Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca (hay nhất)

Hướng dẫn lập dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lorca ngắn gọn, cụ thể, hay nhất. Với các bài dàn ý và văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lorca

1. Mở bài

– Thanh Thảo là một trong những thi sĩ nổi tiếng nhất của thế hệ thơ trẻ những năm chống Mĩ cứu nước. Đóng góp riêng đầy ý nghĩa của Thanh Thảo cho nền thơ ca hiện đại Việt Nam là những trang thơ trình bày mạch suy cảm trữ tình hướng tới những vẻ đẹp ý thức của con người; lòng nhân ái, bao dung, sự dũng cảm, trung thực và khát vọng tự do. Thơ ông giàu nhạc tính, súc tích, đa nghĩa. Đàn ghi ta của Lorca là một trong những bài thơ đã kết tinh được tài năng và tình cảm nhân đạo cao cả của Thanh Thảo.

– Hình tượng Lorca được thẩm định là một trong những thi sĩ lớn nhất toàn cầu trong thế kỉ XX. Ông cũng là người nghệ sĩ tài hoa mang trong mình khát vọng canh tân nền nghệ thuật Tây Ban Nha – một nền nghệ thuật đã trở thành già cỗi; một nghệ sĩ hiện đại thích thú nhạc dân gian. Nhưng ông cũng là người có số phận đầy xấu số bởi ko làm cách mệnh, chỉ là một nghệ sĩ thuần túy, chỉ vì có tài nhưng mà bị sát hại tàn nhẫn.

– Bài thơ là tiếng lòng vừa xót thương vừa cảm phục của tác giả dành cho người nghệ sĩ tài hoa nhưng xấu số đó.


2. Thân bài

a) Giới thiệu chung

– Bài thơ rút trong tập Khối vuông ru bich (1985) – một trong những sáng tác tiêu biểu cho kiểu tư duy thơ của Thanh Thảo: giàu suy tư, mãnh liệt, phóng túng trong xúc cảm và ít nhiều nhuốm màu sắc tượng trưng, siêu thực.

-Đây là bài thơ ko dễ đọc hiểu vì nó ko nói bằng tiếng nói thông thường, bằng ngữ pháp thông thường, nó lộn lạo mơ với thực và diễn tả bằng nhạc tính của ngôn tà hơn là bằng ý nghĩa của ngôn từ. Đặc trưng nó huy động rất nhiều liên tưởng. Liên tưởng tới cuộc đời va số phận đau thương, oan khúc của Gar-xi-a Lor-ca; liên tưởng tới phong cách du ca lãng tử của thi sĩ; liên tưởng tới cả hồn thơ, lời thơ, ý thơ của ông và tiếng đàn của ông; liên tưởng tới văn hoá Tây Ban Nha, màu sắc Tây Ban Nha và lịch sử đẫm máu của quốc gia này dưới ách phát xít.

– Gar-xi-a Lor-ca được tôn vinh là “con hoạ mi” của thơ ca Tây Ban Nha. Thơ ông giàu nhạc điệu dân gian. tình yêu quốc gia, nhân dân và thơ ca, âm nhạc, cùng với chất nghệ sĩ tài tử đã khiến Gar-xi-a Lor-ca tự nguyện làm người du ca đi lang thang cùng với cây đàn ghi ta, hát những bản nhạc – thơ của mình.

– Gar-xi-a Lor-ca là một tâm hồn trong trắng, một thi sĩ giàu mộng mơ, yêu tha thiết tự do và cái đẹp, một chiến sĩ kiên cường đã chết dưới tay bọn phát xít.

– Bài thơ là một ca khúc, cho nên đọc thơ ko chỉ đọc bằng mắt để thấy được những hình ảnh nhưng mà cần lắng tai âm thanh, nhịp độ của nó như nghe nhạc điệu của một bản nhạc. Mặt khác, ngay những hình ảnh cũng muốn diễn tả âm hưởng và lời ca của Gar-xi-a Lor-ca, tức là muốn nói với thình giác chứ ko chỉ thị giác

b) Phân tích: Cảm nhận về hình tượng Lorca trong bài thơ

– Tác giả đã khắc họa hình tượng người nghệ sĩ tự do và độc thân Lorca trong những dòng thơ đi lang thang về miền đơn độc với vầng trăng ngà ngà trên yên ngựa mòn mỏi

– Ba dòng thơ làm xuất hiện hình tượng Lorca như một kẻ du ca – hình ảnh về một nghệ sĩ chân chính theo quan niệm phương Tây: đơn độc, vô hại. Lorca đang đi trên hành trình nghệ thuật riêng của mình, ko thể làm hại người nào.

+ Hai chữ đơn độc gợi dáng điệu Lorca độc thân, lẻ loi trên những nẻo đường Tây Ban Nha. Câu chữ còn mang ý nghĩa tượng trưng cho sự đơn độc trong lao động nghệ thuật của mọi nghệ sĩ. Nghệ sĩ chỉ có thể thông minh trong độc thân. Ko chỉ vậy, lời thơ còn ẩn chứa ý nghĩa sâu xa: độc thân là khổ cực giáng xuống số phận, là rủi ro song độc thân cũng là điều kiện, cơ may để trưởng thành. Con người có độc thân mới đối diện với chính mình để trả lời những câu hỏi về bản thân, từ đó nhưng mà trưởng thành hơn.

+ Hình ảnh vầng trăng trên yên ngựa là hình ảnh thu hút , đẹp giúp người đọc tưởng tượng Lorca như một nghệ sĩ sống lãng tử, lãng du. Vầng trăng diễn tả trạng thái hưng phấn nghệ thuật của Lorca còn là biểu tượng cho cái Đẹp nhưng mà Lorca tìm kiếm.

+ Từ mòn mỏi vừa gợi tả hình ảnh con người trên yên ngựa mỏi mệt vì hành trình lang thang, rong ruổi khắp quốc gia Tây Ban Nha vừa hàm ý biểu đạt: hành trình người nghệ sĩ tới với nghệ thuật phải trả giá bằng cả cuộc đời.

– Thanh Thảo tái tạo chân thực nhưng mà ấn tượng số phận xấu số của Lorca qua hai khổ thơ:

Tây Ban Nha, hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bệ rạc đỏ Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi ta nâu bầu trời cô gái đó

tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi ta ròng ròng

máu chảy

– Đây là những dòng thơ ghi lại những khoảnh khắc bi phẫn nhất trong cuộc đời Lorca lúc ông bị bọn phát xít giết mổ hại rồi ném xác xuống giếng để phi tang.

+ Tới hai khổ thơ này, hình tượng Lorca được khắc họa trong tương quan chuyển hóa với hình tượng Tây Ban Nha và hình tượng ghi ta.

+ Tây Ban Nha / hát nghêu ngao qua lời Lorca. Lorca ko chỉ cất lên tiếng nói, tiếng hát của mình nhưng mà còn cất lên tiếng nói dân tộc.

Câu thơ mang tính tự sự bỗng kinh hoàng diễn tả thực xác thời khắc cũng như tâm trạng ngạc nhiên, sững sờ của Lorca lúc bất thần bị bắt, bị điệu về bãi bắn.

+ Hình ảnh áo choàng đỏ nhắc nhớ môn đấu bò tót, một hoạt động văn hóa mang đậm bản sắc Tây Ban Nha xuất hiện trong bài thơ với những biến thể không giống nhau: áo choàng đỏ gắt, áo choàng bệ rạc đỏ. Đây là những hình ảnh được xây dựng theo lối tượng trưng, đan dệt nhiều thủ pháp nghệ thuật so sánh, ẩn dụ, hoán dụ. Từ những hình ảnh tượng trưng này, tác giả đã tập trung tô đậm cái chết bi phẫn, oan khúc của Lorca do những thế hệ man di, tàn bạo gây nên trong bối cảnh hiện thực đẫm máu của quốc gia Tây Ban Nha.

+ Một chuỗi hình ảnh so sánh, nhân hóa mang ý nghĩa biểu tượng – thành phầm của tư duy thơ tượng trưng trong khổ thơ:
Tiếng ghi ta nâu … máu chảy đã truyền tới người đọc cảm nhận: hình tượng Lorca đang chuyển hóa vào hình tượng tiếng đàn ghi ta. Tiếng đàn tạo sức ám ảnh đặc thù: âm nhạc đã thành thân phận, tiếng đàn trở thành vong hồn, sinh thể. Nó là biểu tượng cho tình yêu, cái Đẹp. Nó còn là biểu tượng về nỗi đau, cái chết. Hơn thế, người đọc còn tưởng tượng Lorca bị hành quyết, cũng có tức là một bản tình khúc, một bài ca sự sống bị hành quyết. Lorca bị hành quyết là nghệ thuật bị hành quyết.

– Vì vậy, chính hai khổ thơ này, số phận đau thương của Lorca mới lên tới đỉnh điểm và người viết những dòng thơ này cũng đang trong trạng thái căm giận, xót xa sôi trào Vẻ đẹp này của hình tượng hiện rõ trong những dòng thơ còn lại của thi phẩm nhưng kết tinh trong bốn dòng thơ:

Ko người nào chôn cất tiếng đàn

Tiếng đàn như cỏ mọc hoang

Giọt nước mắt vầng trăng

Long lanh trong đáy giếng

+ Câu thơ ko người nào chôn cất tiếng đàn vẫn được viết theo lối tượng trưng, diễn tả tình thế bi thương của Lorca: ko người nào dám chôn cất một người bị hành quyết. Song cũng chính nó lại khẳng định sức sống kì diệu của tiếng đàn nói riêng, của những thông minh nghệ thuật nói chung nhưng mà Lorca đã để lại. Người nghệ sĩ tạo nên tiếng đàn, tạo nên nghệ thuật có thể bị vùi dập, thậm chí có thể bị giết mổ hại nhưng nghệ thuật thì ko thể hủy diệt. Đàn có thể bị đập vỡ nhưng tiếng đàn ko thể bị hủy diệt.

+ Sắc thái khẳng định này càng rõ hơn trong hình ảnh thơ so sánh tiếng đàn như cỏ mọc hoang. Cỏ có thể bị giày xéo, bị giày xéo, bị lãng quên, dù vậy, nó vẫn lặng lẽ sống, dai sức sống. Tiếng đàn của Lorca cũng vậy.

+ Giọt nước mắt vầng trăng/ long lanh trong đáy giếng: Cụ thể giếng là thi ảnh chứa đựng ý nghĩa về sự sâu, kín. Nó được dùng để biểu thị niềm tiếc thương thâm thúy và kín đáo của quốc gia Tây Ban Nha dành cho Lorca. Hình ảnh giọt nước mắt vầng trăng ko có liên từ để kết nối, giữa chúng có khoảng trống nên phát sinh những quan hệ, tạo những khả năng liên kết không giống nhau. Mỗi khả năng liên kết tạo một nét nghĩa và nghĩa câu thơ là sự cộng hưởng của các nét nghĩa đó. Đây là thành phầm cách vận dụng tư duy thơ tượng trưng phương Đông vào lối tượng trưng phương Tây – một canh tân nghệ thuật lạ mắt trong thơ Thanh Thảo. Chuỗi hình ảnh giọt nước mắt như/cùng/và/của/ là vầng trăng này là sự khẳng định đầy tri kỉ, đầy tin tưởng của Thanh Thảo về sự bất tử của Lorca.

– Bài thơ khép lại nhạc điệu li-la-li-la-li-la… như rải những nốt nhạc kết thúc một ca khúc. Trong tiếng Tây Ban Nha, li-la là tên gọi của hoa tử đinh hương. Âm thanh li-la… còn gợi hình ảnh những bông hoa tử đinh hương liên tục xòe nở như cách khẳng định đầy tin tưởng của tác giả về sức sống bất tử của Lorca. Đó cũng là những bông hoa nhưng mà Thanh Thảo dành để kính viếng, tưởng nhớ bậc nghệ sĩ tiền bối mình thương xót và ngưỡng mộ.

3. Kết bài

     Khổ thơ dường như đã tụ hội được cả cái chết bi thương và tiếng đàn kì diệu của Lor- ca trong những hình tượng thơ thông minh canh tân để truyền tụng tiếng đàn bất tử của người nghệ sĩ Tây Ban Nha, để nói lên một chân lí: nghệ thuật của nhân dân trường tồn vĩnh cửu.

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu


     Nếu chúng ta đã từng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu qua Việt Bắc, cũng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính luận của Chế Lan Viên qua Tiếng hát con tàu hay qua Non sông của Nguyễn Khoa Điềm. Thì Thanh Thảo lại mang một phong cách thơ khác lạ hơn hẳn đó là phong cách thơ trữ tình tượng trưng, siêu thực, hơi hướng phương Tây, điều đó trình bày trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca với hình tượng người nghệ sĩ người hùng Federico García Lorca, tài hoa nhưng bạc phận.

     Thanh Thảo sinh năm 1946, tên khai sinh là Hồ Thành Công, quê ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, từng tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, chính vì vậy ông có một nền tảng tri thức rất dày dặn và thi sĩ từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước năm 1975, Thanh Thảo thuộc vào hàng những thi sĩ trẻ trưởng thành trong kháng chiến, xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc quốc gia gần được độc lập, trình bày một tiếng thơ sôi nổi trẻ trung của một thế hệ trẻ tự giác cầm súng xông pha vì độc lập dân tộc. Thanh Thảo đê lại một khói lượng tác phẩm rất khổng lồ: Những người đi tới biển (trường ca), Dấu chân trên trảng cỏ (thơ), Khối vuông ru bíc (thơ),… Nội dung thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trằn trọc về các vấn đề của xã hội thời đại, về nghệ thuật ông khước từ những thể thức thơ dễ ợt, luôn tiên phong trong việc canh tân thơ Việt, bởi ông cho rằng những kiểu mẫu thơ truyền thống ko thể nào chứ đựng hết nội dung trong thơ của ông.

     Đàn ghi ta của Lor-ca nằm trong tập thơ Khối vuông ru bíc xuất bản năm 1985, đây là tập thơ ghi lại sự trưởng thành của Thanh Thảo trong tuyến đường canh tân thơ Việt. Bài thơ là kết quả của sự ấn tượng và nhận thức thâm thúy về cuộc đời và số phận của người nghệ sĩ Lor-ca, tất cả đều đẹp và cao cả, trình bày sự ngưỡng mộ, niềm thông cảm thấu hiểu và thương xót trước thảm kịch của người nghệ sĩ này.

     Nói về Federico García Lorca, ông là một người nghệ sĩ cũng là một người chiến sĩ, nhưng trước hết ông là một người nghệ sĩ, một người nghệ sĩ thiên tài trên rất nhiều lĩnh vực nghệ thuật, ông là một thi sĩ, một nhạc sĩ, một ca sĩ, một nhà hoạt động sân khấu và là một họa sĩ xuất sắc. Lor-ca được xem là một biểu tượng sáng chói của nền thi ca Tây Ban Nha, thậm chí là cả nhân loại, được ví như chú chim họa mi trên bầu trời thi ca Tây Ban Nha. Lor-ca cũng là một người chiến sĩ. Người chiến sĩ đó đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh, trước hết là đấu tranh với nền nghệ thuật già nua cũ kỹ của quốc gia Tây Ban Nha, để đề xướng một nền nghệ thuật mới mẻ canh tân, Lor-ca còn đấu tranh với cơ chế độc tài phát xít Frăng-cô, một cơ chế tù túng bó buộc, để giành lại quyền sống chính đáng, quyền tự do dân chủ cho người dân Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ông đã bị chính cơ chế độc tài đó bắt giữ và sát hại một cách tàn khốc, nhưng cũng chính sự kiện này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ trên toàn toàn cầu, khởi xướng sự đấu tranh chống phát xít của toàn nhân loại.

     Lor-ca vẫn luôn tồn tại sự ám ảnh khôn nguôi về cái chết của chính bản thân mình ngay cả lúc ông vẫn còn sống, vẫn còn một lòng ôm cây đàn ghi ta để đấu tranh cho nghệ thuật và dân tộc. Chính vì vậy trong lời đề từ của bài thơ, Thanh Thảo đã để vào đó di nguyện của Lor-ca: “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”, điều đó đã trình bày sự trân trọng và gắn bó với cây đàn ghi ta – biểu tượng nghệ thuật của quốc gia Tây Ban Nha của Lor-ca, đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng cho tư tưởng nghệ thuật của người nghệ sĩ yểu mệnh.

“những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi”

     Thanh Thảo đem so sánh “tiếng đàn” với “bọt nước”, một hình ảnh lạ và lạ mắt vừa thẻ hiện được cái sôi nổi, phập phù cũng trình bày được sự mỏng manh, trong trẻo của tiếng đàn, đây là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận và cuộc đời của người nghệ sĩ, Lor-ca cũng như tiếng đàn đó, trong trẻo cao đẹp nhưng lại chóng tan biến, đây là dự đoán về thảm kịch số phận của người nghệ sĩ thiên tài. Bóng vía người hùng của Lorca hiện lên thông qua hình ảnh “chiếc áo choàng đỏ gắt” vốn là một trong những biểu tượng của Tây Ban Nha, với những trận đấu bò gay cấn thu hút và ông là người kỵ sĩ dũng cảm, thân khoác vào màu áo đỏ rực rỡ sẵn sàng đương đầu với lũ bò tót mọi rợ, hung hãn (hiện thân của bè lũ phản động). Nhưng đáng buồn thay, người người hùng thường phải chịu sự đơn độc, bởi ông quá tài giỏi, quá thiên tài, thế nên nhân dân thường nhìn ông bằng một ánh mắt ngưỡng mộ, còn lũ độc tài thì nhìn ông bằng ánh mắt căm ghét. Ông bước “đi lang thang về miền đơn độc”, làm bạn với ông chỉ có “vầng trăng ngà ngà” và “yên ngựa mòn mỏi”, dường như người nghệ sĩ đó sau những nỗ lực đấu tranh hết mình đã mở đầu mỏi mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn, ông cô độc trong chính nơi nhưng mà ông dành cả tuổi xanh để đấu tranh, ông thở dài và định ngừng lại ngơi nghỉ một lát, đây là một phần trong thảm kịch cuộc đời của Lor-ca.

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bệ rạc đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

     Kinh hoàng nhất đó là cái chết đầy bi thương của người nghệ sĩ, ông bị bắt một cách bất thần, lúc giấc mơ và mọi nỗ lực của ông vẫn còn chưa có kết quả, người kỵ sĩ đấu bò vẫn còn chưa thắng lợi được con bò tót hung hãn. Lúc này đây, chính bản thân Lor-ca cũng trở thành sững sờ, ông đã linh cảm trước về cái chết của bản thân, nhưng ko nghĩ điều đó lại tới sớm tương tự, ông vẫn còn bao dự kiến ấp ủ, nay đây chỉ một lúc nữa thôi nó đều sẽ tiêu tán hết, tiêu tán cùng với sự ra đi của ông như “tiếng đàn bọt nước” vỡ tan cả rồi. Lor-ca bước đi như người mất hồn, bởi ông đang mải chìm đắm trong cái suy tư về cuộc đời và những đấu tranh còn dang dở, những tiếc nuối đầy day dứt, cái chết đối với người người hùng chẳng qua chỉ là cát bụi, nhưng chết lúc chưa hoàn thành sự nghiệp đấu tranh cho quốc gia thì đó là một niềm đớn đau khôn nguôi. Tiếng ghi ta cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở về tâm hồn hồn của người nghệ sĩ, đó là một tâm hồn với màu “nâu” đầy suy tư chất chứa, một niềm ước mong sống trong bầu trời xinh đẹp, hạnh phúc, để tiếng ghi ta của tâm hồn dược phiêu lưu rộng mở như lá xanh mọc mơn mởn trên cành. Nhưng chao ôi, gian ác làm sao, xót thương làm sao lúc tiếng ghi ta đó như bọt nước vỡ tan, “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”, Lor-ca đã chết, một cái chết đầy máu và nỗi tiếc nuối vô cùng.

“ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

     Nhưng tiếng đàn tưởng từ đây đã dứt, ko còn vang vọng trong trời đất Tây Ban Nha nữa lại bất thần như cỏ mọc hoang, nhanh chóng sinh sôi nảy nở, điều đó chứng tỏ Lor-ca đã chết nhưng tâm hồn nghệ thuật của ông vẫn tồn tại, dấy lên trong dư luận một làn sóng mạnh mẽ, đấu tranh giành lại công bình từ bè lũ phát xít tà ác, đồng thời đây cũng là lòng xót thương vô tận của nhân dân giành cho Lor-ca trong hình ảnh siêu thực “giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng”. Cái chết của Lor-ca là sự mất mắt to lớn đối với người dân Tây Ban Nha và cả nhân loại, chính vì thế ngay cả vầng trăng cũng phải xót thương nhưng mà rớt nước mắt, phủ lên tấm thân lạnh lẽo của người nghệ sĩ đang cô độc nơi đáy giếng tối tăm, lạnh lẽo.

“đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng im tự dưng

li-la li-la li-la…”

     Lor-ca chết đi nhưng tâm hồn ông mãi mãi là trường tồn bất tử, ông lại tiếp tục phiêu du ở một toàn cầu khác, ông vẫn ôm lấy vong hồn nghệ thuật của mình đó là chiếc ghi ta. Ông chấp nhận từ bỏ hết tất cả ở toàn cầu tối tăm này, kể cả tình yêu với cô giá di-gan xinh đẹp, người luôn ngự trị trong trái tim lớn lao đó. Có nhẽ ông đã chấp nhận số phận ở kiếp này, ông đành buông bỏ tất cả để tìm tới một toàn cầu khác, đẹp hơn, thanh thản hơn, một toàn cầu có thể bao dung người nghệ sĩ thiên tài, thấu hiểu được niềm khát khao tự do, cùng bao hoài bão đẹp của ông.

     Lor-ca là hình tượng tiêu biểu của những con người người hùng dám đứng lên đấu tranh vì lý tưởng cao đẹp, vì tự do trong nghệ thuật, vì sự công bình, quyền được sống của nhân dân. Thanh Thảo viết bài thơ trong sự thấu hiểu và đồng cảm với người nghệ sĩ tài hoa bạc phận Lor-ca, nhưng bao trùm lên tất cả những xúc cảm đó vẫn là sự ngưỡng mộ thâm thúy của thi sĩ dành cho tâm hồn cao đẹp và tư cách lớn lao của người nghệ sĩ. Qua đó, tác giả ngợi ca khát khao được sống tự do, ý chí đấu tranh mạnh mẽ, sự dũng cảm của Lor-ca lúc phải một mình đương đầu với cơ chế thân phát xít độc tài, gian ác.

Thông qua dàn ý và một số bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca tiêu biểu được giainhat.vn tuyển chọn từ những bài viết xuất sắc của các bạn học trò. Mong rằng các em sẽ có khoảng thời kì vui vẻ và hữu ích lúc học môn Văn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Hình Ảnh về: Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất)

Video về: Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất)

Wiki về Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất)

Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất) -

Hướng dẫn lập dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lorca ngắn gọn, cụ thể, hay nhất. Với các bài dàn ý và văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lorca

1. Mở bài

– Thanh Thảo là một trong những thi sĩ nổi tiếng nhất của thế hệ thơ trẻ những năm chống Mĩ cứu nước. Đóng góp riêng đầy ý nghĩa của Thanh Thảo cho nền thơ ca hiện đại Việt Nam là những trang thơ trình bày mạch suy cảm trữ tình hướng tới những vẻ đẹp ý thức của con người; lòng nhân ái, bao dung, sự dũng cảm, trung thực và khát vọng tự do. Thơ ông giàu nhạc tính, súc tích, đa nghĩa. Đàn ghi ta của Lorca là một trong những bài thơ đã kết tinh được tài năng và tình cảm nhân đạo cao cả của Thanh Thảo.

– Hình tượng Lorca được thẩm định là một trong những thi sĩ lớn nhất toàn cầu trong thế kỉ XX. Ông cũng là người nghệ sĩ tài hoa mang trong mình khát vọng canh tân nền nghệ thuật Tây Ban Nha – một nền nghệ thuật đã trở thành già cỗi; một nghệ sĩ hiện đại thích thú nhạc dân gian. Nhưng ông cũng là người có số phận đầy xấu số bởi ko làm cách mệnh, chỉ là một nghệ sĩ thuần túy, chỉ vì có tài nhưng mà bị sát hại tàn nhẫn.

– Bài thơ là tiếng lòng vừa xót thương vừa cảm phục của tác giả dành cho người nghệ sĩ tài hoa nhưng xấu số đó.


2. Thân bài

a) Giới thiệu chung

– Bài thơ rút trong tập Khối vuông ru bich (1985) – một trong những sáng tác tiêu biểu cho kiểu tư duy thơ của Thanh Thảo: giàu suy tư, mãnh liệt, phóng túng trong xúc cảm và ít nhiều nhuốm màu sắc tượng trưng, siêu thực.

-Đây là bài thơ ko dễ đọc hiểu vì nó ko nói bằng tiếng nói thông thường, bằng ngữ pháp thông thường, nó lộn lạo mơ với thực và diễn tả bằng nhạc tính của ngôn tà hơn là bằng ý nghĩa của ngôn từ. Đặc trưng nó huy động rất nhiều liên tưởng. Liên tưởng tới cuộc đời va số phận đau thương, oan khúc của Gar-xi-a Lor-ca; liên tưởng tới phong cách du ca lãng tử của thi sĩ; liên tưởng tới cả hồn thơ, lời thơ, ý thơ của ông và tiếng đàn của ông; liên tưởng tới văn hoá Tây Ban Nha, màu sắc Tây Ban Nha và lịch sử đẫm máu của quốc gia này dưới ách phát xít.

– Gar-xi-a Lor-ca được tôn vinh là “con hoạ mi” của thơ ca Tây Ban Nha. Thơ ông giàu nhạc điệu dân gian. tình yêu quốc gia, nhân dân và thơ ca, âm nhạc, cùng với chất nghệ sĩ tài tử đã khiến Gar-xi-a Lor-ca tự nguyện làm người du ca đi lang thang cùng với cây đàn ghi ta, hát những bản nhạc – thơ của mình.

– Gar-xi-a Lor-ca là một tâm hồn trong trắng, một thi sĩ giàu mộng mơ, yêu tha thiết tự do và cái đẹp, một chiến sĩ kiên cường đã chết dưới tay bọn phát xít.

– Bài thơ là một ca khúc, cho nên đọc thơ ko chỉ đọc bằng mắt để thấy được những hình ảnh nhưng mà cần lắng tai âm thanh, nhịp độ của nó như nghe nhạc điệu của một bản nhạc. Mặt khác, ngay những hình ảnh cũng muốn diễn tả âm hưởng và lời ca của Gar-xi-a Lor-ca, tức là muốn nói với thình giác chứ ko chỉ thị giác

b) Phân tích: Cảm nhận về hình tượng Lorca trong bài thơ

– Tác giả đã khắc họa hình tượng người nghệ sĩ tự do và độc thân Lorca trong những dòng thơ đi lang thang về miền đơn độc với vầng trăng ngà ngà trên yên ngựa mòn mỏi

– Ba dòng thơ làm xuất hiện hình tượng Lorca như một kẻ du ca – hình ảnh về một nghệ sĩ chân chính theo quan niệm phương Tây: đơn độc, vô hại. Lorca đang đi trên hành trình nghệ thuật riêng của mình, ko thể làm hại người nào.

+ Hai chữ đơn độc gợi dáng điệu Lorca độc thân, lẻ loi trên những nẻo đường Tây Ban Nha. Câu chữ còn mang ý nghĩa tượng trưng cho sự đơn độc trong lao động nghệ thuật của mọi nghệ sĩ. Nghệ sĩ chỉ có thể thông minh trong độc thân. Ko chỉ vậy, lời thơ còn ẩn chứa ý nghĩa sâu xa: độc thân là khổ cực giáng xuống số phận, là rủi ro song độc thân cũng là điều kiện, cơ may để trưởng thành. Con người có độc thân mới đối diện với chính mình để trả lời những câu hỏi về bản thân, từ đó nhưng mà trưởng thành hơn.

+ Hình ảnh vầng trăng trên yên ngựa là hình ảnh thu hút , đẹp giúp người đọc tưởng tượng Lorca như một nghệ sĩ sống lãng tử, lãng du. Vầng trăng diễn tả trạng thái hưng phấn nghệ thuật của Lorca còn là biểu tượng cho cái Đẹp nhưng mà Lorca tìm kiếm.

+ Từ mòn mỏi vừa gợi tả hình ảnh con người trên yên ngựa mỏi mệt vì hành trình lang thang, rong ruổi khắp quốc gia Tây Ban Nha vừa hàm ý biểu đạt: hành trình người nghệ sĩ tới với nghệ thuật phải trả giá bằng cả cuộc đời.

– Thanh Thảo tái tạo chân thực nhưng mà ấn tượng số phận xấu số của Lorca qua hai khổ thơ:

Tây Ban Nha, hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bệ rạc đỏ Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi ta nâu bầu trời cô gái đó

tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi ta ròng ròng

máu chảy

– Đây là những dòng thơ ghi lại những khoảnh khắc bi phẫn nhất trong cuộc đời Lorca lúc ông bị bọn phát xít giết mổ hại rồi ném xác xuống giếng để phi tang.

+ Tới hai khổ thơ này, hình tượng Lorca được khắc họa trong tương quan chuyển hóa với hình tượng Tây Ban Nha và hình tượng ghi ta.

+ Tây Ban Nha / hát nghêu ngao qua lời Lorca. Lorca ko chỉ cất lên tiếng nói, tiếng hát của mình nhưng mà còn cất lên tiếng nói dân tộc.

Câu thơ mang tính tự sự bỗng kinh hoàng diễn tả thực xác thời khắc cũng như tâm trạng ngạc nhiên, sững sờ của Lorca lúc bất thần bị bắt, bị điệu về bãi bắn.

+ Hình ảnh áo choàng đỏ nhắc nhớ môn đấu bò tót, một hoạt động văn hóa mang đậm bản sắc Tây Ban Nha xuất hiện trong bài thơ với những biến thể không giống nhau: áo choàng đỏ gắt, áo choàng bệ rạc đỏ. Đây là những hình ảnh được xây dựng theo lối tượng trưng, đan dệt nhiều thủ pháp nghệ thuật so sánh, ẩn dụ, hoán dụ. Từ những hình ảnh tượng trưng này, tác giả đã tập trung tô đậm cái chết bi phẫn, oan khúc của Lorca do những thế hệ man di, tàn bạo gây nên trong bối cảnh hiện thực đẫm máu của quốc gia Tây Ban Nha.

+ Một chuỗi hình ảnh so sánh, nhân hóa mang ý nghĩa biểu tượng – thành phầm của tư duy thơ tượng trưng trong khổ thơ:
Tiếng ghi ta nâu … máu chảy đã truyền tới người đọc cảm nhận: hình tượng Lorca đang chuyển hóa vào hình tượng tiếng đàn ghi ta. Tiếng đàn tạo sức ám ảnh đặc thù: âm nhạc đã thành thân phận, tiếng đàn trở thành vong hồn, sinh thể. Nó là biểu tượng cho tình yêu, cái Đẹp. Nó còn là biểu tượng về nỗi đau, cái chết. Hơn thế, người đọc còn tưởng tượng Lorca bị hành quyết, cũng có tức là một bản tình khúc, một bài ca sự sống bị hành quyết. Lorca bị hành quyết là nghệ thuật bị hành quyết.

– Vì vậy, chính hai khổ thơ này, số phận đau thương của Lorca mới lên tới đỉnh điểm và người viết những dòng thơ này cũng đang trong trạng thái căm giận, xót xa sôi trào Vẻ đẹp này của hình tượng hiện rõ trong những dòng thơ còn lại của thi phẩm nhưng kết tinh trong bốn dòng thơ:

Ko người nào chôn cất tiếng đàn

Tiếng đàn như cỏ mọc hoang

Giọt nước mắt vầng trăng

Long lanh trong đáy giếng

+ Câu thơ ko người nào chôn cất tiếng đàn vẫn được viết theo lối tượng trưng, diễn tả tình thế bi thương của Lorca: ko người nào dám chôn cất một người bị hành quyết. Song cũng chính nó lại khẳng định sức sống kì diệu của tiếng đàn nói riêng, của những thông minh nghệ thuật nói chung nhưng mà Lorca đã để lại. Người nghệ sĩ tạo nên tiếng đàn, tạo nên nghệ thuật có thể bị vùi dập, thậm chí có thể bị giết mổ hại nhưng nghệ thuật thì ko thể hủy diệt. Đàn có thể bị đập vỡ nhưng tiếng đàn ko thể bị hủy diệt.

+ Sắc thái khẳng định này càng rõ hơn trong hình ảnh thơ so sánh tiếng đàn như cỏ mọc hoang. Cỏ có thể bị giày xéo, bị giày xéo, bị lãng quên, dù vậy, nó vẫn lặng lẽ sống, dai sức sống. Tiếng đàn của Lorca cũng vậy.

+ Giọt nước mắt vầng trăng/ long lanh trong đáy giếng: Cụ thể giếng là thi ảnh chứa đựng ý nghĩa về sự sâu, kín. Nó được dùng để biểu thị niềm tiếc thương thâm thúy và kín đáo của quốc gia Tây Ban Nha dành cho Lorca. Hình ảnh giọt nước mắt vầng trăng ko có liên từ để kết nối, giữa chúng có khoảng trống nên phát sinh những quan hệ, tạo những khả năng liên kết không giống nhau. Mỗi khả năng liên kết tạo một nét nghĩa và nghĩa câu thơ là sự cộng hưởng của các nét nghĩa đó. Đây là thành phầm cách vận dụng tư duy thơ tượng trưng phương Đông vào lối tượng trưng phương Tây – một canh tân nghệ thuật lạ mắt trong thơ Thanh Thảo. Chuỗi hình ảnh giọt nước mắt như/cùng/và/của/ là vầng trăng này là sự khẳng định đầy tri kỉ, đầy tin tưởng của Thanh Thảo về sự bất tử của Lorca.

– Bài thơ khép lại nhạc điệu li-la-li-la-li-la… như rải những nốt nhạc kết thúc một ca khúc. Trong tiếng Tây Ban Nha, li-la là tên gọi của hoa tử đinh hương. Âm thanh li-la… còn gợi hình ảnh những bông hoa tử đinh hương liên tục xòe nở như cách khẳng định đầy tin tưởng của tác giả về sức sống bất tử của Lorca. Đó cũng là những bông hoa nhưng mà Thanh Thảo dành để kính viếng, tưởng nhớ bậc nghệ sĩ tiền bối mình thương xót và ngưỡng mộ.

3. Kết bài

     Khổ thơ dường như đã tụ hội được cả cái chết bi thương và tiếng đàn kì diệu của Lor- ca trong những hình tượng thơ thông minh canh tân để truyền tụng tiếng đàn bất tử của người nghệ sĩ Tây Ban Nha, để nói lên một chân lí: nghệ thuật của nhân dân trường tồn vĩnh cửu.

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu


     Nếu chúng ta đã từng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu qua Việt Bắc, cũng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính luận của Chế Lan Viên qua Tiếng hát con tàu hay qua Non sông của Nguyễn Khoa Điềm. Thì Thanh Thảo lại mang một phong cách thơ khác lạ hơn hẳn đó là phong cách thơ trữ tình tượng trưng, siêu thực, hơi hướng phương Tây, điều đó trình bày trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca với hình tượng người nghệ sĩ người hùng Federico García Lorca, tài hoa nhưng bạc phận.

     Thanh Thảo sinh năm 1946, tên khai sinh là Hồ Thành Công, quê ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, từng tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, chính vì vậy ông có một nền tảng tri thức rất dày dặn và thi sĩ từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước năm 1975, Thanh Thảo thuộc vào hàng những thi sĩ trẻ trưởng thành trong kháng chiến, xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc quốc gia gần được độc lập, trình bày một tiếng thơ sôi nổi trẻ trung của một thế hệ trẻ tự giác cầm súng xông pha vì độc lập dân tộc. Thanh Thảo đê lại một khói lượng tác phẩm rất khổng lồ: Những người đi tới biển (trường ca), Dấu chân trên trảng cỏ (thơ), Khối vuông ru bíc (thơ),… Nội dung thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trằn trọc về các vấn đề của xã hội thời đại, về nghệ thuật ông khước từ những thể thức thơ dễ ợt, luôn tiên phong trong việc canh tân thơ Việt, bởi ông cho rằng những kiểu mẫu thơ truyền thống ko thể nào chứ đựng hết nội dung trong thơ của ông.

     Đàn ghi ta của Lor-ca nằm trong tập thơ Khối vuông ru bíc xuất bản năm 1985, đây là tập thơ ghi lại sự trưởng thành của Thanh Thảo trong tuyến đường canh tân thơ Việt. Bài thơ là kết quả của sự ấn tượng và nhận thức thâm thúy về cuộc đời và số phận của người nghệ sĩ Lor-ca, tất cả đều đẹp và cao cả, trình bày sự ngưỡng mộ, niềm thông cảm thấu hiểu và thương xót trước thảm kịch của người nghệ sĩ này.

     Nói về Federico García Lorca, ông là một người nghệ sĩ cũng là một người chiến sĩ, nhưng trước hết ông là một người nghệ sĩ, một người nghệ sĩ thiên tài trên rất nhiều lĩnh vực nghệ thuật, ông là một thi sĩ, một nhạc sĩ, một ca sĩ, một nhà hoạt động sân khấu và là một họa sĩ xuất sắc. Lor-ca được xem là một biểu tượng sáng chói của nền thi ca Tây Ban Nha, thậm chí là cả nhân loại, được ví như chú chim họa mi trên bầu trời thi ca Tây Ban Nha. Lor-ca cũng là một người chiến sĩ. Người chiến sĩ đó đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh, trước hết là đấu tranh với nền nghệ thuật già nua cũ kỹ của quốc gia Tây Ban Nha, để đề xướng một nền nghệ thuật mới mẻ canh tân, Lor-ca còn đấu tranh với cơ chế độc tài phát xít Frăng-cô, một cơ chế tù túng bó buộc, để giành lại quyền sống chính đáng, quyền tự do dân chủ cho người dân Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ông đã bị chính cơ chế độc tài đó bắt giữ và sát hại một cách tàn khốc, nhưng cũng chính sự kiện này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ trên toàn toàn cầu, khởi xướng sự đấu tranh chống phát xít của toàn nhân loại.

     Lor-ca vẫn luôn tồn tại sự ám ảnh khôn nguôi về cái chết của chính bản thân mình ngay cả lúc ông vẫn còn sống, vẫn còn một lòng ôm cây đàn ghi ta để đấu tranh cho nghệ thuật và dân tộc. Chính vì vậy trong lời đề từ của bài thơ, Thanh Thảo đã để vào đó di nguyện của Lor-ca: “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”, điều đó đã trình bày sự trân trọng và gắn bó với cây đàn ghi ta – biểu tượng nghệ thuật của quốc gia Tây Ban Nha của Lor-ca, đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng cho tư tưởng nghệ thuật của người nghệ sĩ yểu mệnh.

“những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi”

     Thanh Thảo đem so sánh “tiếng đàn” với “bọt nước”, một hình ảnh lạ và lạ mắt vừa thẻ hiện được cái sôi nổi, phập phù cũng trình bày được sự mỏng manh, trong trẻo của tiếng đàn, đây là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận và cuộc đời của người nghệ sĩ, Lor-ca cũng như tiếng đàn đó, trong trẻo cao đẹp nhưng lại chóng tan biến, đây là dự đoán về thảm kịch số phận của người nghệ sĩ thiên tài. Bóng vía người hùng của Lorca hiện lên thông qua hình ảnh “chiếc áo choàng đỏ gắt” vốn là một trong những biểu tượng của Tây Ban Nha, với những trận đấu bò gay cấn thu hút và ông là người kỵ sĩ dũng cảm, thân khoác vào màu áo đỏ rực rỡ sẵn sàng đương đầu với lũ bò tót mọi rợ, hung hãn (hiện thân của bè lũ phản động). Nhưng đáng buồn thay, người người hùng thường phải chịu sự đơn độc, bởi ông quá tài giỏi, quá thiên tài, thế nên nhân dân thường nhìn ông bằng một ánh mắt ngưỡng mộ, còn lũ độc tài thì nhìn ông bằng ánh mắt căm ghét. Ông bước “đi lang thang về miền đơn độc”, làm bạn với ông chỉ có “vầng trăng ngà ngà” và “yên ngựa mòn mỏi”, dường như người nghệ sĩ đó sau những nỗ lực đấu tranh hết mình đã mở đầu mỏi mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn, ông cô độc trong chính nơi nhưng mà ông dành cả tuổi xanh để đấu tranh, ông thở dài và định ngừng lại ngơi nghỉ một lát, đây là một phần trong thảm kịch cuộc đời của Lor-ca.

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bệ rạc đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

     Kinh hoàng nhất đó là cái chết đầy bi thương của người nghệ sĩ, ông bị bắt một cách bất thần, lúc giấc mơ và mọi nỗ lực của ông vẫn còn chưa có kết quả, người kỵ sĩ đấu bò vẫn còn chưa thắng lợi được con bò tót hung hãn. Lúc này đây, chính bản thân Lor-ca cũng trở thành sững sờ, ông đã linh cảm trước về cái chết của bản thân, nhưng ko nghĩ điều đó lại tới sớm tương tự, ông vẫn còn bao dự kiến ấp ủ, nay đây chỉ một lúc nữa thôi nó đều sẽ tiêu tán hết, tiêu tán cùng với sự ra đi của ông như “tiếng đàn bọt nước” vỡ tan cả rồi. Lor-ca bước đi như người mất hồn, bởi ông đang mải chìm đắm trong cái suy tư về cuộc đời và những đấu tranh còn dang dở, những tiếc nuối đầy day dứt, cái chết đối với người người hùng chẳng qua chỉ là cát bụi, nhưng chết lúc chưa hoàn thành sự nghiệp đấu tranh cho quốc gia thì đó là một niềm đớn đau khôn nguôi. Tiếng ghi ta cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở về tâm hồn hồn của người nghệ sĩ, đó là một tâm hồn với màu “nâu” đầy suy tư chất chứa, một niềm ước mong sống trong bầu trời xinh đẹp, hạnh phúc, để tiếng ghi ta của tâm hồn dược phiêu lưu rộng mở như lá xanh mọc mơn mởn trên cành. Nhưng chao ôi, gian ác làm sao, xót thương làm sao lúc tiếng ghi ta đó như bọt nước vỡ tan, “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”, Lor-ca đã chết, một cái chết đầy máu và nỗi tiếc nuối vô cùng.

“ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

     Nhưng tiếng đàn tưởng từ đây đã dứt, ko còn vang vọng trong trời đất Tây Ban Nha nữa lại bất thần như cỏ mọc hoang, nhanh chóng sinh sôi nảy nở, điều đó chứng tỏ Lor-ca đã chết nhưng tâm hồn nghệ thuật của ông vẫn tồn tại, dấy lên trong dư luận một làn sóng mạnh mẽ, đấu tranh giành lại công bình từ bè lũ phát xít tà ác, đồng thời đây cũng là lòng xót thương vô tận của nhân dân giành cho Lor-ca trong hình ảnh siêu thực “giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng”. Cái chết của Lor-ca là sự mất mắt to lớn đối với người dân Tây Ban Nha và cả nhân loại, chính vì thế ngay cả vầng trăng cũng phải xót thương nhưng mà rớt nước mắt, phủ lên tấm thân lạnh lẽo của người nghệ sĩ đang cô độc nơi đáy giếng tối tăm, lạnh lẽo.

“đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng im tự dưng

li-la li-la li-la…”

     Lor-ca chết đi nhưng tâm hồn ông mãi mãi là trường tồn bất tử, ông lại tiếp tục phiêu du ở một toàn cầu khác, ông vẫn ôm lấy vong hồn nghệ thuật của mình đó là chiếc ghi ta. Ông chấp nhận từ bỏ hết tất cả ở toàn cầu tối tăm này, kể cả tình yêu với cô giá di-gan xinh đẹp, người luôn ngự trị trong trái tim lớn lao đó. Có nhẽ ông đã chấp nhận số phận ở kiếp này, ông đành buông bỏ tất cả để tìm tới một toàn cầu khác, đẹp hơn, thanh thản hơn, một toàn cầu có thể bao dung người nghệ sĩ thiên tài, thấu hiểu được niềm khát khao tự do, cùng bao hoài bão đẹp của ông.

     Lor-ca là hình tượng tiêu biểu của những con người người hùng dám đứng lên đấu tranh vì lý tưởng cao đẹp, vì tự do trong nghệ thuật, vì sự công bình, quyền được sống của nhân dân. Thanh Thảo viết bài thơ trong sự thấu hiểu và đồng cảm với người nghệ sĩ tài hoa bạc phận Lor-ca, nhưng bao trùm lên tất cả những xúc cảm đó vẫn là sự ngưỡng mộ thâm thúy của thi sĩ dành cho tâm hồn cao đẹp và tư cách lớn lao của người nghệ sĩ. Qua đó, tác giả ngợi ca khát khao được sống tự do, ý chí đấu tranh mạnh mẽ, sự dũng cảm của Lor-ca lúc phải một mình đương đầu với cơ chế thân phát xít độc tài, gian ác.

Thông qua dàn ý và một số bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca tiêu biểu được giainhat.vn tuyển chọn từ những bài viết xuất sắc của các bạn học trò. Mong rằng các em sẽ có khoảng thời kì vui vẻ và hữu ích lúc học môn Văn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận