Mẹ ta không có yếm đào 8} bộ đề đọc hiểu

Hướng dẫn làm bài: “Mẹ tôi ko có yếm Đọc hiểu” Cùng với kiến ​​thức bao quát bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ già … hay nhất của tác giả Nguyễn Duy.

Đọc văn bản: Mẹ tôi ko có yếm đào

Mẹ tôi ko có yếm đào

nón thay nón quai thao

tay và tay rối

váy nhuộm bùn, áo nâu bốn mùa

Cò…


bài hát mẹ tôi hát lên bầu trời

Tôi đi hết cuộc đời con người

đã ko đi hết lời ru của mẹ.

(“Ngồi buồn nhớ mẹ già” – Nguyễn Duy)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu hỏi 1. Xác định phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản? (0,5 điểm)

Câu 2. Hình ảnh người mẹ được mô tả qua những từ ngữ, cụ thể nào? (0,5 điểm)

Câu 3. Tác giả có những suy nghĩ và tình cảm gì đối với người mẹ? (1,0 điểm)

Câu 4. Nêu tác dụng biểu đạt của ca dao được sử dụng trong văn bản? (1,0 điểm)

Câu hỏi 5. Hai câu thơ: “Ta đi hết kiếp người / Ta đi ko hết lời mẹ ru” gợi suy nghĩ gì về lời ru của mẹ đối với con? (1,0 điểm)

Hướng dẫn:

Câu hỏi 1.

Các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản:

– Tự sự, mô tả, biểu cảm.

Câu 2.

Hình ảnh người mẹ được khắc họa qua những từ ngữ, cụ thể: “ko yếm đào”, “Chiếc nón xinh thay chiếc nón có quai trên đầu”, “Tay rối bời tay mang thai” “váy áo nhuộm bùn, nhuộm nâu trong bốn mùa. “. Đó là một người mẹ nghèo, lao động, siêng năng.

Câu 3.

Suy nghĩ, tình cảm của tác giả: Nỗi nhớ nhung, lòng hàm ân thâm thúy và tình mến thương lớn lao đối với người mẹ.

Câu 4.

Tác dụng biểu đạt của ca dao được sử dụng trong văn bản:

Trong ca dao chúng ta thường thấy: “Con cò lặn lội bờ sông / Gánh gạo nuôi chồng tiếng hát non tơ” hay “Con cò ngồi bên cầu ao / Ăn sung, ăn trái đào” và “Sự gió đưa cây cải về “trời / Xà lách ở lại chịu bao lời đắng cay” Chính những “con cò”, “trái sung chua”, cây cải đấy đã về trời hiện về trong ký ức êm đềm, đẹp tươi, hồn nhiên. của tuổi thơ. thấm thía và cảm động.

Câu hỏi 5.

Lời ru của mẹ quen thuộc trong thơ ca như chúng ta vẫn thường thấy, nhưng chính tiếng nói đời thường của Nguyễn Duy lại khiến chúng ta run sợ trước số phận của mình bởi thi sĩ đã nhìn thấy “kiếp người” dễ gì so sánh được. lời ru của mẹ “.” Vài lời “nhưng là kết tinh của một đời, nhiều đời. Nó ko chỉ chứa đựng tình mẫu tử rộng lớn nhưng mà còn là những bài học nhân văn vô cùng quý giá nhưng mà chúng ta phải dành cả cuộc đời để học hỏi, tiếp thu và hàm ân. Nói cách khác, hai câu thơ này đã thức tỉnh rất nhiều người, chúng ta hãy nhìn lại chính mình trên trục đường trở về cõi tâm linh.

Và tiếp theo, hãy cùng trường giainhat.vn đi tìm hiểu và khám phá thêm nhiều kiến ​​thức hay ho về bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ … của Nguyễn Duy nhé!

Tri thức sâu rộng về bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ già … của Nguyễn Duy

1. Tác giả Nguyễn Duy

Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948, tại xã Đông Vệ, huyện Đông Sơn (nay là phường Đông Vệ, TP. Thanh Hóa), ​​tỉnh Thanh Hóa.

Năm 1965, ông làm Tiểu đội trưởng dân quân làm nhiệm vụ tại khu vực cầu Hàm Rồng. Năm 1966, anh tòng ngũ, trở thành chiến sĩ phòng tuyến của binh chủng thông tin.

Anh trở thành gương mặt tiêu biểu trong lớp thi sĩ trẻ thời chống Mỹ. Sau đó, ông xuất ngũ, công việc tại Tuần báo Văn nghệ Hội Nhà văn Việt Nam và là Trưởng ban đại diện của tờ báo này tại miền Nam.

Nguyễn Duy đã được trao tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2007.

2. Đọc và hiểu bài thơ

một. Phần 1: “Vị thần tội nghiệp… lúc nào”:

– Bài thơ được mở đầu dưới một ko khí hết sức thiêng liêng, thành kính nhưng mà theo Nguyễn Duy, đó là ngày giỗ mẹ.

– Nỗi xót xa, đau xót lúc nghĩ về người phụ nữ vừa lên cõi Niết Bàn đã đưa Nguyễn Duy trở về với hình hài xa xôi của mẹ anh năm xưa, qua những kí ức mờ ảo và qua hình bóng người bà.

b. Phần 2: “Mẹ tôi… bốn mùa”:

– Bộc bạch niềm thương cảm cho số phận người phụ nữ thôn quê như thân cò.

– Mẹ của Nguyễn Duy cũng là một trong những con cò như thế, cuộc đời khốn cùng, vất vả, ko có thú vui may vá với chiếc “yếm đào” xinh xẻo, chiếc nón quai thao, chiếc khăn mỏ quạ.

– Đời chị chỉ biết tới cái nghèo, quanh năm làm lụng với những quả bí, bầu bí, hái trộm ra chợ bán kiếm vài đồng tiền. Quanh năm mặc áo dài đen, nhuộm bùn ngâm nước tới thối rữa, áo bào nâu, sờn vai nhưng mà ko có tiền sắm áo mới.

c. Phần 3: “Con cò… lời ru”:

– “con cò… bầu đắng… đào chua”. Lời ru còn là hình ảnh, hương vị cuộc đời của người mẹ, thân cò lặn lội kiếm ăn, cả đời chẳng biết ngọt bùi nhưng mà chỉ đầy đau xót.

– “Ta đi hết kiếp người / Ta đi ko hết lời ru” cũng là những câu thơ trình bày tấm lòng mến thương, trân trọng, đề cao sự thiêng liêng, quý giá của tình mẫu tử, rằng ko có tình mẫu tử nào rộng lớn tới thế, ôm trọn cuộc đời mình như thế.

d. Phần 4: “Lúc… xa”: Nỗi nhớ mẹ ko chỉ gói gọn trong lời ru và hình bóng mẹ nhưng mà đó còn là những kỉ niệm trải dài suốt tuổi thơ của tác giả, với những trái bưởi, trái hồng, những ngày “mẹ trải chiếu cho ta nằm trên giường. đếm sao “, và sau đó mẹ tôi kể chuyện về con sói Kim Ngưu

– Vị trí nữ, câu chuyện Chú Cuội – Chị Hằng. Rồi những cảnh đom đóm chập chờn về đêm,…

e. Phần 5: “Lời mẹ ru… cá xương”:

– Qua lời ru ngọt ngào thuở còn nằm nôi cho con biết thân cò, bao đắng cay trong cuộc đời, cho con biết cánh đồng cò bay thẳng cánh, cho con biết thiêng liêng tình mẹ. .

– Dòng sữa mẹ nghèo nhưng ngọt ngào cho con thể xác, máu thịt, lười ru mẹ êm đềm đêm đông ru con ngủ, cho con thấm hồn dân tộc theo con suốt cuộc đời.

– Nguyễn Duy lại trằn trọc “mẹ ru… mẹ ru con / tương lai có còn nhớ” lúc những trị giá truyền thống mai một dần.

– Cuối cùng, Nguyễn Duy trở về với nỗi nhớ mẹ, tha thiết nhớ quê, nhớ những đêm đông giá rét, những ngày mưa gió ko che mưa, nhưng thương mẹ nhường chỗ ấm, nguyện nằm trong. nơi ẩm ướt, chập chờn giấc ngủ mơ mòng ”ngồi ngậm ngùi nhớ mẹ già / nhai cơm, tặc lưỡi lừa cá.

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Mẹ ta ko có yếm đào 8} bộ đề đọc hiểu

Video về: Mẹ ta ko có yếm đào 8} bộ đề đọc hiểu

Wiki về Mẹ ta ko có yếm đào 8} bộ đề đọc hiểu

Mẹ ta ko có yếm đào 8} bộ đề đọc hiểu -

Hướng dẫn làm bài: “Mẹ tôi ko có yếm Đọc hiểu” Cùng với kiến ​​thức bao quát bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ già ... hay nhất của tác giả Nguyễn Duy.

Đọc văn bản: Mẹ tôi ko có yếm đào

Mẹ tôi ko có yếm đào

nón thay nón quai thao

tay và tay rối

váy nhuộm bùn, áo nâu bốn mùa

Cò…


bài hát mẹ tôi hát lên bầu trời

Tôi đi hết cuộc đời con người

đã ko đi hết lời ru của mẹ.

(“Ngồi buồn nhớ mẹ già” - Nguyễn Duy)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu hỏi 1. Xác định phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản? (0,5 điểm)

Câu 2. Hình ảnh người mẹ được mô tả qua những từ ngữ, cụ thể nào? (0,5 điểm)

Câu 3. Tác giả có những suy nghĩ và tình cảm gì đối với người mẹ? (1,0 điểm)

Câu 4. Nêu tác dụng biểu đạt của ca dao được sử dụng trong văn bản? (1,0 điểm)

Câu hỏi 5. Hai câu thơ: “Ta đi hết kiếp người / Ta đi ko hết lời mẹ ru” gợi suy nghĩ gì về lời ru của mẹ đối với con? (1,0 điểm)

Hướng dẫn:

Câu hỏi 1.

Các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản:

- Tự sự, mô tả, biểu cảm.

Câu 2.

Hình ảnh người mẹ được khắc họa qua những từ ngữ, cụ thể: “ko yếm đào”, “Chiếc nón xinh thay chiếc nón có quai trên đầu”, “Tay rối bời tay mang thai” “váy áo nhuộm bùn, nhuộm nâu trong bốn mùa. ". Đó là một người mẹ nghèo, lao động, siêng năng.

Câu 3.

Suy nghĩ, tình cảm của tác giả: Nỗi nhớ nhung, lòng hàm ân thâm thúy và tình mến thương lớn lao đối với người mẹ.

Câu 4.

Tác dụng biểu đạt của ca dao được sử dụng trong văn bản:

Trong ca dao chúng ta thường thấy: “Con cò lặn lội bờ sông / Gánh gạo nuôi chồng tiếng hát non tơ” hay “Con cò ngồi bên cầu ao / Ăn sung, ăn trái đào” và “Sự gió đưa cây cải về “trời / Xà lách ở lại chịu bao lời đắng cay” Chính những “con cò”, “trái sung chua”, cây cải đấy đã về trời hiện về trong ký ức êm đềm, đẹp tươi, hồn nhiên. của tuổi thơ. thấm thía và cảm động.

Câu hỏi 5.

Lời ru của mẹ quen thuộc trong thơ ca như chúng ta vẫn thường thấy, nhưng chính tiếng nói đời thường của Nguyễn Duy lại khiến chúng ta run sợ trước số phận của mình bởi thi sĩ đã nhìn thấy “kiếp người” dễ gì so sánh được. lời ru của mẹ "." Vài lời "nhưng là kết tinh của một đời, nhiều đời. Nó ko chỉ chứa đựng tình mẫu tử rộng lớn nhưng mà còn là những bài học nhân văn vô cùng quý giá nhưng mà chúng ta phải dành cả cuộc đời để học hỏi, tiếp thu và hàm ân. Nói cách khác, hai câu thơ này đã thức tỉnh rất nhiều người, chúng ta hãy nhìn lại chính mình trên trục đường trở về cõi tâm linh.

Và tiếp theo, hãy cùng trường giainhat.vn đi tìm hiểu và khám phá thêm nhiều kiến ​​thức hay ho về bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ ... của Nguyễn Duy nhé!

Tri thức sâu rộng về bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ già ... của Nguyễn Duy

1. Tác giả Nguyễn Duy

Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ, sinh năm 1948, tại xã Đông Vệ, huyện Đông Sơn (nay là phường Đông Vệ, TP. Thanh Hóa), ​​tỉnh Thanh Hóa.

Năm 1965, ông làm Tiểu đội trưởng dân quân làm nhiệm vụ tại khu vực cầu Hàm Rồng. Năm 1966, anh tòng ngũ, trở thành chiến sĩ phòng tuyến của binh chủng thông tin.

Anh trở thành gương mặt tiêu biểu trong lớp thi sĩ trẻ thời chống Mỹ. Sau đó, ông xuất ngũ, công việc tại Tuần báo Văn nghệ Hội Nhà văn Việt Nam và là Trưởng ban đại diện của tờ báo này tại miền Nam.

Nguyễn Duy đã được trao tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2007.

2. Đọc và hiểu bài thơ

một. Phần 1: “Vị thần tội nghiệp… lúc nào”:

- Bài thơ được mở đầu dưới một ko khí hết sức thiêng liêng, thành kính nhưng mà theo Nguyễn Duy, đó là ngày giỗ mẹ.

- Nỗi xót xa, đau xót lúc nghĩ về người phụ nữ vừa lên cõi Niết Bàn đã đưa Nguyễn Duy trở về với hình hài xa xôi của mẹ anh năm xưa, qua những kí ức mờ ảo và qua hình bóng người bà.

b. Phần 2: “Mẹ tôi… bốn mùa”:

- Bộc bạch niềm thương cảm cho số phận người phụ nữ thôn quê như thân cò.

- Mẹ của Nguyễn Duy cũng là một trong những con cò như thế, cuộc đời khốn cùng, vất vả, ko có thú vui may vá với chiếc “yếm đào” xinh xẻo, chiếc nón quai thao, chiếc khăn mỏ quạ.

- Đời chị chỉ biết tới cái nghèo, quanh năm làm lụng với những quả bí, bầu bí, hái trộm ra chợ bán kiếm vài đồng tiền. Quanh năm mặc áo dài đen, nhuộm bùn ngâm nước tới thối rữa, áo bào nâu, sờn vai nhưng mà ko có tiền sắm áo mới.

c. Phần 3: “Con cò… lời ru”:

- “con cò… bầu đắng… đào chua”. Lời ru còn là hình ảnh, hương vị cuộc đời của người mẹ, thân cò lặn lội kiếm ăn, cả đời chẳng biết ngọt bùi nhưng mà chỉ đầy đau xót.

- “Ta đi hết kiếp người / Ta đi ko hết lời ru” cũng là những câu thơ trình bày tấm lòng mến thương, trân trọng, đề cao sự thiêng liêng, quý giá của tình mẫu tử, rằng ko có tình mẫu tử nào rộng lớn tới thế, ôm trọn cuộc đời mình như thế.

d. Phần 4: “Lúc… xa”: Nỗi nhớ mẹ ko chỉ gói gọn trong lời ru và hình bóng mẹ nhưng mà đó còn là những kỉ niệm trải dài suốt tuổi thơ của tác giả, với những trái bưởi, trái hồng, những ngày “mẹ trải chiếu cho ta nằm trên giường. đếm sao ", và sau đó mẹ tôi kể chuyện về con sói Kim Ngưu

- Vị trí nữ, câu chuyện Chú Cuội - Chị Hằng. Rồi những cảnh đom đóm chập chờn về đêm,…

e. Phần 5: “Lời mẹ ru… cá xương”:

- Qua lời ru ngọt ngào thuở còn nằm nôi cho con biết thân cò, bao đắng cay trong cuộc đời, cho con biết cánh đồng cò bay thẳng cánh, cho con biết thiêng liêng tình mẹ. .

- Dòng sữa mẹ nghèo nhưng ngọt ngào cho con thể xác, máu thịt, lười ru mẹ êm đềm đêm đông ru con ngủ, cho con thấm hồn dân tộc theo con suốt cuộc đời.

- Nguyễn Duy lại trằn trọc “mẹ ru… mẹ ru con / tương lai có còn nhớ” lúc những trị giá truyền thống mai một dần.

- Cuối cùng, Nguyễn Duy trở về với nỗi nhớ mẹ, tha thiết nhớ quê, nhớ những đêm đông giá rét, những ngày mưa gió ko che mưa, nhưng thương mẹ nhường chỗ ấm, nguyện nằm trong. nơi ẩm ướt, chập chờn giấc ngủ mơ mòng ”ngồi ngậm ngùi nhớ mẹ già / nhai cơm, tặc lưỡi lừa cá.

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận