Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu

Hướng dẫn cách viết Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu hay nhất. Với các mẫu mở bài được tổng hợp và biên soạn dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 1

Tóm lại, chỉ với 14 câu thơ đầu, bài thơ Tây Tiến đã để lại dấu ấn hết sức ấn tượng trong lòng độc giả. Những gian truân, hi của những người lính là những kỉ niệm ko bao giờ có thể quên được. Với văn pháp vừa hiện thực liên kết với lãng mạn, Quang Dũng đã diễn tả tài tình nỗi nhớ, nỗi gian truân trên tuyến đường cũng những người lính quả cảm, sự phấn đấu,cả những  hi sinh vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì cuộc sống no ấm hạnh phúc của dân tộc Việt Nam ta. Nhưng ở họ vẫn ánh lên nét trẻ trung, niềm tin và tự hào.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 2

14 câu thơ đầu bài thơ Tây Tiến để lại một dấu ấn xinh tươi về thơ ca kháng chiến mà sự thành công là kết hợp hài hòa giữa khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn trong thơ Quang Dũng. Nửa thế hệ đã trôi qua, bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng ngày một thêm sáng giá như một khúc tráng ca, một bức tượng đài bất tử về người lính kháng chiến chống Pháp.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 3

Bằng ngòi bút hiện thực liên kết lãng mạn rực rỡ, Quang Dũng đã khắc họa nên chặng đường hành quân của binh đoàn Tây Tiến đầy khó khăn, thử thành nhưng cũng tràn đầy ý thức sáng sủa, yêu đời. Qua đó, độc giả bắt gặp một Quang Dũng thật tài, thật tâm, thật thâm thúy.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 4

Với 14 câu thơ đầu dưới ngòi bút lãng mạn trữ tình của Quang Dũng đã trở thành tuyệt tác của mọi thời đại. Cảm hứng chủ đạo xuyên suốt những câu thơ là nỗi nhớ. Quang Dũng đã mô tả nỗi nhớ đó bằng ngòi bút tài tình giàu chất nhạc, chất hoạ và đậm chất thơ. Bài thơ là một khúc nhạc của tâm hồn, của cuộc sống. Do vậy Xuân Diệu thật xác thực lúc cho rằng bài thơ “Tây Tiến” như đang ngậm nhạc trong mồm. Bài thơ hay bởi có nhẽ nó được viết lên từ ngòi bút hào hoa, lãng mạn và của một người lính Tây Tiến nên nó có cái rất riêng và rất đẹp. Mang chất lính nên Quang Dũng mới có thể viết được những vần thơ hay tới như thế. Bài thơ như một bức tượng đài bất tử đã tạc vào nền văn học Việt Nam hình ảnh những người lính trí thức vô danh. Bài thơ xứng đáng được xem là tuyệt tác của Quang Dũng lúc viết về người lính trí thức tiểu tư sản hào hoa, phong nhã.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 5

Với mười bốn câu thơ đầu ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh, xúc cảm, thi sĩ Quang Dũng đã phác họa nên bức tranh tự nhiên hùng vĩ, dữ dội của đất trời Tây Bắc làm bức phông nền để từ đó làm nổi trội bức tranh chân dung, tâm hồn người lính Tây Tiến. Đoạn thơ đã góp phần làm nên sự thành công cho tác phẩm đồng thời khẳng định được tài năng nghệ thuật của tác giả.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 6


Chỉ với 14 câu thơ, Quang Dũng đã khắc hoạ được tự nhiên Tây Bắc với đầy đủ sắc thái không giống nhau. Từ đó làm nổi trội hình tượng người lính Tây Tiến nói riêng và những người lính trẻ nói chung. Họ sẵn sàng từ bỏ ánh điện phố thị, buông bút nơi giảng đường để cầm súng tranh đấu. Dù khó khăn, gian truân chất chồng thì sự quyết tâm, ý thức sáng sủa và tâm hồn mộng mơ vẫn ko hề vơi bớt.

Bài văn mẫu phân tích 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến

Bài văn mẫu 1

“Tây Tiến” là một sáng tác có trị giá thâm thúy về cả trị giá nội dung và nghệ thuật của thi sĩ Quang Dũng. Tác phẩm được coi là “sự thăng hoa của một tâm hồn lãng mạn”. Có nhẽ chính bởi rất nhiều người đọc cảm thu được sự thăng hoa đó nhưng tới tận hiện giờ, sức sống, những trị giá ý nghĩa của tác phẩm vẫn được người đọc nhắc tới. Mười bốn câu thơ đầu của tác phẩm đã để lại trong lòng người đọc biết bao xúc cảm, suy nghĩ.

Mười bốn câu thơ đầu bài thơ “Tây Tiến” là nỗi nhớ nhung da diết núi rừng Tây Bắc và đồng chí, đơn vị tranh đấu của nhân vật trữ tình. Mở đầu tác phẩm thi sĩ gợi ra hình ảnh dòng sông Mã đong đầy nỗi nhớ tình thương:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”

Tiếng gọi “Tây Tiến ơi” tha thiết của người lính hay cũng chính là thi sĩ Quang Dũng vang lên từ chính thẳm sâu tâm hồn, gợi nhắc lại những kỷ niệm, những người đồng chí chí nghĩa chí tình đã từng gắn bó bao ngày. Nói về nỗi nhớ, trong “Việt Bắc”, thi sĩ Tố Hữu có viết:

“Nhớ gì như nhớ người yêu

Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương”

Cũng viết về nỗi nhớ miền đất đã từng kháng chiến gian lao, Quang Dũng lại dùng ba từ “nhớ chơi vơi” đầy gợi hình, gợi cảm để diễn tả trọn vẹn nỗi nhớ da diết, cháy bỏng, đậm sâu. Nhớ về Tây Tiến là nhớ lại biết bao kỷ niệm đẹp gắn liền với các địa danh vùng đèo cao ghềnh dốc nơi đây:

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời”

Một loạt các địa danh được thi sĩ liệt kê ra vừa tạo thêm tính chân thực cho tác phẩm, đồng thời cũng gợi bao kỷ niệm ùa về. Đó là tháng ngày hành quân qua “Sài Khao” với thời tiết khắc nghiệt: “sương lấp”. Sương mù giăng lối, sương phủ mịt mù khắp ko gian đất trời, phủ lên cỏ cây hoa lá, khắp đoạn đường hành quân làm cho hành trình ra trận tranh đấu càng thêm gian lao, khắc nghiệt. Hiện thực đó được thi sĩ cực tả qua hình ảnh “đoàn quân mỏi”. Quang Dũng tiếp tục đưa dẫn tưởng tượng tưởng tượng của người đọc qua Mường Lát, nơi đoàn quân Tây Tiến đã hành quân qua vào đêm hôm. Dẫu cái tối đen mịt mù bao trùm khắp ko gian đất trời, với tâm hồn sáng sủa, yêu đời, người lính Tây Tiến vẫn cảm thu được hương hoa rừng dịu mát trong đêm qua. Giữa bộn bề những gian nan, thử thách phải đương đầu, dường như hương hoa trong làn đêm Mường Lát đó đã tạo thêm chút thi vị, nên thơ của cảnh sắc và khiến lòng người êm ái, thư giãn hơn.

Những câu thơ tiếp đó thi sĩ đã phác họa nên bức tranh tự nhiên núi rừng Tây Bắc hùng vĩ nhưng cũng lắm gian truân, khấp khểnh với “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm”. “Khúc khuỷu” và “thăm thẳm”, hai từ láy đó lúc liên kết cùng điệp từ “dốc” đã tái tạo chân thực độ dốc, độ sâu, độ xa ngút nghìn của tự nhiên núi rừng. Một loạt các thanh trắc tác giả sử dụng ở đoạn này đã tinh tế gợi ra hình ảnh những con dốc ngòng ngoèo, nhấp nhô, những thác ghềnh hiểm trở thử thách độ kiên trì bền lòng của người lính Tây Tiến. Phác họa nên bức tranh hiện thực dữ dội đó, Quang Dũng như thầm khẳng định và nhấn mạnh sức mạnh ý chí, ý thức và sự kiên cường, quật cường của người lính trên đường hành quân.

Có nhẽ trong đoạn thơ, câu thơ “hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời” đã đem lại cho người đọc tưởng tượng rõ nét nhất về những ngọn núi, triền đồi ngút nghìn đoàn quân phải vượt qua. Đảo ngữ “hẻo lánh cồn mây” vừa phác họa một cảnh núi rừng quanh năm mây giăng phủ kín vừa nhấn mạnh vẻ cheo leo, nguy hiểm của tuyến đường hành quân ra trận. Hình ảnh nhân hóa “súng ngửi trời” trình bày sự sáng sủa, yêu đời của người lính Tây Tiến đồng thời bộc lộ sự hóm hỉnh trong giọng thơ Quang Dũng. Hình ảnh gợi ta liên tưởng tới quang cảnh người lính đứng gác trên ngọn núi cao với tư thế chủ động, hiên ngang cứ ngỡ như mũi súng đã chạm tới bầu trời. Cách nhìn, sự liên tưởng đó đã khẳng định vẻ đẹp tâm hồn người lính, những tâm hồn sáng sủa, yêu đời dẫu thực tại còn nhiều khó khăn, khốc liệt. Sự kỳ vĩ của tự nhiên núi rừng Tây Bắc tiếp tục được thi sĩ khắc họa qua hình ảnh:

“Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống

Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”

Hình như tác giả đang muốn nhắc nhớ về kỷ niệm những ngày ở Pha Luông với hình ảnh đậm chất phóng đại “mưa xa khơi”. Đó phải chăng là những ngày mưa nguồn suối lũ, chảy trôi ào ào từ thượng nguồn đổ về khắp các bản làng, thử thách ý chí, sự can trường của người lính. Dẫu vậy, với hình thức ngôn từ là thanh bằng, câu thư lại đem lại cho ta một cảm giác tươi mát, êm dịu lạ thường và cảm thu được sự sáng sủa, yêu đời luôn thắp sáng trong tâm hồn người lính Tây Tiến.

Tiếp nối những câu thơ mô tả sự hùng vĩ và gian nan tột độ của tự nhiên núi rừng Tây Bắc là những dòng thơ khắc họa hình ảnh người lính cùng đặm đà, thắm thiết một tình quân dân với đồng bào nơi đây. Trước hết thi sĩ bộc bạch niềm thương nỗi nhớ đồng chí, nhớ đoàn quân qua hai câu thơ:

“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa

Gục lên súng mũ quên mất đời”

Chiến tranh tàn khốc nổ ra ko bao giờ ta tránh khỏi những mất mát, đau thương. Người lính Tây Tiến biết điều đó, và dũng cảm đối diện với thực tiễn rằng mình, đồng chí của mình có thể hy sinh bất kỳ lúc nào. Quang Dũng nhắc về sự hy sinh đó với hình ảnh nói giảm nói tránh vừa làm nguôi ngoai nỗi đau vừa trình bày sự trân trọng dành cho những hy sinh cao cả của đồng chí mình.

Nét dữ dội của tự nhiên Tây Bắc lại tiếp tục được thi sĩ khắc họa qua những hình ảnh sống động:

“Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”

Tiếng thác nước đổ ào ào, tiếng cọp kêu dữ tợn vừa trình bày sự dữ tợn, nguy hiểm của tự nhiên nhưng cũng nhấn mạnh sự dũng cảm, sáng sủa của người lính Tây Tiến. Cùng với đó, trên đoạn đường hành quân gian truân đó, nhân vật trữ tình còn ko quên nhớ về và trân trọng những kỷ niệm, những phút giây gắn bó, sẻ chia mến thương của đồng bào nơi đây:

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Tiếng thơ “Nhớ ôi Tây Tiến” đã bộc bạch một tình cảm dạt dào, một tiếng lòng da diết thương nhớ của người lính về những kỷ niệm xưa. Hình ảnh “cơm lên khói” và “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” đã trình bày tâm hồn tinh tế, nhạy cảm cũng như một tấm lòng khát khao cuộc sống ấm êm, hòa bình của người lính Tây Tiến. Hơn người nào hết, họ hiểu và trân quý vô cùng những tình cảm đồng bào thiêng liêng đó, nó như một nguồn động lực tiếp thêm sức mạnh ý chí, ý thức để họ có thể vượt qua những gian truân, thử thách trên chặng đường hành quân còn dài rộng phía trước.

Với mười bốn câu thơ đầu ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh, xúc cảm, thi sĩ Quang Dũng đã phác họa nên bức tranh tự nhiên hùng vĩ, dữ dội của đất trời Tây Bắc làm bức phông nền để từ đó làm nổi trội bức tranh chân dung, tâm hồn người lính Tây Tiến. Đoạn thơ đã góp phần làm nên sự thành công cho tác phẩm đồng thời khẳng định được tài năng nghệ thuật của tác giả.

Bài văn mẫu 2

Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài làm thơ, viết văn, vẽ tranh, soạn nhạc. Ông là thi sĩ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Thơ Quang Dũng chiếm lĩnh tâm hồn người đọc bởi tâm hồn lịch lãm, lãng mạn, tài hoa, phóng khoáng và rất đỗi hồn hậu. Bài thơ Tây Tiến là một trong những tác phẩm tiêu biểu phải kể tới của ông. Với 14 câu thơ đầu, cùng sự liên kết hiện thực với lãng mạn, Quang Dũng dựng lại cảnh núi rừng Tây Bắc hung vĩ, dữ dội trong nỗi nhớ triền miên đầy ắp của người lính Tây Tiến.

“Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời

Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống

Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu ko bước nữa

Gục lên súng mũ quên mất đời!

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Bài thơ sáng tác tại Phù Lưu Chanh vào năm 1948 lúc Quang Dũng đã chuyển đơn vị. Nhưng những tháng ngày Quang Dũng tranh đấu, sống ở đoàn quân Tây Tiến chưa lâu, với những kỷ niệm khó quên nên nỗi nhớ Tây Tiến da diết, cồn cào trong lòng tác giả. Toàn bài thơ là một nỗi nhớ. Tác giả nhớ về cuộc sống gian truân, nhớ về kỷ niệm những đêm liên hoan, về cái âm u, hoang dại của rừng núi và in đậm nhất là nỗi nhớ của người lính Tây Tiến.

Bài thơ mở đầu bằng một lời gọi tha thiết:

“Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi”

“Tây Tiến ơi” như chứa đựng cả một bầu trời thương nhớ với bao bâng khuâng hụt hẫng và nuối tiếc. Hình như dòng xúc cảm ko thể kìm nén nhưng đã bật lên thành nỗi nhớ. Điệp từ “nhớ” như hai nốt nhấn khiến câu thơ đong đầy nỗi nhớ cháy bỏng, da diết tới quặn lòng. “Nhớ rừng núi” nhớ về tự nhiên Tây Bắc, nhớ tuyến đường hành quân cũng là nhớ về Tây Bắc. Hai từ “chơi vơi” khiến ta có cảm giác bồng bềnh, huyền ảo lửng lơ. dường như nỗi nhớ xóa nhòa khoảng cách thời kì, ko gian, đưa con người đắm vào quá khứ, sống với kỉ niệm. Từ nỗi nhớ của Quang Dũng khiến ta nhớ tới nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong câu ca dao:

“Nhớ người nào bổi hổi bổi hổi

Như đứng đống lửa, như ngồi đống than”

Nỗi nhớ trong ca dao là nỗi nhớ của tình yêu, nhớ tới đỏ lòng thấp thỏm, còn nỗi nhớ của Quang Dũng là nỗi nhớ dành cho đồng chí cứ chảy trôi tới vô chừng. Từ nỗi nhớ đó, bức tranh tự nhiên núi rừng Tây Bắc hùng vĩ hoang vu cứ dần dần xuất hiện.

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

Tác giả liệt kê các địa danh “Sài Khao, Mường Lát” ko chỉ gợi bao xúc cảm thương nhớ nhưng còn tạo ấn tượng về sự xa xôi, hẻo lánh, hoang vu, bí mật, của những vùng đất lạ, chứa đựng nhiều khó khăn, thử thách ý chí con người. những hình ảnh tả thực “sương lấp”, “đoàn quân mỏi” khiến ta như đang chứng kiến cảnh các chiến sĩ Tây Bắc đang phải vất vả hành quân trong đem sương lạnh buốt. Sương giăng che lấp cả đoàn quân. Chữ “mỏi” nói lên bao gian lao nhưng người lính đã trải qua. Đằng sau những gian truân vất vả đó là hình ảnh “hoa về trong đêm hơi” thật đẹp, vừa khắc họa vẻ thơ mộng của người lính vừa gợi tả nét sáng sủa ở những người lính trẻ và chất lãng mạn trong hồn thơ của Quang Dũng.

“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời

Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống”

Giọng thơ bỗng trở thành thân thiện, dồn dập góp phần nhấn mạnh vào một địa thế hiểm trở đồng thời giúp người đọc cảm thu được bước chân cứng ngắc của người lính hằn in trên sỏi đá. Một loạt những từ láy giàu chất tạo hình “thăm thẳm”, “khúc khuỷu”, “hẻo lánh” mở ra trước mắt người đọc bức tranh tự nhiên Tây Bắc hùng vĩ, hiểm trở, núi non trùng trùng điệp điệp. Hình ảnh “sung ngửi trời” được tác giả nhan hóa thật thú vị, vừa tả độ cao của núi, của dốc như cao tới tận trời vừa trình bày nét tinh nghịch, đậm chất lính của Quang Dũng.

“Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”

Hình ảnh mở ra một ko gian xa rộng. Người lính tạm ngừng chân bên dốc núi, phóng tầm mắt ra xa. Trong màn mưa giăng mịt mù, những ngôi nhà sàn của người dân tộc như bồng bềnh ẩn hiện. Một loạt thanh bằng như gợi tả thú vui, một tí bình yên trong tâm hồn người lính.

Tiếp tục trong dòng chảy xúc cảm của Quang Dũng người đọc nhìn thấy giữa ko gian núi rừng hẻo lánh, giữa cái thăm thẳm của chốn đại nghìn vẫn hiện lên vẻ đẹp chân dung người lính Tây Tiến:

“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa

Gục lên súng mũ quên mất đời”

Biết bao khó khăn gian truân của lính Tây Tiến được Quang Dũng dồn nén vào chữ “dãi dầu” trình bày sự từng trải, nám sạm nắng mưa dạn dày sương gió, tư thế phớt lờ, khinh thường nguy hiểm khinh thường cái chết. Thì ra đó là những chàng trai giàu đức hi sinh, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng chỉ như là khoảnh khắc thiếp đi vì mỏi mệt nhưng thôi.

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Giữa bao gian truân khó khăn, thử thách khắc nghiệt đã thành ấn tượng thì thú vui dù ít ỏi thì càng đáng nhớ hơn. Khói bếp, mùi thơm cơm nếp gợi cái đầm ấm của cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Nỗi nhớ “chơi vơi” đã được lên thành “nhớ ôi Tây Tiến” – một nỗi nhớ sâu đậm chỉ có ở những con người sống tình nghĩa, sống động.

Tóm lại, qua 14 câu thơ đầu, với sự liên kết hiện thực với lãng mạn, Quang Dũng dựng lại cảnh núi rừng Tây Bắc hung vĩ, dữ dội trong nỗi nhớ triền miên đầy ắp của người lính Tây Tiến. Đoàn quân Tây Tiến đã vượt qua những chặng đường dài vô cùng gian truân, có mất mát, hi sinh nhưng vẫn ánh lên niềm tin, nét trẻ trung, tự hào.

—/—

Trên đây là các bài mẫu Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu do giainhat.vn sưu tầm và tổng hợp được, mong rằng với nội dung tham khảo này thì các em sẽ có thể hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Hình Ảnh về: Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu

Video về: Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu

Wiki về Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu -

Hướng dẫn cách viết Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu hay nhất. Với các mẫu mở bài được tổng hợp và biên soạn dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 1

Tóm lại, chỉ với 14 câu thơ đầu, bài thơ Tây Tiến đã để lại dấu ấn hết sức ấn tượng trong lòng độc giả. Những gian truân, hi của những người lính là những kỉ niệm ko bao giờ có thể quên được. Với văn pháp vừa hiện thực liên kết với lãng mạn, Quang Dũng đã diễn tả tài tình nỗi nhớ, nỗi gian truân trên tuyến đường cũng những người lính quả cảm, sự phấn đấu,cả những  hi sinh vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì cuộc sống no ấm hạnh phúc của dân tộc Việt Nam ta. Nhưng ở họ vẫn ánh lên nét trẻ trung, niềm tin và tự hào.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 2

14 câu thơ đầu bài thơ Tây Tiến để lại một dấu ấn xinh tươi về thơ ca kháng chiến mà sự thành công là kết hợp hài hòa giữa khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn trong thơ Quang Dũng. Nửa thế hệ đã trôi qua, bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng ngày một thêm sáng giá như một khúc tráng ca, một bức tượng đài bất tử về người lính kháng chiến chống Pháp.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 3

Bằng ngòi bút hiện thực liên kết lãng mạn rực rỡ, Quang Dũng đã khắc họa nên chặng đường hành quân của binh đoàn Tây Tiến đầy khó khăn, thử thành nhưng cũng tràn đầy ý thức sáng sủa, yêu đời. Qua đó, độc giả bắt gặp một Quang Dũng thật tài, thật tâm, thật thâm thúy.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 4

Với 14 câu thơ đầu dưới ngòi bút lãng mạn trữ tình của Quang Dũng đã trở thành tuyệt tác của mọi thời đại. Cảm hứng chủ đạo xuyên suốt những câu thơ là nỗi nhớ. Quang Dũng đã mô tả nỗi nhớ đó bằng ngòi bút tài tình giàu chất nhạc, chất hoạ và đậm chất thơ. Bài thơ là một khúc nhạc của tâm hồn, của cuộc sống. Do vậy Xuân Diệu thật xác thực lúc cho rằng bài thơ “Tây Tiến” như đang ngậm nhạc trong mồm. Bài thơ hay bởi có nhẽ nó được viết lên từ ngòi bút hào hoa, lãng mạn và của một người lính Tây Tiến nên nó có cái rất riêng và rất đẹp. Mang chất lính nên Quang Dũng mới có thể viết được những vần thơ hay tới như thế. Bài thơ như một bức tượng đài bất tử đã tạc vào nền văn học Việt Nam hình ảnh những người lính trí thức vô danh. Bài thơ xứng đáng được xem là tuyệt tác của Quang Dũng lúc viết về người lính trí thức tiểu tư sản hào hoa, phong nhã.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 5

Với mười bốn câu thơ đầu ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh, xúc cảm, thi sĩ Quang Dũng đã phác họa nên bức tranh tự nhiên hùng vĩ, dữ dội của đất trời Tây Bắc làm bức phông nền để từ đó làm nổi trội bức tranh chân dung, tâm hồn người lính Tây Tiến. Đoạn thơ đã góp phần làm nên sự thành công cho tác phẩm đồng thời khẳng định được tài năng nghệ thuật của tác giả.

Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu – Mẫu số 6


Chỉ với 14 câu thơ, Quang Dũng đã khắc hoạ được tự nhiên Tây Bắc với đầy đủ sắc thái không giống nhau. Từ đó làm nổi trội hình tượng người lính Tây Tiến nói riêng và những người lính trẻ nói chung. Họ sẵn sàng từ bỏ ánh điện phố thị, buông bút nơi giảng đường để cầm súng tranh đấu. Dù khó khăn, gian truân chất chồng thì sự quyết tâm, ý thức sáng sủa và tâm hồn mộng mơ vẫn ko hề vơi bớt.

Bài văn mẫu phân tích 14 câu đầu bài thơ Tây Tiến

Bài văn mẫu 1

“Tây Tiến” là một sáng tác có trị giá thâm thúy về cả trị giá nội dung và nghệ thuật của thi sĩ Quang Dũng. Tác phẩm được coi là “sự thăng hoa của một tâm hồn lãng mạn”. Có nhẽ chính bởi rất nhiều người đọc cảm thu được sự thăng hoa đó nhưng tới tận hiện giờ, sức sống, những trị giá ý nghĩa của tác phẩm vẫn được người đọc nhắc tới. Mười bốn câu thơ đầu của tác phẩm đã để lại trong lòng người đọc biết bao xúc cảm, suy nghĩ.

Mười bốn câu thơ đầu bài thơ “Tây Tiến” là nỗi nhớ nhung da diết núi rừng Tây Bắc và đồng chí, đơn vị tranh đấu của nhân vật trữ tình. Mở đầu tác phẩm thi sĩ gợi ra hình ảnh dòng sông Mã đong đầy nỗi nhớ tình thương:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”

Tiếng gọi “Tây Tiến ơi” tha thiết của người lính hay cũng chính là thi sĩ Quang Dũng vang lên từ chính thẳm sâu tâm hồn, gợi nhắc lại những kỷ niệm, những người đồng chí chí nghĩa chí tình đã từng gắn bó bao ngày. Nói về nỗi nhớ, trong “Việt Bắc”, thi sĩ Tố Hữu có viết:

“Nhớ gì như nhớ người yêu

Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương”

Cũng viết về nỗi nhớ miền đất đã từng kháng chiến gian lao, Quang Dũng lại dùng ba từ “nhớ chơi vơi” đầy gợi hình, gợi cảm để diễn tả trọn vẹn nỗi nhớ da diết, cháy bỏng, đậm sâu. Nhớ về Tây Tiến là nhớ lại biết bao kỷ niệm đẹp gắn liền với các địa danh vùng đèo cao ghềnh dốc nơi đây:

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời”

Một loạt các địa danh được thi sĩ liệt kê ra vừa tạo thêm tính chân thực cho tác phẩm, đồng thời cũng gợi bao kỷ niệm ùa về. Đó là tháng ngày hành quân qua “Sài Khao” với thời tiết khắc nghiệt: “sương lấp”. Sương mù giăng lối, sương phủ mịt mù khắp ko gian đất trời, phủ lên cỏ cây hoa lá, khắp đoạn đường hành quân làm cho hành trình ra trận tranh đấu càng thêm gian lao, khắc nghiệt. Hiện thực đó được thi sĩ cực tả qua hình ảnh “đoàn quân mỏi”. Quang Dũng tiếp tục đưa dẫn tưởng tượng tưởng tượng của người đọc qua Mường Lát, nơi đoàn quân Tây Tiến đã hành quân qua vào đêm hôm. Dẫu cái tối đen mịt mù bao trùm khắp ko gian đất trời, với tâm hồn sáng sủa, yêu đời, người lính Tây Tiến vẫn cảm thu được hương hoa rừng dịu mát trong đêm qua. Giữa bộn bề những gian nan, thử thách phải đương đầu, dường như hương hoa trong làn đêm Mường Lát đó đã tạo thêm chút thi vị, nên thơ của cảnh sắc và khiến lòng người êm ái, thư giãn hơn.

Những câu thơ tiếp đó thi sĩ đã phác họa nên bức tranh tự nhiên núi rừng Tây Bắc hùng vĩ nhưng cũng lắm gian truân, khấp khểnh với “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm”. “Khúc khuỷu” và “thăm thẳm”, hai từ láy đó lúc liên kết cùng điệp từ “dốc” đã tái tạo chân thực độ dốc, độ sâu, độ xa ngút nghìn của tự nhiên núi rừng. Một loạt các thanh trắc tác giả sử dụng ở đoạn này đã tinh tế gợi ra hình ảnh những con dốc ngòng ngoèo, nhấp nhô, những thác ghềnh hiểm trở thử thách độ kiên trì bền lòng của người lính Tây Tiến. Phác họa nên bức tranh hiện thực dữ dội đó, Quang Dũng như thầm khẳng định và nhấn mạnh sức mạnh ý chí, ý thức và sự kiên cường, quật cường của người lính trên đường hành quân.

Có nhẽ trong đoạn thơ, câu thơ “hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời” đã đem lại cho người đọc tưởng tượng rõ nét nhất về những ngọn núi, triền đồi ngút nghìn đoàn quân phải vượt qua. Đảo ngữ “hẻo lánh cồn mây” vừa phác họa một cảnh núi rừng quanh năm mây giăng phủ kín vừa nhấn mạnh vẻ cheo leo, nguy hiểm của tuyến đường hành quân ra trận. Hình ảnh nhân hóa “súng ngửi trời” trình bày sự sáng sủa, yêu đời của người lính Tây Tiến đồng thời bộc lộ sự hóm hỉnh trong giọng thơ Quang Dũng. Hình ảnh gợi ta liên tưởng tới quang cảnh người lính đứng gác trên ngọn núi cao với tư thế chủ động, hiên ngang cứ ngỡ như mũi súng đã chạm tới bầu trời. Cách nhìn, sự liên tưởng đó đã khẳng định vẻ đẹp tâm hồn người lính, những tâm hồn sáng sủa, yêu đời dẫu thực tại còn nhiều khó khăn, khốc liệt. Sự kỳ vĩ của tự nhiên núi rừng Tây Bắc tiếp tục được thi sĩ khắc họa qua hình ảnh:

“Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống

Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”

Hình như tác giả đang muốn nhắc nhớ về kỷ niệm những ngày ở Pha Luông với hình ảnh đậm chất phóng đại “mưa xa khơi”. Đó phải chăng là những ngày mưa nguồn suối lũ, chảy trôi ào ào từ thượng nguồn đổ về khắp các bản làng, thử thách ý chí, sự can trường của người lính. Dẫu vậy, với hình thức ngôn từ là thanh bằng, câu thư lại đem lại cho ta một cảm giác tươi mát, êm dịu lạ thường và cảm thu được sự sáng sủa, yêu đời luôn thắp sáng trong tâm hồn người lính Tây Tiến.

Tiếp nối những câu thơ mô tả sự hùng vĩ và gian nan tột độ của tự nhiên núi rừng Tây Bắc là những dòng thơ khắc họa hình ảnh người lính cùng đặm đà, thắm thiết một tình quân dân với đồng bào nơi đây. Trước hết thi sĩ bộc bạch niềm thương nỗi nhớ đồng chí, nhớ đoàn quân qua hai câu thơ:

“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa

Gục lên súng mũ quên mất đời”

Chiến tranh tàn khốc nổ ra ko bao giờ ta tránh khỏi những mất mát, đau thương. Người lính Tây Tiến biết điều đó, và dũng cảm đối diện với thực tiễn rằng mình, đồng chí của mình có thể hy sinh bất kỳ lúc nào. Quang Dũng nhắc về sự hy sinh đó với hình ảnh nói giảm nói tránh vừa làm nguôi ngoai nỗi đau vừa trình bày sự trân trọng dành cho những hy sinh cao cả của đồng chí mình.

Nét dữ dội của tự nhiên Tây Bắc lại tiếp tục được thi sĩ khắc họa qua những hình ảnh sống động:

“Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”

Tiếng thác nước đổ ào ào, tiếng cọp kêu dữ tợn vừa trình bày sự dữ tợn, nguy hiểm của tự nhiên nhưng cũng nhấn mạnh sự dũng cảm, sáng sủa của người lính Tây Tiến. Cùng với đó, trên đoạn đường hành quân gian truân đó, nhân vật trữ tình còn ko quên nhớ về và trân trọng những kỷ niệm, những phút giây gắn bó, sẻ chia mến thương của đồng bào nơi đây:

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Tiếng thơ “Nhớ ôi Tây Tiến” đã bộc bạch một tình cảm dạt dào, một tiếng lòng da diết thương nhớ của người lính về những kỷ niệm xưa. Hình ảnh “cơm lên khói” và “Mai Châu mùa em thơm nếp xôi” đã trình bày tâm hồn tinh tế, nhạy cảm cũng như một tấm lòng khát khao cuộc sống ấm êm, hòa bình của người lính Tây Tiến. Hơn người nào hết, họ hiểu và trân quý vô cùng những tình cảm đồng bào thiêng liêng đó, nó như một nguồn động lực tiếp thêm sức mạnh ý chí, ý thức để họ có thể vượt qua những gian truân, thử thách trên chặng đường hành quân còn dài rộng phía trước.

Với mười bốn câu thơ đầu ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh, xúc cảm, thi sĩ Quang Dũng đã phác họa nên bức tranh tự nhiên hùng vĩ, dữ dội của đất trời Tây Bắc làm bức phông nền để từ đó làm nổi trội bức tranh chân dung, tâm hồn người lính Tây Tiến. Đoạn thơ đã góp phần làm nên sự thành công cho tác phẩm đồng thời khẳng định được tài năng nghệ thuật của tác giả.

Bài văn mẫu 2

Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài làm thơ, viết văn, vẽ tranh, soạn nhạc. Ông là thi sĩ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Thơ Quang Dũng chiếm lĩnh tâm hồn người đọc bởi tâm hồn lịch lãm, lãng mạn, tài hoa, phóng khoáng và rất đỗi hồn hậu. Bài thơ Tây Tiến là một trong những tác phẩm tiêu biểu phải kể tới của ông. Với 14 câu thơ đầu, cùng sự liên kết hiện thực với lãng mạn, Quang Dũng dựng lại cảnh núi rừng Tây Bắc hung vĩ, dữ dội trong nỗi nhớ triền miên đầy ắp của người lính Tây Tiến.

“Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời

Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống

Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu ko bước nữa

Gục lên súng mũ quên mất đời!

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Bài thơ sáng tác tại Phù Lưu Chanh vào năm 1948 lúc Quang Dũng đã chuyển đơn vị. Nhưng những tháng ngày Quang Dũng tranh đấu, sống ở đoàn quân Tây Tiến chưa lâu, với những kỷ niệm khó quên nên nỗi nhớ Tây Tiến da diết, cồn cào trong lòng tác giả. Toàn bài thơ là một nỗi nhớ. Tác giả nhớ về cuộc sống gian truân, nhớ về kỷ niệm những đêm liên hoan, về cái âm u, hoang dại của rừng núi và in đậm nhất là nỗi nhớ của người lính Tây Tiến.

Bài thơ mở đầu bằng một lời gọi tha thiết:

“Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi”

“Tây Tiến ơi” như chứa đựng cả một bầu trời thương nhớ với bao bâng khuâng hụt hẫng và nuối tiếc. Hình như dòng xúc cảm ko thể kìm nén nhưng đã bật lên thành nỗi nhớ. Điệp từ “nhớ” như hai nốt nhấn khiến câu thơ đong đầy nỗi nhớ cháy bỏng, da diết tới quặn lòng. “Nhớ rừng núi” nhớ về tự nhiên Tây Bắc, nhớ tuyến đường hành quân cũng là nhớ về Tây Bắc. Hai từ “chơi vơi” khiến ta có cảm giác bồng bềnh, huyền ảo lửng lơ. dường như nỗi nhớ xóa nhòa khoảng cách thời kì, ko gian, đưa con người đắm vào quá khứ, sống với kỉ niệm. Từ nỗi nhớ của Quang Dũng khiến ta nhớ tới nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong câu ca dao:

“Nhớ người nào bổi hổi bổi hổi

Như đứng đống lửa, như ngồi đống than”

Nỗi nhớ trong ca dao là nỗi nhớ của tình yêu, nhớ tới đỏ lòng thấp thỏm, còn nỗi nhớ của Quang Dũng là nỗi nhớ dành cho đồng chí cứ chảy trôi tới vô chừng. Từ nỗi nhớ đó, bức tranh tự nhiên núi rừng Tây Bắc hùng vĩ hoang vu cứ dần dần xuất hiện.

“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

Tác giả liệt kê các địa danh “Sài Khao, Mường Lát” ko chỉ gợi bao xúc cảm thương nhớ nhưng còn tạo ấn tượng về sự xa xôi, hẻo lánh, hoang vu, bí mật, của những vùng đất lạ, chứa đựng nhiều khó khăn, thử thách ý chí con người. những hình ảnh tả thực “sương lấp”, “đoàn quân mỏi” khiến ta như đang chứng kiến cảnh các chiến sĩ Tây Bắc đang phải vất vả hành quân trong đem sương lạnh buốt. Sương giăng che lấp cả đoàn quân. Chữ “mỏi” nói lên bao gian lao nhưng người lính đã trải qua. Đằng sau những gian truân vất vả đó là hình ảnh “hoa về trong đêm hơi” thật đẹp, vừa khắc họa vẻ thơ mộng của người lính vừa gợi tả nét sáng sủa ở những người lính trẻ và chất lãng mạn trong hồn thơ của Quang Dũng.

“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời

Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống”

Giọng thơ bỗng trở thành thân thiện, dồn dập góp phần nhấn mạnh vào một địa thế hiểm trở đồng thời giúp người đọc cảm thu được bước chân cứng ngắc của người lính hằn in trên sỏi đá. Một loạt những từ láy giàu chất tạo hình “thăm thẳm”, “khúc khuỷu”, “hẻo lánh” mở ra trước mắt người đọc bức tranh tự nhiên Tây Bắc hùng vĩ, hiểm trở, núi non trùng trùng điệp điệp. Hình ảnh “sung ngửi trời” được tác giả nhan hóa thật thú vị, vừa tả độ cao của núi, của dốc như cao tới tận trời vừa trình bày nét tinh nghịch, đậm chất lính của Quang Dũng.

“Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”

Hình ảnh mở ra một ko gian xa rộng. Người lính tạm ngừng chân bên dốc núi, phóng tầm mắt ra xa. Trong màn mưa giăng mịt mù, những ngôi nhà sàn của người dân tộc như bồng bềnh ẩn hiện. Một loạt thanh bằng như gợi tả thú vui, một tí bình yên trong tâm hồn người lính.

Tiếp tục trong dòng chảy xúc cảm của Quang Dũng người đọc nhìn thấy giữa ko gian núi rừng hẻo lánh, giữa cái thăm thẳm của chốn đại nghìn vẫn hiện lên vẻ đẹp chân dung người lính Tây Tiến:

“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa

Gục lên súng mũ quên mất đời”

Biết bao khó khăn gian truân của lính Tây Tiến được Quang Dũng dồn nén vào chữ “dãi dầu” trình bày sự từng trải, nám sạm nắng mưa dạn dày sương gió, tư thế phớt lờ, khinh thường nguy hiểm khinh thường cái chết. Thì ra đó là những chàng trai giàu đức hi sinh, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng chỉ như là khoảnh khắc thiếp đi vì mỏi mệt nhưng thôi.

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Giữa bao gian truân khó khăn, thử thách khắc nghiệt đã thành ấn tượng thì thú vui dù ít ỏi thì càng đáng nhớ hơn. Khói bếp, mùi thơm cơm nếp gợi cái đầm ấm của cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Nỗi nhớ “chơi vơi” đã được lên thành “nhớ ôi Tây Tiến” – một nỗi nhớ sâu đậm chỉ có ở những con người sống tình nghĩa, sống động.

Tóm lại, qua 14 câu thơ đầu, với sự liên kết hiện thực với lãng mạn, Quang Dũng dựng lại cảnh núi rừng Tây Bắc hung vĩ, dữ dội trong nỗi nhớ triền miên đầy ắp của người lính Tây Tiến. Đoàn quân Tây Tiến đã vượt qua những chặng đường dài vô cùng gian truân, có mất mát, hi sinh nhưng vẫn ánh lên niềm tin, nét trẻ trung, tự hào.

—/—

Trên đây là các bài mẫu Kết bài Tây Tiến 14 câu đầu do giainhat.vn sưu tầm và tổng hợp được, mong rằng với nội dung tham khảo này thì các em sẽ có thể hoàn thiện bài văn của mình tốt nhất!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận