảnh ngọn sóng để diễn tả tình yêu của mình, tiếng sóng như tiếng lòng lúc “dữ dội” lúc “dịu êm” lúc “ồn ĩ” lúc “lặng lẽ”

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù vô vàn cách trở”

     Em hướng về anh, như sóng hướng vào bờ. Như ngay trước mắt ta, hình ảnh người con gái đang đứng bên bờ biển, nhỏ nhỏ nhưng trong lòng đầy nỗi khắc khoải mong đợi. Khoảng cách cũng là một trở ngại trong tình yêu, nhưng với Xuân Quỳnh, dù có xa cách nhưng trong lòng luôn có một niềm tin, ko hề “xa mặt nhưng cách lòng”. Tuy trong lòng vẫn mang niềm tin đó, sự hy vọng là thế, nhưng dường như trong lòng người con gái đang đứng kia vẫn có một tẹo hờn trách người mình yêu, nhưng ko hề ích kỉ, hờn trách là thế, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy niềm tin và sự mong đợi. Dù xa xôi bao nhiêu, khoảng cách dù lớn như thế nào, thì sóng vẫn cứ mãi tấp vào bờ, bờ sinh ra là để cho sóng vỗ, như bến đậu bình yên. Tự như một lời trách móc nhẹ nhõm “Trăm nghìn con sóng – Con nào chẳng tới bờ” còn anh thì sao ? Trong tình yêu, một tẹo nhớ, một tẹo thương, một tẹo dỗi hờn làm cho cuộc sống thêm phần thi vị. Xuân Quỳnh mượn hình ảnh sóng để nói lên tâm trạng mình, đây ko chỉ là con sóng vô tri vô giác nữa, nhưng đã trở thành sóng tình, sóng trong lòng tác giả, sóng của người con gái đang yêu. Sóng và bờ giờ đây như có thể, nó được thổi hồn, mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu. Sóng ko còn là “Sóng gợn Trường Giang … “trong thơ Huy Cận, nhưng đã thành sóng tình, sục sôi trong lòng người đang yêu. Qua hình ảnh bài thơ, ta thấy một Xuân Quỳnh trong tình yêu, vừa táo tợn chủ động, vừa thắm thiết thủy chung, một nét đẹp rất truyền thống của người dân Việt Nam. Đã có bao cuộc tình, dù khó khăn cách trở như Thúy Kiều – Kim Trọng, họ phải xa cách, gặp bao nhiêu khó khăn trong tình yêu, nhưng cuối cùng họ vẫn vượt qua, và tìm được nhau, như “hữu duyên thiên lý năng tương phùng “, Xuân Quỳnh luôn tin vào cái gì đó, như sức mạnh vô hình trong tình yêu. Ko gian là vậy, tác giả lại trằn trọc trước cuồng quay của thời kì

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn trôi về xa”

     Câu thơ trình bày một nét rất nữ tính trong tình yêu. Cuộc đời tuy dài thế, nhưng dài là bao lâu ? Thời kì thi vẫn hàng ngày trôi qua. Cuộc đời tuy dài thế, biển kia tuy rông tới mấy, nhưng cũng làm sao níu kéo được thời kì, thanh xuân vẫn dần trôi qua, làm sao có thể giữ lại. Đây là nỗi trằn trọc của Xuân Quỳnh, cũng là tiếng lòng của bao người con gái đang yêu khác. Mặc dù dẫu cho yêu hết mình, một lòng son sắc, nhưng cuộc đời thì ngắn ngủi làm sao sống mãi trong tình yêu. Vì thế Xuân Quỳnh đã khát khao

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Để nghìn năm còn vỗ

Giữa biển lớn tình yêu”

     Khát khao đó lớn dần, như muốn phá tan ko gian và thời kì, muốn được tan ra hòa quyện trong tình yêu đó. Ko hy vọng đối phương đáp trả, vẫn mãnh liệt, ồ ạt tình thương. Người ta có nói, trong tình yêu lắm ích kỷ, hẹp hòi, nhưng với Xuân Quỳnh ko hề có một sự ích kỷ hẹp hòi nào, mốt sự hy sinh, một khát khao được hòa quyện vào biển lớn tình yêu. Khát khao đấy thật hợp lý lúc họ đang đắm chìm trong tình mến thương. Xuân Quỳnh hiểu được, chỉ tương tự thì tình yêu mới vững bền tồn tại mãi mới thời kì.

     Một Xuân Quỳnh nhẹ nhõm thắm thiết, một Xuân Quỳnh khiến người khác nể sợ lúc trong tình yêu, dám yêu hết mình, dám hy sinh, dám khát khao và mộng mơ. Qua bài thơ Sóng nói chung và ba khổ thơ cuối bài thơ nói riêng, ta thấy một Xuân Quỳnh đầy chất thơ lãng mạn, một thi sĩ tài năng trong phong trào thơ ca của kho tàng dân tộc Việt Nam. Với giọng điệu nhẹ nhõm, lúc mãnh liệt, đôi lúc sâu lắng , ba khổ thơ cuối đã cho ta thấy, một tâm hồn trằn trọc, khát khao mến thương gắn bó. Một tình yêu đẹp, lãng mạn, sự hy sinh trong tình yêu của tác giả.

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 3

     Có những vần thơ tình đẹp như thế. Như giọng chim ríu rít đa điêu đa thanh giữa mùa xuân. Có những vần thơ nói lên niềm tin và mong ước về tình yêu hạnh phúc đẹp như thế:

“Cuộc đời tuy dài thế

Để nghìn năm còn vỗ”

     Đây là hai khổ thơ cuối bài thơ ngũ ngôn trường một bài thơ tình tuyệt tác viết về nỗi khát vọng tình yêu của thiếu nữ.

     Từ thương nhớ đợi chờ: “Cả trong mơ còn thức” tâm hồn thiếu nữ ánh lên một niềm tin mãnh liệt trong tình yêu. “Năm tháng” nhất mực sẽ “đi qua” cuộc đời “dài” . “Mây” trên bầu trời nhất mực sẽ vượt qua biển “rộng” để “bay xa”. Thời kì dài dằng dặng gian rộng mênh mông, cũng như tình yêu là vô cùng mãnh liệt:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”.

     Câu 1, 2 song hành đối xứng với câu 3, 4 làm cho giọng thơ, âm điệu thơ tha thiết, ngọt ngào. Cấu trúc chính – phụ được sử dụng đắc địa: “tuy… vẫn… “, “dẫu… vẫn”, ý thơ được khẳng định mạnh mẽ. Điệp từ “vẫn” biểu lộ một niềm tin về tình yêu: “Năm tháng vẫn đi qua”, “Mây vẫn bay về xa”. “Năm tháng” và “mây” là 2 ẩn dụ nói về tình yêu, một tình yêu đẹp hướng tới hạnh phúc.

     Tình yêu như con sóng trên biển: “Dữ dội êm – Ồn ĩ và lặng”. Có lúc “em” lại cảm thấy độc thân trong xa cách:

“Lời thương nhớ nghìn lần em muốn nói

Nhưng hiện giờ chỉ có sóng và em”.

                             (“Chỉ có sóng và em”)

     Lại có lúc tràn trề nỗi nhớ khắc khoải đợi mong:

“Còn hiện nay của em là nỗi nhớ

Thời kì ơi sao ko đổi sắc màu”.

                                       (“Thời kì trắng”)

     Còn ở khổ thơ này là niềm tin, một niềm tin mãnh liệt: Con thuyền tình nhất mực cập bờ bến hạnh phúc. Nữ sĩ đã lấy độ dài của thời kì, chiều rộng của ko gian để đo niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Các từ ngữ: “vẫn đi qua”, “vẫn bay về xa” là sự kết đọng “đinh ninh lời thề” của một tình yêu đẹp.

     Khổ cuối bài thơ là lời nguyện cầu của em về một tình yêu thủy chung vững bền. Hình tượng sóng tụ hội bao xúc cảm nồng nhiệt:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”.

     Hai tiếng “làm sao” gợi lên một niềm mong ước cháy bỏng tâm hồn “em”. Sóng trên đại dương trường tồn bất tử. “Trăm con sóng nhỏ” rì rào vỗ, xôn xao reo “giữa biển lớn tình yêu” mang vẻ đẹp nhân văn cao quý của tình yêu. Đó là niềm ước mong của thiếu nữ được sống trong hạnh phúc vững bền như những con sóng vỗ mãi trên “biển lớn tình yêu” tới nghìn năm sau. Con số “nghìn năm”, “nghìn năm”, hơn một lần đã từng làm ta xúc động:

“Nghìn năm giao ước kết đôi

Non non sông nước ko nguôi lời thề”

                          “Thề non sông” – Tản Đà 

     Tình yêu ko hề làm cho em trở thành nhỏ nhỏ ích kỷ; trái lại tình yêu của em sẽ mãi mãi chan hòa trong tình thương của đồng bào, xã hội. Một ý tưởng rất đẹp, rất mới trong tình yêu. Một trái tim đa tình và nhân hậu biết bao!

     Nói tới thơ là nói tới nhạc điệu, vần điệu. Đoạn thơ trên đây có điệu thơ nhẹ nhõm, thắm thiết. Vần thơ phong phú, nhạc điệu dư ba. Sự phối hợp giữa vần bằng và vấn trắc, giữa vần liền và vần cách rất tinh tế, nhịp nhàng. Từ “qua” bắt vần với “xa” và “ra”; chữ “nhỡ” hiệp vẫn với “vỗ”, đọc lên nghe rất thú vị.

     Đoạn thơ tụ hội bão vẻ đẹp. Một ý tưởng đẹp: niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Lời thơ đẹp: thanh tao, ý vị. Giọng thơ nồng nàn, ngọt ngào. Hình tượng “con sóng nhỏ” và “biển lớn tình yêu” rất thông minh. Đoạn thơ mang vẻ đẹp nhân văn sáng giá

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 4

     Nhắc tới tên tuổi của thi sĩ Xuân Quỳnh ta biết tới “chị nổi lên trên dàn đồng ca chung thời kì lửa cháy”, chị nổi lên như một nốt nhạc tươi xanh trong nền văn học Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cùng với những thi sĩ như: Trần Mạnh Hảo, Trần Đăng Khoa, Lâm Thị Mỹ Dạ, Lê Thị Mây, Nguyễn Khoa Điềm… Xuân Quỳnh trưởng thành trong nền văn học thời kì kháng chiến. Thời kì kháng chiến chống Mỹ là thời kỳ nhưng chị viết sung sức, viết đều tay và để lại rất nhiều bài thơ hay trên dòng chảy của nền văn học Việt Nam như bài “Tự hát” “Hoa cỏ may” “Hoa dọc hào chiến đấu”… Nếu ta theo sát sự nghiệp sáng tác của Xuân Quỳnh ta sẽ nhận thấy điểm mạnh trong thơ ca của Xuân Quỳnh đó là nỗi niềm âu lo vấp vỏng của người con gái lúc đứng trước hạnh phúc đời thường. “Sóng” là một bài thơ như thế, được viết lúc tác giả đứng trước biển Diêm Điền. Viết về tâm tư của người con gái, mang khát vọng xô tới bờ anh. Trở lại với Xuân Diệu, Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” là một hoàng tử của tình yêu, là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới trưởng thành trước năm 1945. Là thi sĩ có tác động lớn nhất tới nền thơ ca Việt Nam. Đặc thù là thơ mới. Thi sĩ Xuân Diệu là thi sĩ bị ám ảnh bởi bước đi của thời kì, là một thi sĩ bị tác động nhiều bởi thơ ca phương Tây. Một trong số tác phẩm tiêu biểu của Xuân Diệu phải kể tới đó là bài thơ “Vội vã” được rút ra từ tập “Thơ thơ” , một bông hoa đầu mùa đầy hương sắc của Xuân Diệu. Mặc dù Xuân Quỳnh và Xuân Diệu có những sở trường và điểm yếu không giống nhau, họ có sở thích riêng. Nhưng họ đồng điệu lúc viết về khát vọng của tuổi xanh và tình yêu.

     Bài thơ Sóng gồm 9 khổ thơ, mỗi khổ mang cho mình một vẻ đẹp rất riêng cũng như tình cảm của người con gái trong tình yêu. Trong thơ ca xưa thì sóng xoành xoạch tượng trưng cho nỗi lòng của người đàn ông. Như trong bài Biển của Xuân Diệu đã từng viết:

“Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại

Hôn tới mãi muôn thuở

Tới tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt”

     Còn trong bài thơ Sóng, lần trước hết ta thấy, người chủ động trong tình yêu lại là con gái .

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở”

     Ở khổ thơ này, nếu sóng tượng trưng cho tình cảm của người con gái, còn bờ là tượng trưng cho tình cảm người đàn ông thì ở đây đại dương là tượng trưng cho xã hội rộng lớn mênh mông rộng lớn, hàng triệu hàng tỷ người phụ nữ đang yêu và mong muốn được yêu. Khát vọng của tình yêu đó là niềm tin của thi sĩ vào tình yêu. Mặc dù lúc nhắc về tình yêu, thi sĩ Xuân Quỳnh đã trải qua rất nhiều biến cố và thăng trầm trong tình cảm. nhưng chị vẫn có niềm tin vững chắc vào tình yêu, rồi người nào hoặc người nào đi chăng nữa, cũng sẽ tìm được một nửa tình yêu cho đời mình. Trong cuộc sống hay trong tình yêu cũng vậy, rõ ràng ko phải lúc nào cũng trải đầy huê hồng và đã là những người thực lòng yêu nhau thì họ sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn và thử thách. Đó chính là vẻ đẹp của khổ thơ thứ 7.

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Thơ là tiếng nói xúc cảm, là tiếng nói của con tim. Khổ thơ thứ 8 đều là những câu thơ, những trải nghiệm sống, những triết lý sống, những câu thơ rất đỗi phổ biến, giản dị. Và nó đều là những câu thơ rất mộc mạc. Nói về điều gì? Về những sự thực, những hiển nhiên trong đời. Tình yêu xuất hiện trong mỗi chúng ta như những điều rất hiển nhiên, rất đỗi phổ biến. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói trong bản Tuyên ngôn độc lập: “Mọi người sinh ra đều có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc và đây là những quyền ko người nào có thể xâm phạm được.”. Hoặc chúng ta có thể biết tới thơ ca của Xuân Diệu, ông đã từng nói rằng:

“Làm sao sống được nhưng ko yêu,

Ko nhớ ko thương một kẻ nào?”

     Ở đây ta thấy, tình yêu xuất hiện một cách rất đỗi tự nhiên, đỗi thật tâm, giản dị, mộc mạc và phổ biến. Đó là những mưu cầu rất đỗi phổ biến của con người.

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ

     Tới với khổ 9, đó là lúc sóng tới với bờ anh. Bài thơ “Sóng” là một cuộc hành trình của sóng tới với bờ anh. Và lúc tới với bờ anh thì khát vọng của nó đó là được “tan ra” và hòa vào nhau để trở thành là một. Để tình yêu đấy trở thành trường tồn và bất tử với thời kì. Thời kì trôi qua, khiến chúng ta già đi nhưng nó ko có nghĩa khiến tình yêu trở thành nhàm chán. Nhưng tình yêu của ta sẽ trường tồn, bất tử với thời kì dù cuộc đời con người là hữu hạn. Thế nhưng, tình yêu chúng ta dành cho nhau sẽ là vô hạn đó là niềm khát khao được cháy hết mình và sống hết mình cho tình yêu.

     Trở lại với tác phẩm Vội vã của thi sĩ Xuân Diệu, những câu thơ cuối khác hẳn với câu thơ đầu.

“Ta muốn ôm

Cả sự sống mới mở đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non sông, và cây, và cỏ rạng,

Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”

     Ở những câu thơ đầu, nhân xưng của tác giả là tôi . “Tôi muốn tắt nắng” “Tôi muốn buộc gió” một cái tôi đầy khả năng. Tắt nắng để những gam màu cuộc sống ko phai nhạt . Buộc gió để giữ lại những hương thơm hương sắc của cuộc đời, giữ lại những gì đẹp nhất ,đó là ước muốn đoạt lấy quyền uy của vũ trụ. Đó chính là Xuân Diệu – ông vua của mảng thơ tình. Là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới. Thế nhưng, tới những câu thơ này ta lại bắt gặp đó là từ cái tôi của tư nhân. Trong bài thơ “Hy Mã Lạc Sơn” của Xuân Quỳnh:

“Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất.

Ko có chi bè bạn nối cùng ta”

Với  các bài văn mẫu Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu) do giainhat.vn sưu tầm và biên soạn trên đây, kỳ vọng các em sẽ có thêm những góc nhìn mới mẻ và có cái nhìn tổng quát hơn về  tác phẩm. Chúc các em làm bài tốt!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Hình Ảnh về: Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu)

(hay nhất)

Video về: Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu)

(hay nhất)

Wiki về Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu)

(hay nhất)

Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu)

(hay nhất) -

Tuyển chọn những bài văn hay Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu). Với những bài văn mẫu ngắn gọn, cụ thể, hay nhất dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Tóm tắt tác giả và tác phẩm trước lúc phân tích 3 khổ cuối

– Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh năm 1942, quê ở huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (cũ). Năm 1963, tập thơ Chồi biếc của chị ra đời bộc lộ một hồn thơ phong phú, tươi mới, sôi nổi.

– Chị liên tục cho ra những tập thơ được nhiều người mến mộ, đặc trưng là tuổi teen, như Lời ru trên mặt đất, Tự hát, Sân ga chiều em đi, Hoa cỏ may.

– Xuân Quỳnh cùng với chồng là nhà viết kịch nổi tiếng Lưu Quang Vũ mất đột ngột trong một tai nạn giao thông bi thương năm 1988.

– Bài Sóng in trong tập thơ Hoa dọc hào chiến đấu (1968). Đoạn trích này là ở ba khổ thơ cuối cùng của bài thơ.

Các nội dung chính cần nắm được của bài phân tích:


a) Nghệ thuật rực rỡ:

– Hình ảnh biển và sóng quyện vào nhau trong cả ba khổ thơ, nhưng ở mỗi khổ thư lại mang một sắc thái không giống nhau.

+ Khổ 1: Sóng từ đại dương xa tìm vào với bờ.

+ Khổ 2: Mây tìm tới với biển từ nơi xa.

+ Khổ 3: Tình yêu tan trong tình yêu (tan thành trăm con sóng nhỏ).

–   Vần điệu tạo nên một giọng thơ vừa sôi nổi, vừa thiết tha diễn tả rất hay tâm trạng của một tâm hồn đang khát khao, tìm kiếm.

b)  Khổ 1: Suy tư về ko gian: rộng tới bao nhiêu, cách trở tới thế nào, nhưng lúc đã tìm tới nhau thì nhất mực sẽ gặp nhau (chú ý hình ảnh sóng và bờ được nhiều thi sĩ như Xuân Diệu, Huy Cận… dùng để diễn tả tình yêu).

c)  Khổ 2: Suy tư về thời kì: cuộc đời có dài (có nhẽ là đời người nói chung), thời kì có khắc nghiệt nhưng rồi vẫn đi qua – đâu vẫn vào đấy.

d)  Khổ 3: Còn tình yêu.

– Ko phải là sự lắp ghép, hòa nhập nhưng phải tan vào nhau nghìn năm nồng thắm, rộn rực.

– Đó là tình yêu cao thượng, lớn lao, cái riêng hòa nhập vào trong cái chung và ở trong cái chung mênh mông đấy, cái riêng tồn tại vĩnh hằng.

– Nhưng đó chính là sự ước ao, khát khao, thi sĩ trằn trọc tìm kiếm (cả trong mơ còn thức).

Dàn ý Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng 

I. Mở bài: các em có thể tùy chọn mở bài theo cách trực tiếp hoặc gián tiếp nhưng đảm bảo:

– Giới thiệu ngắn gọn về tác giả và tác phẩm: 

+ Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh năm 1942, quê ở huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (cũ). Xuân Quỳnh là một trong những thi sĩ tiêu biểu cho thế hệ thi sĩ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mỹ.

+ Sóng được sáng tác năm 1967, in trong tập Hoa dọc hào chiến đấu,là bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ của Xuân Quỳnh. 

– Dẫn dắt tới 3 đoạn thơ cuối: Ba khổ thơ cuối của bài Sóng là 3 khổ thơ hay nhất nói về những trằn trọc của Xuân Quỳnh về tình yêu và khát vọng hòa tình yêu con sóng nhỏ của mình vào tình yêu lớn của nhẫn loại để bất tử hóa tình yêu.

II.Thân bài:

1. Về nội dung

– Khổ 7: Suy tư về ko gian: rộng tới bao nhiêu, cách trở tới thế nào, nhưng lúc đã tìm tới nhau thì nhất mực sẽ gặp nhau (chú ý hình ảnh sóng và bờ được nhiều thi sĩ như Xuân Diệu, Huy Cận… dùng để diễn tả tình yêu).

Thi sĩ trình bày niềm tin của mình vào tình yêu thực thụ. Thi sĩ nhìn những con sóng ngoài đại dương và thấy được hàng trăm, hàng nghìn, hàng triệu con sóng biển. Và những con sóng đó đang hướng vào bờ dù gặp bao nhiêu khó khăn trắc trở. Đó cũng là ẩn dụ nghệ thuật để chỉ tình yêu mãnh liệt của người con gái. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm được tới bờ như tìm về nguồn cội mến thương “con nào chẳng tới bờ”, cũng như anh và em sẽ vượt qua mọi khó khăn để tới với nhau, để sống trong hạnh phúc trọn vẹn của lứa đôi “dù muôn vời cách trở”. Và gian nan thử thách là những điều ko thể thiếu trong tình yêu lứa đôi. Nhưng qua thử thách tình yêu mới thực sự vững chắc. 

– Khổ 8: Nếu như những khổ thơ trước thi sĩ nói về thú vui sướng dào dạt, những nhung nhớ giận hờn thì đoạn thơ này thi sĩ lại trình bày những băn khoăn, lo lắng. Đó cũng là trực cảm của tình yêu. Có nhẽ cũng là vì Xuân Quỳnh là người phụ nữ đa cảm xoành xoạch dự cảm những giông bão cuộc đời dù lòng chị vẫn tin yêu. Trong tình yêu, Xuân Quỳnh cũng gặp nhiều trắc trở, những khổ đau, đắng cay. Bởi vậy, tình yêu với chị đôi lúc chỉ là khoảnh khắc:

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn

Hôm nay yêu mai có thể xa rồi

             (Nói cùng anh)

+ Tác giả sử dụng phép so sánh: lấy cái ko gian để nói cái thời kì. Xuân Quỳnh qua khổ thơ trên đã phần nào cho người đọc nhận thức rõ về những dự cảm và nỗi băn khoăn của chị. Những từ “tuy dài thế – vẫn đi qua – dẫu rộng” như chứa đựng ở trong nó ít nhiều nỗi âu lo và những ngậm ngùi. Cuộc đời tuy dài nhưng tuổi xanh của mỗi con người là hữu hạn. Cho nên ko thể ngăn nổi “năm tháng vẫn đi qua”. Giống như biển khơi kia “dẫu rộng” vẫn nào ngăn được một đám mây bay về cuối chân trời. Nhạy cảm với sự chảy trôi của thời kì nên Xuân Quỳnh tiếc cho sự hữu hạn của đời người. 

+ Tuy vậy thi sĩ vẫn tin tưởng, tin tưởng ở tấm lòng nhân hậu và tình yêu thật tâm của mình sẽ vượt qua tất cả. Có thể nói Xuân Quỳnh mến thương tha thiết, mãnh liệt nhưng cũng tỉnh táo nhận thức dự cảm những trắc trở, thử thách trong tình yêu đồng thời cũng tin tưởng vào sức mạnh tình yêu sẽ giúp người phụ nữ vượt qua thử thách tới với bờ bến hạnh phúc. Cho nên, sóng sẽ tới bờ, năm tháng sẽ đi qua thời kì dài đằng đẵng và mây nhỏ nhỏ sẽ vượt qua biển rộng để bay về xa. Một loạt hình ảnh thơ ẩn dụ được xếp đặt thành một hệ thống tương phản, đối lập để nói lên dự cảm tỉnh táo, đúng mực và niềm tin mãnh liệt của thi sĩ vào sức mạnh của tình yêu. 

– Khổ 9: Bốn câu thơ khép lại bài thơ “Sóng” là khát vọng mãnh liệt của thi sĩ Xuân Quỳnh. Đó là khát khao muốn mình “được tan ra” thành “trăm con sóng nhỏ”. Sóng chỉ thực sự là sóng lúc nó hòa chung vào muôn điệu của đại dương rộng lớn. Tình yêu của con người cũng vậy, nếu chỉ biết giữ cho riêng mình thì sẽ tàn phai theo năm tháng. Và tình yêu sẽ chỉ bất tử lúc tình yêu đó hòa vào biển lớn của tình yêu nhân loại. Thi sĩ đã trình bày một khát vọng mãnh liệt muốn làm trăm con sóng để hòa mình vào đại dương rộng lớn, hòa mình vào biển lớn tình yêu để một đời vỗ muôn điệu mến thương “Để nghìn năm còn vỗ”. Phải chăng đó là khát vọng muốn bất tử hóa tình yêu của nữ sĩ Xuân Quỳnh? Vâng! Đây chính là khát vọng mãnh liệt, tha thiết của người phụ nữ với trái tim hồn hậu, thật tâm, giàu trực cảm.

2. Về nghệ thuật

– Thể thơ năm chữ tạo âm điệu sâu lắng, dạt dào, như âm điệu của những con sóng biển và cũng là sóng lòng của người phụ nữ lúc yêu.

– Cách ngắt nhịp linh hoạt, phóng khoáng và cách gieo vần, phối âm lạ mắt, giàu sức liên tưởng

– Giọng thơ vừa thiết tha, thắm thiết, vừa mãnh liệt sôi nổi, vừa hồn nhiên, nữ tính

– Xây dựng hình ảnh ẩn dụ với hình tượng sóng, vừa mang nghĩa thực, vừa mang nghĩa ẩn dụ

– Giám định: Xuân Quỳnh đã xây dựng hình tượng sóng như một ẩn dụ về tình yêu. Sóng gửi gắm trong đó những suy tư ít nhiều nhấp nhoáng sự phấp phỏng, lo lắng về sự ngắn ngủi của đời người, sự mỏng manh của hạnh phúc. Cũng cho nên, bà mông hòa tình yêu con sóng nhỏ của mình vào tình yêu lớn của nhân loại để tình yêu đấy mãi mãi được bất tử. Đó cũng là sự hiện đại trong quan niệm tình yêu của bài thơ ” Sóng “

III. Kết bài:

– Khẳng định trị giá của 3 khổ thơ trong toàn thể bài thơ

– Khẳng định tài năng của tác giả.

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 1


     Xuân Quỳnh là một trong những thi sĩ nữ tiêu biểu của thế hệ các thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ. Thơ Xuân Quỳnh là một tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên tươi tỉnh, vừa thật tâm, thắm thiết và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc bình dị đời thường. Ngoài những tác phẩm đã trở thành ca khúc bất tử như “Thuyền và biển”, “Thơ tình cuối mùa thu”…thì “Sóng” cũng là bài thơ về tình yêu có sức vạn thọ bền trong lòng độc giả. “Sóng” ko chỉ trình bày những nét tương đồng, những chiều dài của nỗi nhớ, những băn khoăn trong tình yêu nhưng còn trình bày những suy tư lo lắng trằn trọc trước cuộc đời và khát vọng tình yêu, những nỗi niềm khát vọng đấy được trình bày rõ nét trong đoạn thơ sau:

“Ở ngoài kia đại dươn

Để nghìn năm còn vỗ”

     Bài thơ “Sóng” được sáng tác năm 1967 trong chuyến đi công việc tại biển Diêm Điền, in trong tập “Hoa dọc hào chiến đấu”. Bài thơ mang âm hưởng của những con sóng biển cũng chính là con sóng lòng đang khát khao tình yêu. Bài thơ có hai hình tượng song hành “sóng” và “em”

     Để có được tình yêu vừa sôi nổi thiết tha, mãnh liệt vừa trong sáng thủy chung thì con sóng phải vượt qua đại dương mênh mông để tới với “bờ anh”

“Ở ngoài kia đại dương

….

Dù muôn vời cách trở”

     Người phụ nữ đang yêu tin vào tình yêu sẽ tới bờ bến hạnh phúc dù trải qua bao khó khăn thử thách. Đúng vậy! Một tình yêu chân chính, thực thụ, một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu sẽ giúp họ vượt qua bao sóng gió cuộc đời cập tới bờ bến tương lai của hạnh phúc. Hãy nhìn vào hiện thực như trở thành quy luật, dù gió có ở thật xa nơi bãi bờ thì nó cũng sẽ tìm tới những bãi cát dài dù trải qua thật nhiều khó khăn, cũng tương tự! tình yêu của em dù gặp biết bao trở ngại em vẫn vượt qua để tới bên anh, tới một mái ấm gia đình như Chế Lan Viên từng viết:

“Cây nối đầu cây chạy tới em

Đếm cây hoài lại mọc cây thêm

Tình anh làm cái cây sau chót

Về tới quê em mọc tận thềm”

     Cũng tương tự ba khổ thơ với nỗi nhớ, sự trằn trọc và tấm lòng thủy chung son sắt cùng với phép lặp,nhân hóa, ẩn dụ,sử dụng cách nói ngược với những hình ảnh đối lập đã khẳng định niềm tin mãnh liệt vào tình yêu, tình yêu đẹp sẽ vượt qua mọi thử thách. Tha thiết với tình yêu, khát khao sống mãi trường tồn với tình yêu thi sĩ đã có chút khắc khoải, lo lắng về sự tan chảy của thời kì, đời người cũng mỏng manh và hạnh phúc của trái tim yêu Xuân Quỳnh cũng vậy. Nhưng nhớ da diết, mến thương nồng nàn luôn đồng hành với nỗi lo lắng khắc khoải:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Đời người trăm năm ngỡ dài thăm thẳm nhưng con tàu thời kì cứ vun vút lao đi ko hy vọng chúng ta. Bằng sự chiêm nghiệm của một trái tim đầy nhạy cảm thi sĩ trông thấy vũ trụ mãi vĩnh hằng – cuộc đời con người thì hữu hạn

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua”

     Lo lắng tình yêu tan vỡ, phai nhạt, lúc đứng trước sự chảy trôi của thời kì. Nhưng người phụ nữ đấy vẫn luôn tin vào tương lai của tình yêu, vào ý nghĩa thực thụ của tình yêu

“Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Niềm tin, khát khao được sống mãi với tình yêu,người con gái đấy khát khao hóa thân vĩnh hằng vào tình yêu bất tử. Người phụ nữ nhỏ nhỏ đã muốn

Làm sao được tan ra.

Để nghìn năm còn vỗ

     Đó là khát vọng được tan ra thành trăm con sóng lớn nhỏ hòa vào biển lớn để vỗ mãi nghìn năm khúc hát tình yêu. Khát khao bất tử hóa trong tình yêu nhưng trái tim thi sĩ ko vị kỷ, tầm thường, nhỏ nhen cho riêng mình nhưng thật lớn lao, cao thượng. Thi sĩ đã hòa niềm hạnh phúc của riêng mình trong niềm hạnh phúc của cuộc đời rộng lớn, cái riêng tồn tại trong cái ta chung, rộng lớn, rộng lớn đấy đã trở thành vĩnh cửu. Đó là một trái tim yêu rất Xuân Quỳnh

“Em trở về đúng nghĩa trái tim em

Là máu thịt đời thường người nào cũng có

Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời ko còn nữa

Nhưng biết yêu anh cả lúc chết đi rồi”

     Lúc muốn tan ra thành sóng, lúc muốn trở về đúng nghĩa trái tim. Xoay trở mọi hướng, ước ao bao điều, trái tim yêu Xuân Quỳnh vẫn hướng về mục tiêu duy nhất: tình yêu vĩnh cửu. Ước ao tan ra thành trăm con sóng nhỏ đâu chỉ thỏa khát vọng vĩnh cửu hóa tình yêu nhưng còn là cháy hết mình, dân hiến hết mình của nữ sĩ.

     Đoạn thơ trên trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh, tác giả ko chỉ thành công ở nội dung nhưng còn thành công ở mặt nghệ thuật trong việc sử dụng thể thơ năm chữ truyền thống, cách ngắt nhịp gieo vần lạ mắt, giàu sức liên tưởng, xây dựng hình tượng ẩn dụ, giọng thơ tha thiết

     Qua những suy tư, lo lắng khát vọng trong tình yêu nói riêng và qua bài thơ Sóng nói chung, đã cho người đọc một cảm nhận mới mẻ và thâm thúy hơn trong tình yêu. Nó vượt qua mọi giới hạn, mọi quy luật để tồn tại mãi mãi vĩnh hằng trong tình yêu bất tử. Đó chính là trị giá nhân văn lớn lao nhưng Xuân Quỳnh để lại cho đọc giả mọi thế hệ qua bài thơ Sóng.

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 2

     Thi sĩ Huy Cận đã từng nói, lúc đi cạnh bờ biển, thấy có cảm giác xao động tới kì lạ trong con người. Với ông, cái xao động kì lạ đó chính là cảm giác về sự lớn lao của con người lúc đi dọc bờ biển, tuy mênh mông đấy, nhưng con người vẫn như làm chủ được tự nhiên, đại dương. Còn với Xuân Quỳnh – người con gái xứ lụa Hà Đông, thì cái ngợm ngợm lúc đi dọc bờ biển rộng lớn, với những con sóng thi nhau tấp vào bờ, lại là sóng tình, sóng trong lòng người con gái đang yêu nói chung và tác giả nói riêng. Một tình yêu với những nỗi trằn trọc, khát khao được hòa quyện trong cái tình cảm rộng lớn đấy.

     Nếu Lưu Quang Vũ được coi là kịch tác gia tiêu biểu, tiền phong trong việc phẫu thuật ung nhọt của con người về lòng tham sau lúc chiến tranh kết thúc,thì Xuân Quỳnh, thơ của Xuân Quỳnh lại mang khát khao mến thương, khát khao là thế nhưng vẫn đầy trắc ẩn. Ba khổ thơ cuối trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh là tiếng lòng của người con gái đang yêu khát khao được mến thương, gắn bó.

     Với chủ đề tình yêu, đã ko ít bài thơ sử dụng những vần thơ để nói lên tiếng lòng thương nhớ da diết

“Lòng này gửi gió đông có tiện

Nghìn vàng xin gửi tới non Yên

Non Yên dù chẳng tới miền

Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời”

                              (Chinh phụ ngâm khúc)

     Hay:

“Khăn thương nhớ người nào

Khăn rơi xuống đất

Khăn thương nhớ người nào

Khăn vắt lên vai”

     Đều là nỗi thương nhớ trong tình yêu, nhưng mỗi thi sĩ có một cách trình bày nỗi lòng mình rất không giống nhau. Chiếc khăn tay, chiếc vòng kỉ niệm hay những bức thư tình, với Xuân Quỳnh, bà sử dụng hình ảnh ngọn sóng để diễn tả tình yêu của mình, tiếng sóng như tiếng lòng lúc “dữ dội” lúc “dịu êm” lúc “ồn ĩ” lúc “lặng lẽ”

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù vô vàn cách trở”

     Em hướng về anh, như sóng hướng vào bờ. Như ngay trước mắt ta, hình ảnh người con gái đang đứng bên bờ biển, nhỏ nhỏ nhưng trong lòng đầy nỗi khắc khoải mong đợi. Khoảng cách cũng là một trở ngại trong tình yêu, nhưng với Xuân Quỳnh, dù có xa cách nhưng trong lòng luôn có một niềm tin, ko hề “xa mặt nhưng cách lòng”. Tuy trong lòng vẫn mang niềm tin đó, sự hy vọng là thế, nhưng dường như trong lòng người con gái đang đứng kia vẫn có một tẹo hờn trách người mình yêu, nhưng ko hề ích kỉ, hờn trách là thế, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy niềm tin và sự mong đợi. Dù xa xôi bao nhiêu, khoảng cách dù lớn như thế nào, thì sóng vẫn cứ mãi tấp vào bờ, bờ sinh ra là để cho sóng vỗ, như bến đậu bình yên. Tự như một lời trách móc nhẹ nhõm “Trăm nghìn con sóng – Con nào chẳng tới bờ” còn anh thì sao ? Trong tình yêu, một tẹo nhớ, một tẹo thương, một tẹo dỗi hờn làm cho cuộc sống thêm phần thi vị. Xuân Quỳnh mượn hình ảnh sóng để nói lên tâm trạng mình, đây ko chỉ là con sóng vô tri vô giác nữa, nhưng đã trở thành sóng tình, sóng trong lòng tác giả, sóng của người con gái đang yêu. Sóng và bờ giờ đây như có thể, nó được thổi hồn, mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu. Sóng ko còn là “Sóng gợn Trường Giang … “trong thơ Huy Cận, nhưng đã thành sóng tình, sục sôi trong lòng người đang yêu. Qua hình ảnh bài thơ, ta thấy một Xuân Quỳnh trong tình yêu, vừa táo tợn chủ động, vừa thắm thiết thủy chung, một nét đẹp rất truyền thống của người dân Việt Nam. Đã có bao cuộc tình, dù khó khăn cách trở như Thúy Kiều – Kim Trọng, họ phải xa cách, gặp bao nhiêu khó khăn trong tình yêu, nhưng cuối cùng họ vẫn vượt qua, và tìm được nhau, như “hữu duyên thiên lý năng tương phùng “, Xuân Quỳnh luôn tin vào cái gì đó, như sức mạnh vô hình trong tình yêu. Ko gian là vậy, tác giả lại trằn trọc trước cuồng quay của thời kì

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn trôi về xa”

     Câu thơ trình bày một nét rất nữ tính trong tình yêu. Cuộc đời tuy dài thế, nhưng dài là bao lâu ? Thời kì thi vẫn hàng ngày trôi qua. Cuộc đời tuy dài thế, biển kia tuy rông tới mấy, nhưng cũng làm sao níu kéo được thời kì, thanh xuân vẫn dần trôi qua, làm sao có thể giữ lại. Đây là nỗi trằn trọc của Xuân Quỳnh, cũng là tiếng lòng của bao người con gái đang yêu khác. Mặc dù dẫu cho yêu hết mình, một lòng son sắc, nhưng cuộc đời thì ngắn ngủi làm sao sống mãi trong tình yêu. Vì thế Xuân Quỳnh đã khát khao

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Để nghìn năm còn vỗ

Giữa biển lớn tình yêu”

     Khát khao đó lớn dần, như muốn phá tan ko gian và thời kì, muốn được tan ra hòa quyện trong tình yêu đó. Ko hy vọng đối phương đáp trả, vẫn mãnh liệt, ồ ạt tình thương. Người ta có nói, trong tình yêu lắm ích kỷ, hẹp hòi, nhưng với Xuân Quỳnh ko hề có một sự ích kỷ hẹp hòi nào, mốt sự hy sinh, một khát khao được hòa quyện vào biển lớn tình yêu. Khát khao đấy thật hợp lý lúc họ đang đắm chìm trong tình mến thương. Xuân Quỳnh hiểu được, chỉ tương tự thì tình yêu mới vững bền tồn tại mãi mới thời kì.

     Một Xuân Quỳnh nhẹ nhõm thắm thiết, một Xuân Quỳnh khiến người khác nể sợ lúc trong tình yêu, dám yêu hết mình, dám hy sinh, dám khát khao và mộng mơ. Qua bài thơ Sóng nói chung và ba khổ thơ cuối bài thơ nói riêng, ta thấy một Xuân Quỳnh đầy chất thơ lãng mạn, một thi sĩ tài năng trong phong trào thơ ca của kho tàng dân tộc Việt Nam. Với giọng điệu nhẹ nhõm, lúc mãnh liệt, đôi lúc sâu lắng , ba khổ thơ cuối đã cho ta thấy, một tâm hồn trằn trọc, khát khao mến thương gắn bó. Một tình yêu đẹp, lãng mạn, sự hy sinh trong tình yêu của tác giả.

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 3

     Có những vần thơ tình đẹp như thế. Như giọng chim ríu rít đa điêu đa thanh giữa mùa xuân. Có những vần thơ nói lên niềm tin và mong ước về tình yêu hạnh phúc đẹp như thế:

“Cuộc đời tuy dài thế

Để nghìn năm còn vỗ”

     Đây là hai khổ thơ cuối bài thơ ngũ ngôn trường một bài thơ tình tuyệt tác viết về nỗi khát vọng tình yêu của thiếu nữ.

     Từ thương nhớ đợi chờ: “Cả trong mơ còn thức” tâm hồn thiếu nữ ánh lên một niềm tin mãnh liệt trong tình yêu. “Năm tháng” nhất mực sẽ “đi qua” cuộc đời “dài” . “Mây” trên bầu trời nhất mực sẽ vượt qua biển “rộng” để “bay xa”. Thời kì dài dằng dặng gian rộng mênh mông, cũng như tình yêu là vô cùng mãnh liệt:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”.

     Câu 1, 2 song hành đối xứng với câu 3, 4 làm cho giọng thơ, âm điệu thơ tha thiết, ngọt ngào. Cấu trúc chính – phụ được sử dụng đắc địa: “tuy… vẫn… “, “dẫu… vẫn”, ý thơ được khẳng định mạnh mẽ. Điệp từ “vẫn” biểu lộ một niềm tin về tình yêu: “Năm tháng vẫn đi qua”, “Mây vẫn bay về xa”. “Năm tháng” và “mây” là 2 ẩn dụ nói về tình yêu, một tình yêu đẹp hướng tới hạnh phúc.

     Tình yêu như con sóng trên biển: “Dữ dội êm – Ồn ĩ và lặng”. Có lúc “em” lại cảm thấy độc thân trong xa cách:

“Lời thương nhớ nghìn lần em muốn nói

Nhưng hiện giờ chỉ có sóng và em”.

                             (“Chỉ có sóng và em”)

     Lại có lúc tràn trề nỗi nhớ khắc khoải đợi mong:

“Còn hiện nay của em là nỗi nhớ

Thời kì ơi sao ko đổi sắc màu”.

                                       (“Thời kì trắng”)

     Còn ở khổ thơ này là niềm tin, một niềm tin mãnh liệt: Con thuyền tình nhất mực cập bờ bến hạnh phúc. Nữ sĩ đã lấy độ dài của thời kì, chiều rộng của ko gian để đo niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Các từ ngữ: “vẫn đi qua”, “vẫn bay về xa” là sự kết đọng “đinh ninh lời thề” của một tình yêu đẹp.

     Khổ cuối bài thơ là lời nguyện cầu của em về một tình yêu thủy chung vững bền. Hình tượng sóng tụ hội bao xúc cảm nồng nhiệt:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”.

     Hai tiếng “làm sao” gợi lên một niềm mong ước cháy bỏng tâm hồn “em”. Sóng trên đại dương trường tồn bất tử. “Trăm con sóng nhỏ” rì rào vỗ, xôn xao reo “giữa biển lớn tình yêu” mang vẻ đẹp nhân văn cao quý của tình yêu. Đó là niềm ước mong của thiếu nữ được sống trong hạnh phúc vững bền như những con sóng vỗ mãi trên “biển lớn tình yêu” tới nghìn năm sau. Con số “nghìn năm”, “nghìn năm”, hơn một lần đã từng làm ta xúc động:

“Nghìn năm giao ước kết đôi

Non non sông nước ko nguôi lời thề”

                          “Thề non sông” – Tản Đà 

     Tình yêu ko hề làm cho em trở thành nhỏ nhỏ ích kỷ; trái lại tình yêu của em sẽ mãi mãi chan hòa trong tình thương của đồng bào, xã hội. Một ý tưởng rất đẹp, rất mới trong tình yêu. Một trái tim đa tình và nhân hậu biết bao!

     Nói tới thơ là nói tới nhạc điệu, vần điệu. Đoạn thơ trên đây có điệu thơ nhẹ nhõm, thắm thiết. Vần thơ phong phú, nhạc điệu dư ba. Sự phối hợp giữa vần bằng và vấn trắc, giữa vần liền và vần cách rất tinh tế, nhịp nhàng. Từ “qua” bắt vần với “xa” và “ra”; chữ “nhỡ” hiệp vẫn với “vỗ”, đọc lên nghe rất thú vị.

     Đoạn thơ tụ hội bão vẻ đẹp. Một ý tưởng đẹp: niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Lời thơ đẹp: thanh tao, ý vị. Giọng thơ nồng nàn, ngọt ngào. Hình tượng “con sóng nhỏ” và “biển lớn tình yêu” rất thông minh. Đoạn thơ mang vẻ đẹp nhân văn sáng giá

Phân tích ba khổ cuối bài thơ Sóng – Bài mẫu 4

     Nhắc tới tên tuổi của thi sĩ Xuân Quỳnh ta biết tới “chị nổi lên trên dàn đồng ca chung thời kì lửa cháy”, chị nổi lên như một nốt nhạc tươi xanh trong nền văn học Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cùng với những thi sĩ như: Trần Mạnh Hảo, Trần Đăng Khoa, Lâm Thị Mỹ Dạ, Lê Thị Mây, Nguyễn Khoa Điềm… Xuân Quỳnh trưởng thành trong nền văn học thời kì kháng chiến. Thời kì kháng chiến chống Mỹ là thời kỳ nhưng chị viết sung sức, viết đều tay và để lại rất nhiều bài thơ hay trên dòng chảy của nền văn học Việt Nam như bài “Tự hát” “Hoa cỏ may” “Hoa dọc hào chiến đấu”… Nếu ta theo sát sự nghiệp sáng tác của Xuân Quỳnh ta sẽ nhận thấy điểm mạnh trong thơ ca của Xuân Quỳnh đó là nỗi niềm âu lo vấp vỏng của người con gái lúc đứng trước hạnh phúc đời thường. “Sóng” là một bài thơ như thế, được viết lúc tác giả đứng trước biển Diêm Điền. Viết về tâm tư của người con gái, mang khát vọng xô tới bờ anh. Trở lại với Xuân Diệu, Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” là một hoàng tử của tình yêu, là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới trưởng thành trước năm 1945. Là thi sĩ có tác động lớn nhất tới nền thơ ca Việt Nam. Đặc thù là thơ mới. Thi sĩ Xuân Diệu là thi sĩ bị ám ảnh bởi bước đi của thời kì, là một thi sĩ bị tác động nhiều bởi thơ ca phương Tây. Một trong số tác phẩm tiêu biểu của Xuân Diệu phải kể tới đó là bài thơ “Vội vã” được rút ra từ tập “Thơ thơ” , một bông hoa đầu mùa đầy hương sắc của Xuân Diệu. Mặc dù Xuân Quỳnh và Xuân Diệu có những sở trường và điểm yếu không giống nhau, họ có sở thích riêng. Nhưng họ đồng điệu lúc viết về khát vọng của tuổi xanh và tình yêu.

     Bài thơ Sóng gồm 9 khổ thơ, mỗi khổ mang cho mình một vẻ đẹp rất riêng cũng như tình cảm của người con gái trong tình yêu. Trong thơ ca xưa thì sóng xoành xoạch tượng trưng cho nỗi lòng của người đàn ông. Như trong bài Biển của Xuân Diệu đã từng viết:

“Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại

Hôn tới mãi muôn thuở

Tới tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt”

     Còn trong bài thơ Sóng, lần trước hết ta thấy, người chủ động trong tình yêu lại là con gái .

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở”

     Ở khổ thơ này, nếu sóng tượng trưng cho tình cảm của người con gái, còn bờ là tượng trưng cho tình cảm người đàn ông thì ở đây đại dương là tượng trưng cho xã hội rộng lớn mênh mông rộng lớn, hàng triệu hàng tỷ người phụ nữ đang yêu và mong muốn được yêu. Khát vọng của tình yêu đó là niềm tin của thi sĩ vào tình yêu. Mặc dù lúc nhắc về tình yêu, thi sĩ Xuân Quỳnh đã trải qua rất nhiều biến cố và thăng trầm trong tình cảm. nhưng chị vẫn có niềm tin vững chắc vào tình yêu, rồi người nào hoặc người nào đi chăng nữa, cũng sẽ tìm được một nửa tình yêu cho đời mình. Trong cuộc sống hay trong tình yêu cũng vậy, rõ ràng ko phải lúc nào cũng trải đầy huê hồng và đã là những người thực lòng yêu nhau thì họ sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn và thử thách. Đó chính là vẻ đẹp của khổ thơ thứ 7.

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Thơ là tiếng nói xúc cảm, là tiếng nói của con tim. Khổ thơ thứ 8 đều là những câu thơ, những trải nghiệm sống, những triết lý sống, những câu thơ rất đỗi phổ biến, giản dị. Và nó đều là những câu thơ rất mộc mạc. Nói về điều gì? Về những sự thực, những hiển nhiên trong đời. Tình yêu xuất hiện trong mỗi chúng ta như những điều rất hiển nhiên, rất đỗi phổ biến. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói trong bản Tuyên ngôn độc lập: “Mọi người sinh ra đều có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc và đây là những quyền ko người nào có thể xâm phạm được.”. Hoặc chúng ta có thể biết tới thơ ca của Xuân Diệu, ông đã từng nói rằng:

“Làm sao sống được nhưng ko yêu,

Ko nhớ ko thương một kẻ nào?”

     Ở đây ta thấy, tình yêu xuất hiện một cách rất đỗi tự nhiên, đỗi thật tâm, giản dị, mộc mạc và phổ biến. Đó là những mưu cầu rất đỗi phổ biến của con người.

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ

     Tới với khổ 9, đó là lúc sóng tới với bờ anh. Bài thơ “Sóng” là một cuộc hành trình của sóng tới với bờ anh. Và lúc tới với bờ anh thì khát vọng của nó đó là được “tan ra” và hòa vào nhau để trở thành là một. Để tình yêu đấy trở thành trường tồn và bất tử với thời kì. Thời kì trôi qua, khiến chúng ta già đi nhưng nó ko có nghĩa khiến tình yêu trở thành nhàm chán. Nhưng tình yêu của ta sẽ trường tồn, bất tử với thời kì dù cuộc đời con người là hữu hạn. Thế nhưng, tình yêu chúng ta dành cho nhau sẽ là vô hạn đó là niềm khát khao được cháy hết mình và sống hết mình cho tình yêu.

     Trở lại với tác phẩm Vội vã của thi sĩ Xuân Diệu, những câu thơ cuối khác hẳn với câu thơ đầu.

“Ta muốn ôm

Cả sự sống mới mở đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non sông, và cây, và cỏ rạng,

Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”

     Ở những câu thơ đầu, nhân xưng của tác giả là tôi . “Tôi muốn tắt nắng” “Tôi muốn buộc gió” một cái tôi đầy khả năng. Tắt nắng để những gam màu cuộc sống ko phai nhạt . Buộc gió để giữ lại những hương thơm hương sắc của cuộc đời, giữ lại những gì đẹp nhất ,đó là ước muốn đoạt lấy quyền uy của vũ trụ. Đó chính là Xuân Diệu – ông vua của mảng thơ tình. Là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới. Thế nhưng, tới những câu thơ này ta lại bắt gặp đó là từ cái tôi của tư nhân. Trong bài thơ “Hy Mã Lạc Sơn” của Xuân Quỳnh:

“Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất.

Ko có chi bè bạn nối cùng ta”

Với  các bài văn mẫu Phân tích 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài thơ Sóng (dàn ý + 4 mẫu) do giainhat.vn sưu tầm và biên soạn trên đây, kỳ vọng các em sẽ có thêm những góc nhìn mới mẻ và có cái nhìn tổng quát hơn về  tác phẩm. Chúc các em làm bài tốt!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận