Nghị luận về bài thơ Sóng ( Xuân Quỳnh) (hay nhất)

Tình yêu với những cõi kì bí thiêng liêng riêng từ lâu đã trở thành chân trời mời gọi người cầm bút cày xới mảnh đất đó. Nhưng, mỗi dấu chân sắp tới đều tự chiêm nghiệm những triết lý mới, đồng thời để lại dấu ấn riêng ở đó. Nếu Xuân Diệu mang tới cho người đọc một tâm hồn thơ sôi nổi, đắm say, thì Xuân Quỳnh lại đắm mình trong sự nữ tính, tâm hồn giàu trực quan tinh tế, có nhẽ vì thế nhưng mà Sóng vẫn là thi sĩ. Bài thơ đọng lại nhiều xúc cảm trong lòng người đọc. Hãy cũng tìm hiểu qua bài viết về Sóng của TOPLOIgiaI dưới đây:

Nghị luận về bài thơ Sóng (Xuân Quỳnh)

Trước hết, Sóng mở đầu bằng những dòng thơ trình bày sự tương phản, đồng điệu tới từ xúc cảm của thi sĩ:

“Bạo lực và êm dịu

Ồn ĩ và yên tĩnh

Dòng sông ko hiểu tôi

Sóng tìm tới đại dương. “


Nếu quan tâm, chúng ta có thể trông thấy ở hai câu thơ đầu là sự giao thoa của những trạng thái xúc cảm trái ngược nhau, vừa mãnh liệt nhưng cũng rất nhẹ nhõm, ồn ĩ và lặng lẽ. Đó là cái hồn riêng của những con sóng lúc hòa mình vào đại dương, hay còn là vẻ đẹp vừa mềm mại, nữ tính nhưng cũng vừa phong cách của người phụ nữ hiện đại. Nhưng, điểm kết ở hai câu thơ đầu vẫn là hướng về những gì yên bình, yên ả, yên ắng nhất. Đó là sự trình bày tinh tế về nữ tính của Xuân Quỳnh, rằng ko có người phụ nữ nào ko mong tìm được bến bình yên cho con thuyền của lòng mình, có trái tim mến thương ko muốn neo đậu. Tâm hồn tôi ko giông bão. Khát vọng sâu xa đó, chính là vẻ đẹp của nữ sĩ gửi gắm cụ thể vào bài thơ. Nhưng, khát khao hạnh phúc, khát khao một cuộc sống bình dị, êm đềm, con sóng đó nhất quyết ko chấp nhận sự sắp xếp, độc thân, nó mang trong mình khát vọng mãnh liệt được tìm về giữa đại dương, được hiểu mình, được thấu hiểu. Thực chất. Tìm tới tận cùng, hay tìm ra cội nguồn, ko phải là để lại một mình dòng chảy độc thân, nhưng mà chính con sóng đó luôn chủ động mong muốn được san sớt, được lắng tai và được đồng điệu. Nhưng sự mới lạ trong cách dùng từ của Xuân Quỳnh một lần nữa khiến người đọc trông thấy rằng sóng trong thơ chị ko còn là sóng phải đợi người nào tới khám phá nhưng mà tự mình chủ động tìm ra. ống thổi. Điều đó chúng tôi nhận thấy, người phụ nữ hiện đại ko còn ở thế thụ động nhưng mà chủ động tìm kiếm, chủ động đoạt được, ko còn là tấm lụa đào nương vào tay người sắm, người bán như trong ca dao. .

“Ôi sóng xưa

và ngày hôm sau vẫn vậy

Khát khao tình yêu

Hồi phục trong lồng ngực của một đứa trẻ ”.

Trong quá khứ, hiện nay và tương lai, trái tim yêu vẫn đập nhanh và tha thiết hướng về bờ bến hạnh phúc, chỉ như con sóng nhẹ nhõm ko bao giờ dứt trên bãi cát để tìm kiếm một điểm tựa cho chính mình. tôi.

“Trước muôn trùng sóng gió

Tôi nghĩ về bạn, tôi

Tôi nghĩ về biển lớn

Sóng dâng lên từ đâu?

Sóng kể từ gió

Gió kể từ đâu

tôi cũng ko biết

Lúc nào chúng ta yêu nhau? “

Là câu chuyện muốn giảng nghĩa, lý giải xuất xứ của tình yêu nhưng có thể trông thấy rằng ở Sóng Xuân Quỳnh ko sa đà vào những triết lý để phân tích, lý giải một cách triết lý. Điều nhưng mà Xuân Quỳnh nhấn mạnh và trình bày ở đây là tình yêu là quy luật, có những chân lý riêng, đó là câu chuyện của sự đồng điệu và lắng tai từ hai trái tim mến thương, ko phải là vấn đề khó khắc phục. người ta có thể phân tích rõ ràng và tìm ra câu trả lời chuẩn xác nhất. Vì vậy, ko chỉ Xuân Quỳnh nhưng mà biết bao nhà văn dùng vốn văn học, thơ phú của mình để quyết tâm làm sáng tỏ cội nguồn của tình yêu cũng đành bất lực, lắc đầu ngao ngán. Có nhẽ, nếu có lý giải thì đó cũng là xúc cảm dạt dào nhất từ ​​lăng kính chủ quan của người làm thơ đó. Vì vậy, tình yêu ko chỉ cuồng nhiệt trong xúc cảm, cuồng nhiệt trong xúc cảm mới chỉ là điểm mở đầu của cuộc hành trình, nếu muốn cứ đập mãi những con sóng của trái tim để đồng cảm thì thiết yếu sự đồng cảm, thấu hiểu. hiểu được suy nghĩ, sự hết sạch của hai tâm hồn. Như Xuân Quỳnh đã nói, cô đó cũng ko biết về xuất xứ của tình yêu, nhưng cô đó thích sự kỳ diệu và bí mật nhưng mà tình yêu mang lại.

“Sóng ở vực sâu

Sóng trên mặt nước

Ôi sóng nhớ bờ

Ngày đêm ko ngủ được

Trái tim tôi nhớ bạn

Ngay cả trong giấc mơ, tôi vẫn thức. “

Nếu sóng vô tận làm nên nhịp biển thì nỗi nhớ tạo nên sức sống của một tâm hồn. Có nhẽ vì vậy nhưng mà lúc viết về những cung bậc trong tự điển tình yêu, nỗi nhớ đã trở thành đề tài thường xuyên của bất kỳ nhà văn nào. Nhưng ở đây, một lần nữa, ta lại thấy Xuân Quỳnh thả hồn vào từng con sóng, từ đó mang tới những xúc cảm riêng, vô cùng mới mẻ. Nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong làn sóng bao trùm, đoạt được sự vô tận của thời kì và ko gian, xâm chiếm cả toàn cầu vô hạn của tâm hồn, nỗi nhớ cụ thể trong ý thức, nỗi nhớ mơ hồ trong tâm hồn. trong tiềm thức, nỗi nhớ hiện hữu trong từng suy nghĩ và hơi thở. Sự dữ dội, dữ dội của con sóng lòng như đã cuốn theo nhịp thơ, dồn dập theo. Vì vậy, nhịp độ nhưng mà Xuân Quỳnh tạo ra ở đây ko phải là nhịp độ ngoại cảnh, nhịp độ vô hồn của quy luật thơ cứng nhắc, của những cách sắp xếp vần điệu đơn giản, nhưng mà là nhịp của trái tim, nhịp của tâm tư. Vong hồn. Vì vậy, thơ Xuân Quỳnh dễ tạo được dư ba trong lòng người đọc.

Tuy nhiên, có thể trông thấy rằng, trạng thái lúc tỉnh lúc mơ ko chỉ là nỗi nhớ, nó còn là những điềm báo khắc khoải của trái tim người phụ nữ luôn khát khao hạnh phúc nhưng đã phải trải qua quá nhiều đắng cay. đau xót thay, trái tim đó đã bao lần tổn thương, những vết xước đó đã in sâu cả vào tim nên ngay cả lúc hạnh phúc trong tình yêu, anh vẫn luôn lo sợ. Đó là biểu lộ cho nét đa cảm, trực quan trong hồn thơ Xuân Quỳnh.

Và ở đây, trong Sóng, ta lại thấy một vẻ đẹp khác của người phụ nữ Việt Nam, vẻ đẹp truyền thống đã trở thành bản sắc của tâm hồn, nhưng dưới cách trình bày mới của Xuân Quỳnh, vẻ đẹp truyền thống như bừng lên sức sống. Âm thanh hiện đại:

“Mặc dù về phía Bắc

Ngay cả lúc nó trở lại miền Nam

Mọi nơi tôi nghĩ

Hướng về bạn một hướng. ”

Nam Bắc, với cách trình bày Bắc Nam mới là cách Xuân Quỳnh khẳng định mạnh mẽ lòng thủy chung, son sắc ko phai, ko phai, ko mất, ko sót. Đây cũng là nét đẹp tâm hồn của cô. của người phụ nữ truyền thống.

Cuộc đời dài rộng là thế nhưng những vất vả, khó khăn là điều dễ hiểu, Xuân Quỳnh vẫn ko tránh khỏi những lo lắng, trằn trọc để tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn:

“Ngoài kia, đại dương

Những con sóng trăm nghìn

Con nào ko vào bờ?

Bất chấp mọi trở ngại

Cuộc đời còn dài lắm

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển dù rộng

Mây vẫn bay

Cuối cùng, hồn thơ đó, hơn cả khát vọng hạnh phúc và hoài niệm, đó là khát vọng hòa nhập, kết nối về cõi vĩnh hằng:

“Làm thế nào nó có thể được nấu chảy?

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ về ”.

Đây là lý do vì sao Sóng là một bông hoa lạ trong vườn thơ kháng chiến, vì chủ đề, vì xúc cảm nhưng mà thi sĩ khai thác, nhưng cuối cùng vẫn là sự giao cảm, sẻ chia, lồng ghép như một tác phẩm. một, ko phải là tách mình ra để đứng riêng một cõi như thơ Mới đã làm.

Sóng của Xuân Quỳnh như một cỗ xe chở xúc cảm của người đọc trở về với cội nguồn mến thương sơ khai nhất, nhưng cũng dội lại nhiều cung bậc xúc cảm mới lạ nhờ cách cảm và sở thích riêng của nữ sĩ. Có nhẽ nhờ sự giao thoa đó nhưng mà đời thơ Xuân Quỳnh dù đã ngừng lại nhưng sóng thơ Xuân Quỳnh vẫn đập ko ngừng.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Nghị luận về bài thơ Sóng ( Xuân Quỳnh)

(hay nhất)

Video về: Nghị luận về bài thơ Sóng ( Xuân Quỳnh)

(hay nhất)

Wiki về Nghị luận về bài thơ Sóng ( Xuân Quỳnh)

(hay nhất)

Nghị luận về bài thơ Sóng ( Xuân Quỳnh)

(hay nhất) -

Tình yêu với những cõi kì bí thiêng liêng riêng từ lâu đã trở thành chân trời mời gọi người cầm bút cày xới mảnh đất đó. Nhưng, mỗi dấu chân sắp tới đều tự chiêm nghiệm những triết lý mới, đồng thời để lại dấu ấn riêng ở đó. Nếu Xuân Diệu mang tới cho người đọc một tâm hồn thơ sôi nổi, đắm say, thì Xuân Quỳnh lại đắm mình trong sự nữ tính, tâm hồn giàu trực quan tinh tế, có nhẽ vì thế nhưng mà Sóng vẫn là thi sĩ. Bài thơ đọng lại nhiều xúc cảm trong lòng người đọc. Hãy cũng tìm hiểu qua bài viết về Sóng của TOPLOIgiaI dưới đây:

Nghị luận về bài thơ Sóng (Xuân Quỳnh)

Trước hết, Sóng mở đầu bằng những dòng thơ trình bày sự tương phản, đồng điệu tới từ xúc cảm của thi sĩ:

“Bạo lực và êm dịu

Ồn ĩ và yên tĩnh

Dòng sông ko hiểu tôi

Sóng tìm tới đại dương. "


Nếu quan tâm, chúng ta có thể trông thấy ở hai câu thơ đầu là sự giao thoa của những trạng thái xúc cảm trái ngược nhau, vừa mãnh liệt nhưng cũng rất nhẹ nhõm, ồn ĩ và lặng lẽ. Đó là cái hồn riêng của những con sóng lúc hòa mình vào đại dương, hay còn là vẻ đẹp vừa mềm mại, nữ tính nhưng cũng vừa phong cách của người phụ nữ hiện đại. Nhưng, điểm kết ở hai câu thơ đầu vẫn là hướng về những gì yên bình, yên ả, yên ắng nhất. Đó là sự trình bày tinh tế về nữ tính của Xuân Quỳnh, rằng ko có người phụ nữ nào ko mong tìm được bến bình yên cho con thuyền của lòng mình, có trái tim mến thương ko muốn neo đậu. Tâm hồn tôi ko giông bão. Khát vọng sâu xa đó, chính là vẻ đẹp của nữ sĩ gửi gắm cụ thể vào bài thơ. Nhưng, khát khao hạnh phúc, khát khao một cuộc sống bình dị, êm đềm, con sóng đó nhất quyết ko chấp nhận sự sắp xếp, độc thân, nó mang trong mình khát vọng mãnh liệt được tìm về giữa đại dương, được hiểu mình, được thấu hiểu. Thực chất. Tìm tới tận cùng, hay tìm ra cội nguồn, ko phải là để lại một mình dòng chảy độc thân, nhưng mà chính con sóng đó luôn chủ động mong muốn được san sớt, được lắng tai và được đồng điệu. Nhưng sự mới lạ trong cách dùng từ của Xuân Quỳnh một lần nữa khiến người đọc trông thấy rằng sóng trong thơ chị ko còn là sóng phải đợi người nào tới khám phá nhưng mà tự mình chủ động tìm ra. ống thổi. Điều đó chúng tôi nhận thấy, người phụ nữ hiện đại ko còn ở thế thụ động nhưng mà chủ động tìm kiếm, chủ động đoạt được, ko còn là tấm lụa đào nương vào tay người sắm, người bán như trong ca dao. .

"Ôi sóng xưa

và ngày hôm sau vẫn vậy

Khát khao tình yêu

Hồi phục trong lồng ngực của một đứa trẻ ”.

Trong quá khứ, hiện nay và tương lai, trái tim yêu vẫn đập nhanh và tha thiết hướng về bờ bến hạnh phúc, chỉ như con sóng nhẹ nhõm ko bao giờ dứt trên bãi cát để tìm kiếm một điểm tựa cho chính mình. tôi.

"Trước muôn trùng sóng gió

Tôi nghĩ về bạn, tôi

Tôi nghĩ về biển lớn

Sóng dâng lên từ đâu?

Sóng kể từ gió

Gió kể từ đâu

tôi cũng ko biết

Lúc nào chúng ta yêu nhau? "

Là câu chuyện muốn giảng nghĩa, lý giải xuất xứ của tình yêu nhưng có thể trông thấy rằng ở Sóng Xuân Quỳnh ko sa đà vào những triết lý để phân tích, lý giải một cách triết lý. Điều nhưng mà Xuân Quỳnh nhấn mạnh và trình bày ở đây là tình yêu là quy luật, có những chân lý riêng, đó là câu chuyện của sự đồng điệu và lắng tai từ hai trái tim mến thương, ko phải là vấn đề khó khắc phục. người ta có thể phân tích rõ ràng và tìm ra câu trả lời chuẩn xác nhất. Vì vậy, ko chỉ Xuân Quỳnh nhưng mà biết bao nhà văn dùng vốn văn học, thơ phú của mình để quyết tâm làm sáng tỏ cội nguồn của tình yêu cũng đành bất lực, lắc đầu ngao ngán. Có nhẽ, nếu có lý giải thì đó cũng là xúc cảm dạt dào nhất từ ​​lăng kính chủ quan của người làm thơ đó. Vì vậy, tình yêu ko chỉ cuồng nhiệt trong xúc cảm, cuồng nhiệt trong xúc cảm mới chỉ là điểm mở đầu của cuộc hành trình, nếu muốn cứ đập mãi những con sóng của trái tim để đồng cảm thì thiết yếu sự đồng cảm, thấu hiểu. hiểu được suy nghĩ, sự hết sạch của hai tâm hồn. Như Xuân Quỳnh đã nói, cô đó cũng ko biết về xuất xứ của tình yêu, nhưng cô đó thích sự kỳ diệu và bí mật nhưng mà tình yêu mang lại.

“Sóng ở vực sâu

Sóng trên mặt nước

Ôi sóng nhớ bờ

Ngày đêm ko ngủ được

Trái tim tôi nhớ bạn

Ngay cả trong giấc mơ, tôi vẫn thức. "

Nếu sóng vô tận làm nên nhịp biển thì nỗi nhớ tạo nên sức sống của một tâm hồn. Có nhẽ vì vậy nhưng mà lúc viết về những cung bậc trong tự điển tình yêu, nỗi nhớ đã trở thành đề tài thường xuyên của bất kỳ nhà văn nào. Nhưng ở đây, một lần nữa, ta lại thấy Xuân Quỳnh thả hồn vào từng con sóng, từ đó mang tới những xúc cảm riêng, vô cùng mới mẻ. Nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong làn sóng bao trùm, đoạt được sự vô tận của thời kì và ko gian, xâm chiếm cả toàn cầu vô hạn của tâm hồn, nỗi nhớ cụ thể trong ý thức, nỗi nhớ mơ hồ trong tâm hồn. trong tiềm thức, nỗi nhớ hiện hữu trong từng suy nghĩ và hơi thở. Sự dữ dội, dữ dội của con sóng lòng như đã cuốn theo nhịp thơ, dồn dập theo. Vì vậy, nhịp độ nhưng mà Xuân Quỳnh tạo ra ở đây ko phải là nhịp độ ngoại cảnh, nhịp độ vô hồn của quy luật thơ cứng nhắc, của những cách sắp xếp vần điệu đơn giản, nhưng mà là nhịp của trái tim, nhịp của tâm tư. Vong hồn. Vì vậy, thơ Xuân Quỳnh dễ tạo được dư ba trong lòng người đọc.

Tuy nhiên, có thể trông thấy rằng, trạng thái lúc tỉnh lúc mơ ko chỉ là nỗi nhớ, nó còn là những điềm báo khắc khoải của trái tim người phụ nữ luôn khát khao hạnh phúc nhưng đã phải trải qua quá nhiều đắng cay. đau xót thay, trái tim đó đã bao lần tổn thương, những vết xước đó đã in sâu cả vào tim nên ngay cả lúc hạnh phúc trong tình yêu, anh vẫn luôn lo sợ. Đó là biểu lộ cho nét đa cảm, trực quan trong hồn thơ Xuân Quỳnh.

Và ở đây, trong Sóng, ta lại thấy một vẻ đẹp khác của người phụ nữ Việt Nam, vẻ đẹp truyền thống đã trở thành bản sắc của tâm hồn, nhưng dưới cách trình bày mới của Xuân Quỳnh, vẻ đẹp truyền thống như bừng lên sức sống. Âm thanh hiện đại:

“Mặc dù về phía Bắc

Ngay cả lúc nó trở lại miền Nam

Mọi nơi tôi nghĩ

Hướng về bạn một hướng. ”

Nam Bắc, với cách trình bày Bắc Nam mới là cách Xuân Quỳnh khẳng định mạnh mẽ lòng thủy chung, son sắc ko phai, ko phai, ko mất, ko sót. Đây cũng là nét đẹp tâm hồn của cô. của người phụ nữ truyền thống.

Cuộc đời dài rộng là thế nhưng những vất vả, khó khăn là điều dễ hiểu, Xuân Quỳnh vẫn ko tránh khỏi những lo lắng, trằn trọc để tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn:

“Ngoài kia, đại dương

Những con sóng trăm nghìn

Con nào ko vào bờ?

Bất chấp mọi trở ngại

Cuộc đời còn dài lắm

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển dù rộng

Mây vẫn bay

Cuối cùng, hồn thơ đó, hơn cả khát vọng hạnh phúc và hoài niệm, đó là khát vọng hòa nhập, kết nối về cõi vĩnh hằng:

“Làm thế nào nó có thể được nấu chảy?

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ về ”.

Đây là lý do vì sao Sóng là một bông hoa lạ trong vườn thơ kháng chiến, vì chủ đề, vì xúc cảm nhưng mà thi sĩ khai thác, nhưng cuối cùng vẫn là sự giao cảm, sẻ chia, lồng ghép như một tác phẩm. một, ko phải là tách mình ra để đứng riêng một cõi như thơ Mới đã làm.

Sóng của Xuân Quỳnh như một cỗ xe chở xúc cảm của người đọc trở về với cội nguồn mến thương sơ khai nhất, nhưng cũng dội lại nhiều cung bậc xúc cảm mới lạ nhờ cách cảm và sở thích riêng của nữ sĩ. Có nhẽ nhờ sự giao thoa đó nhưng mà đời thơ Xuân Quỳnh dù đã ngừng lại nhưng sóng thơ Xuân Quỳnh vẫn đập ko ngừng.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận