Dàn ý cảm nhận về bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ

Hướng dẫn thiết lập Dàn ý cụ thể của đề, nêu cảm nhận về bài thơ “Sóng trời” Ngắn gọn, cụ thể, hay nhất. Với dàn ý và bài văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây sẽ giúp các em học trò có thêm nhiều tài liệu hữu ích cho việc học tập môn văn. Hãy cùng tham khảo!

Dàn ý cụ thể của đề, nêu cảm nhận về bài thơ “Sóng trời”

1. Mở bài

– Giới thiệu đôi nét về tác giả:

+ Nguyễn Công Trứ (1778 – 1858), là người ham học từ nhỏ, nhưng tuyến đường thi cử ko trót lọt, tới năm bốn mươi tuổi mới đỗ đạt làm quan.

– Giới thiệu sơ lược về Bài ca bầu trời: Đây là bài thơ được tác giả viết sau năm 1848, năm ông nghỉ hưu.


2. Thân thể

* Choáng ngợp trong chuyến đi trên đường

– Phát huy vai trò và ý thức trách nhiệm, trách nhiệm tư nhân “vũ trụ nội bất phụ”.

– “Ông. Chào Vân ”: tự trọng, tự trọng duy nhất vô nhị.

– Tự ý thức rằng làm quan sẽ mất tự do (ở trong lồng) nhưng đây là phương tiện để anh trình bày tài năng và hoài bão hiến dâng hết mình phục vụ nhân dân.

– Nghệ thuật: văn pháp ngụ ngôn “lúc” liên kết với văn pháp điêu luyện để nêu lên tài năng văn học và tài thao lược của tác giả.

– “Lúc thủ khoa, lúc tham vấn, lúc tổng đốc Đông”, “Lúc bình ở Tây”, “Phú sát Thừa Thiên” ⇒ sự thay đổi liên tục, ko chịu ở một vị trí nhất mực. .

⇒ Ngất ngưởng là sự khẳng định bản thân, sự trân trọng về tài năng, tư cách và phong cách tài hoa, phóng khoáng.

* Thu hút lúc nghỉ hưu

– Tự hào vì đã trả xong nợ cho người để trở về quê hương “vật vờ tiêu điều năm tháng”.

Thái độ của Nguyễn Công Trứ lúc về hưu:

– Cưỡi bò vàng thắt lưng rời kinh ⇒ kiêu ngạo, trêu ngươi, khinh thường dư luận, vươn tới tầm cao của phẩm giá và trí tuệ.

– Từ một “cung nhân” nay trở về với dáng vẻ của một nhà sư “từ bi”.

– Tâm trạng từ thanh thản, nhẹ nhõm tới ngậm ngùi.

– Đường ống lúc nghỉ hưu

– Lên chùa đào hát ⇒ những con người không giống nhau, những mảnh đời không giống nhau.

– Thưởng thức: ca, rượu, coc, tùng.

– Khinh thường cái được, cái mất và sự khen chê, chê bai của mồm đời.

⇒ Thái độ sống an nhiên, thích thú, tự do, tự tại, ko màng được hơn thua, hơn thua trong cuộc sống.

⇒ Một cuộc sống tự do, tự tại vượt lên trên mọi hủ tục của một con người giàu có, ko ngại khẳng định phong cách của mình.

* Khẳng định phong cách riêng của bạn

Ko Còn lại, Nhạc cũng vào các phường Hàn, Phủ,

Ý vua là ta ban cho đạo chung,

Trong triều người nào xuất thần như hắn!

– Đặt mình ngang hàng với các bậc công thần, danh tướng của Trung Quốc ngày xưa ⇒ tự hào về sự nghiệp hiến dâng cho quốc gia.

– Vua Chính – Tôi ⇒ khẳng định lòng trung với nghĩa quân, lòng yêu nước, một lòng vì nước vì dân.

⇒ Tự hào, sảng khoái, tự tin trình bày cái tôi tư nhân

3. Kết luận

– Nội dung: Trên cơ sở nhận thức về tài năng và tư cách của bản thân, bài thơ còn là lời tổng kết về cuộc đời của chính tác giả.

– Mỹ thuật:

+ Cách ngắt nhịp tạo chất nhạc cho tác phẩm, đồng thời trình bày phong thái ung dung.

+ Sử dụng nhiều từ Hán Việt, điển cố trình bày tài năng, trí tuệ của tác giả.

+ Bài ca dao bộc lộ tính cách phóng khoáng, tự do, dũng cảm.

Bài văn mẫu nêu cảm tưởng về bài “Hiểu nôm” (Nguyễn Công Trứ)


Nguyễn Công Trứ được mệnh danh là thi sĩ ngất ngưởng của Việt Nam với những phong cách rất riêng lẻ, nó tạo nên sự phóng khoáng trong phong cách tạo tác của ông, đặc thù chúng ta thấy được phong cách đó. trong bài hát The Overwhelming Song.

Trong bài thơ, tác giả đã trình bày đúng thái độ, tâm trạng và sở thích riêng của mình, với những cách gọi mang vẻ hoang vu, vũ trụ ở đây chỉ một ko gian vô cùng rộng lớn, rộng lớn nhưng dường như ko có trách nhiệm gì, ở đây tác giả dường như đang phê phán những người đàn ông trong nước, tác giả mở ra cũng là bộc bạch khát vọng trình bày quan niệm về vai trò và trách nhiệm. trách nhiệm của họ đối với quốc gia, đó là những việc làm cần thiết và vô cùng xứng đáng của những người đàn ông sinh ra ở quốc gia:

Vũ trụ bên trong ko phải là một phần của công việc

Anh Hi Van Tai Bo đã vào lồng

Lúc thủ khoa, lúc tham vấn, lúc Tổng đốc Đông.

Bao gồm cả chiến lược khiến bàn tay ngất ngưởng

Thi sĩ có một quan niệm rất ngông nghênh, nó luôn tiện hiện phong cách của mình, ông là người thích tự do, chính vì vậy ông cho rằng làm quan là một công việc ràng buộc nên luôn kiên quyết. thích sống cuộc sống tự do tự tại, ko muốn có bất kỳ điều gì cản trở tự do của bản thân, từ “trong lồng” trong câu thơ đã trình bày thái độ ko thích chức quan, đây là chốn tranh giành, ko được. sống tự do, chính vì vậy, ngay từ lúc đỗ đạt làm quan, ông đã cảm thấy cuộc đời của mình bị ràng buộc với nơi này, ko thích và muốn sống tự do, vì con người và tự nhiên. sự kiêu ngạo của mình.

Tất cả những điều ông trình bày trong tác phẩm đó đều trình bày tư cách của ông lúc làm quan, tư cách của ông ko chỉ trình bày qua các tác phẩm nghệ thuật nhưng nó còn được trình bày lúc còn làm quan. ông liệt các chức tước trong triều đình như thủ khoa, tham tán, thống đốc … đây đều là những chức vụ nhưng họ phải vất vả lắm mới có được nên xét về địa vị thì họ hơn người, đây là điều nhưng tác giả cho thấy sự xuất thần của mình. ko chỉ trong cuộc sống, nhưng trong nhiều việc khác, anh cũng luôn tiện hiện thái độ sống tích cực và mang tới cho người đọc nhiều suy ngẫm và ý nghĩa lớn lao. Lúc lớn lên, anh đó trình bày sự xuất thần của mình qua vị trí của mình. Và điều này ko chỉ để anh đó trình bày tài năng của mình nhưng còn để người đọc biết anh đó là người nào:

Thời bình, cờ tướng

Thỉnh thoảng tôi tới Dinh Thừa Thiên.

Do-meno

Mặc một con bò vàng và con ngựa

Lúc tuổi xanh luôn phấn đấu để trở thành quan, và ông cũng luôn tiện hiện sự xuất thần trong tuyến đường làm quan của mình, nhưng ông cũng trình bày sự ngây ngất đó qua thái độ lúc trở về quê hương của mình, ông Từ bỏ cuộc sống của quan và các ông quan ẩn dật, ông ko chỉ thoát khỏi cái lồng đã bị chôn vùi ở đó, nhưng ông luôn mong muốn được sống một cuộc sống tự do tự tại, đó là điều nhưng ông hằng mong ước. luôn muốn đạt được những điều đó được trình bày qua thái độ và tình cảm của anh lúc sáng tác tác phẩm này, trị giá của nó ko chỉ để lại cho người đọc nhiều cái nhìn mới nhưng còn cho người đọc thấy được thái độ sống phóng khoáng và tự do của anh:

Kìa ngọn núi được bao phủ bởi những đám mây trắng

Tay cầm kiếm và cung tên nên từ bi

Thần tiên theo đỉnh cặp thím.

Bụt cũng nực cười ông đó ngất đi

Mất dương và tái sinh dương.

Khen ngợi và phơi bày những chiếc áo phong mùa đông

Lúc bạn hát, lúc bạn uống, lúc bạn uống, lúc bạn hát

Ko có Phật, ko có tiên, ko có vướng mắc

Ko Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn và phường Phủ

Từ lúc hạ quan tài trở về ở ẩn, hắn tỏ thái độ khác hẳn, phong thái chẳng giống người nào, tuy là người phổ biến nhưng lại tỏ ra rất giản dị và tỏ thái độ. vô cùng thân thiện với mọi người, anh sử dụng những hình ảnh rất thân thiện, đó là cuộc sống tự do và cũng được lợi thụ từ tự nhiên, anh trở về sống kế bên núi non, sông nước, mây trắng. Thái độ của anh khiến người đọc có cái nhìn khác thường, vì nó khác với những người khác, nhưng chính điều đó đã làm nên sự khác lạ của cuộc đời anh và tạo cho anh một sở thích riêng, vô tiền khoáng hậu. cho bản thân và người dân của mình. Anh ko quan tâm tới những lời khen, chê của người khác đối với mình, đó chỉ là những điều nhỏ nhặt nhưng anh ko quan tâm, anh ham mê những trò chơi lạ và thú vui ca hát, rượu ngon, âm nhạc … Một cuộc sống đúng nghĩa của thoải mái và hạnh phúc viên mãn, đây là cuộc sống tự do nhưng anh luôn khát khao, đó là một cuộc sống nhàn hạ, một cuộc sống chỉ có anh, ko có điều gì khiến cuộc sống của anh vướng bận, tất cả đều trình bày một ý kiến về cuộc sống tự do của anh, với một lối sống tự do, ko thích gò bó, nhưng anh đó đang sống một cuộc sống Hòa nhập với tự nhiên là một điều rất tốt, nó cho anh đó một cái nhìn thiện cảm về cuộc sống của mình.

Tiếp theo là những câu nói nhưng ông cho là cả đời làm quan, ko còn vướng bận điều gì, lúc đã làm tròn trách nhiệm với dân, với nước, đó là những điều nhưng ông luôn trằn trọc, nhưng giờ đây ông đã làm điều đó và anh đó ko có gì phải xấu hổ về:

Nghĩa vua tôi ban trọn đạo chung.

Trong triều người nào xuất thần như hắn!

Trước tòa, anh ta là duy nhất, và ko người nào có thái độ cao cả như anh ta nói trong tác phẩm của mình, điều này mang lại cho người đọc cái nhìn bao quát nhất, về con người cũng như toàn thể cuộc đời của anh ta, anh ta phải sống hết mình và giờ anh muốn tận hưởng cuộc sống tự do, thoải mái nhất.

Vì thế, Trường giainhat.vn cung ứng một số dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Nêu cảm nhận về bài thơ “Bài ca ngất ngưởng” của Nguyễn Công Trứ để các em tham khảo và có thể viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc may mắn với việc học tiếng nói của bạn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 11, Ngữ văn 11

Hình Ảnh về: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ

Video về: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ

Wiki về Dàn ý cảm nhận về bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ

Dàn ý cảm nhận về bài thơ Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ -

Hướng dẫn thiết lập Dàn ý cụ thể của đề, nêu cảm nhận về bài thơ "Sóng trời" Ngắn gọn, cụ thể, hay nhất. Với dàn ý và bài văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây sẽ giúp các em học trò có thêm nhiều tài liệu hữu ích cho việc học tập môn văn. Hãy cùng tham khảo!

Dàn ý cụ thể của đề, nêu cảm nhận về bài thơ "Sóng trời"

1. Mở bài

- Giới thiệu đôi nét về tác giả:

+ Nguyễn Công Trứ (1778 - 1858), là người ham học từ nhỏ, nhưng tuyến đường thi cử ko trót lọt, tới năm bốn mươi tuổi mới đỗ đạt làm quan.

- Giới thiệu sơ lược về Bài ca bầu trời: Đây là bài thơ được tác giả viết sau năm 1848, năm ông nghỉ hưu.


2. Thân thể

* Choáng ngợp trong chuyến đi trên đường

- Phát huy vai trò và ý thức trách nhiệm, trách nhiệm tư nhân “vũ trụ nội bất phụ”.

- "Ông. Chào Vân ”: tự trọng, tự trọng duy nhất vô nhị.

- Tự ý thức rằng làm quan sẽ mất tự do (ở trong lồng) nhưng đây là phương tiện để anh trình bày tài năng và hoài bão hiến dâng hết mình phục vụ nhân dân.

- Nghệ thuật: văn pháp ngụ ngôn “lúc” liên kết với văn pháp điêu luyện để nêu lên tài năng văn học và tài thao lược của tác giả.

- “Lúc thủ khoa, lúc tham vấn, lúc tổng đốc Đông”, “Lúc bình ở Tây”, “Phú sát Thừa Thiên” ⇒ sự thay đổi liên tục, ko chịu ở một vị trí nhất mực. .

⇒ Ngất ngưởng là sự khẳng định bản thân, sự trân trọng về tài năng, tư cách và phong cách tài hoa, phóng khoáng.

* Thu hút lúc nghỉ hưu

- Tự hào vì đã trả xong nợ cho người để trở về quê hương “vật vờ tiêu điều năm tháng”.

Thái độ của Nguyễn Công Trứ lúc về hưu:

- Cưỡi bò vàng thắt lưng rời kinh ⇒ kiêu ngạo, trêu ngươi, khinh thường dư luận, vươn tới tầm cao của phẩm giá và trí tuệ.

- Từ một “cung nhân” nay trở về với dáng vẻ của một nhà sư “từ bi”.

- Tâm trạng từ thanh thản, nhẹ nhõm tới ngậm ngùi.

- Đường ống lúc nghỉ hưu

- Lên chùa đào hát ⇒ những con người không giống nhau, những mảnh đời không giống nhau.

- Thưởng thức: ca, rượu, coc, tùng.

- Khinh thường cái được, cái mất và sự khen chê, chê bai của mồm đời.

⇒ Thái độ sống an nhiên, thích thú, tự do, tự tại, ko màng được hơn thua, hơn thua trong cuộc sống.

⇒ Một cuộc sống tự do, tự tại vượt lên trên mọi hủ tục của một con người giàu có, ko ngại khẳng định phong cách của mình.

* Khẳng định phong cách riêng của bạn

Ko Còn lại, Nhạc cũng vào các phường Hàn, Phủ,

Ý vua là ta ban cho đạo chung,

Trong triều người nào xuất thần như hắn!

- Đặt mình ngang hàng với các bậc công thần, danh tướng của Trung Quốc ngày xưa ⇒ tự hào về sự nghiệp hiến dâng cho quốc gia.

- Vua Chính - Tôi ⇒ khẳng định lòng trung với nghĩa quân, lòng yêu nước, một lòng vì nước vì dân.

⇒ Tự hào, sảng khoái, tự tin trình bày cái tôi tư nhân

3. Kết luận

- Nội dung: Trên cơ sở nhận thức về tài năng và tư cách của bản thân, bài thơ còn là lời tổng kết về cuộc đời của chính tác giả.

- Mỹ thuật:

+ Cách ngắt nhịp tạo chất nhạc cho tác phẩm, đồng thời trình bày phong thái ung dung.

+ Sử dụng nhiều từ Hán Việt, điển cố trình bày tài năng, trí tuệ của tác giả.

+ Bài ca dao bộc lộ tính cách phóng khoáng, tự do, dũng cảm.

Bài văn mẫu nêu cảm tưởng về bài "Hiểu nôm" (Nguyễn Công Trứ)


Nguyễn Công Trứ được mệnh danh là thi sĩ ngất ngưởng của Việt Nam với những phong cách rất riêng lẻ, nó tạo nên sự phóng khoáng trong phong cách tạo tác của ông, đặc thù chúng ta thấy được phong cách đó. trong bài hát The Overwhelming Song.

Trong bài thơ, tác giả đã trình bày đúng thái độ, tâm trạng và sở thích riêng của mình, với những cách gọi mang vẻ hoang vu, vũ trụ ở đây chỉ một ko gian vô cùng rộng lớn, rộng lớn nhưng dường như ko có trách nhiệm gì, ở đây tác giả dường như đang phê phán những người đàn ông trong nước, tác giả mở ra cũng là bộc bạch khát vọng trình bày quan niệm về vai trò và trách nhiệm. trách nhiệm của họ đối với quốc gia, đó là những việc làm cần thiết và vô cùng xứng đáng của những người đàn ông sinh ra ở quốc gia:

Vũ trụ bên trong ko phải là một phần của công việc

Anh Hi Van Tai Bo đã vào lồng

Lúc thủ khoa, lúc tham vấn, lúc Tổng đốc Đông.

Bao gồm cả chiến lược khiến bàn tay ngất ngưởng

Thi sĩ có một quan niệm rất ngông nghênh, nó luôn tiện hiện phong cách của mình, ông là người thích tự do, chính vì vậy ông cho rằng làm quan là một công việc ràng buộc nên luôn kiên quyết. thích sống cuộc sống tự do tự tại, ko muốn có bất kỳ điều gì cản trở tự do của bản thân, từ “trong lồng” trong câu thơ đã trình bày thái độ ko thích chức quan, đây là chốn tranh giành, ko được. sống tự do, chính vì vậy, ngay từ lúc đỗ đạt làm quan, ông đã cảm thấy cuộc đời của mình bị ràng buộc với nơi này, ko thích và muốn sống tự do, vì con người và tự nhiên. sự kiêu ngạo của mình.

Tất cả những điều ông trình bày trong tác phẩm đó đều trình bày tư cách của ông lúc làm quan, tư cách của ông ko chỉ trình bày qua các tác phẩm nghệ thuật nhưng nó còn được trình bày lúc còn làm quan. ông liệt các chức tước trong triều đình như thủ khoa, tham tán, thống đốc ... đây đều là những chức vụ nhưng họ phải vất vả lắm mới có được nên xét về địa vị thì họ hơn người, đây là điều nhưng tác giả cho thấy sự xuất thần của mình. ko chỉ trong cuộc sống, nhưng trong nhiều việc khác, anh cũng luôn tiện hiện thái độ sống tích cực và mang tới cho người đọc nhiều suy ngẫm và ý nghĩa lớn lao. Lúc lớn lên, anh đó trình bày sự xuất thần của mình qua vị trí của mình. Và điều này ko chỉ để anh đó trình bày tài năng của mình nhưng còn để người đọc biết anh đó là người nào:

Thời bình, cờ tướng

Thỉnh thoảng tôi tới Dinh Thừa Thiên.

Do-meno

Mặc một con bò vàng và con ngựa

Lúc tuổi xanh luôn phấn đấu để trở thành quan, và ông cũng luôn tiện hiện sự xuất thần trong tuyến đường làm quan của mình, nhưng ông cũng trình bày sự ngây ngất đó qua thái độ lúc trở về quê hương của mình, ông Từ bỏ cuộc sống của quan và các ông quan ẩn dật, ông ko chỉ thoát khỏi cái lồng đã bị chôn vùi ở đó, nhưng ông luôn mong muốn được sống một cuộc sống tự do tự tại, đó là điều nhưng ông hằng mong ước. luôn muốn đạt được những điều đó được trình bày qua thái độ và tình cảm của anh lúc sáng tác tác phẩm này, trị giá của nó ko chỉ để lại cho người đọc nhiều cái nhìn mới nhưng còn cho người đọc thấy được thái độ sống phóng khoáng và tự do của anh:

Kìa ngọn núi được bao phủ bởi những đám mây trắng

Tay cầm kiếm và cung tên nên từ bi

Thần tiên theo đỉnh cặp thím.

Bụt cũng nực cười ông đó ngất đi

Mất dương và tái sinh dương.

Khen ngợi và phơi bày những chiếc áo phong mùa đông

Lúc bạn hát, lúc bạn uống, lúc bạn uống, lúc bạn hát

Ko có Phật, ko có tiên, ko có vướng mắc

Ko Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn và phường Phủ

Từ lúc hạ quan tài trở về ở ẩn, hắn tỏ thái độ khác hẳn, phong thái chẳng giống người nào, tuy là người phổ biến nhưng lại tỏ ra rất giản dị và tỏ thái độ. vô cùng thân thiện với mọi người, anh sử dụng những hình ảnh rất thân thiện, đó là cuộc sống tự do và cũng được lợi thụ từ tự nhiên, anh trở về sống kế bên núi non, sông nước, mây trắng. Thái độ của anh khiến người đọc có cái nhìn khác thường, vì nó khác với những người khác, nhưng chính điều đó đã làm nên sự khác lạ của cuộc đời anh và tạo cho anh một sở thích riêng, vô tiền khoáng hậu. cho bản thân và người dân của mình. Anh ko quan tâm tới những lời khen, chê của người khác đối với mình, đó chỉ là những điều nhỏ nhặt nhưng anh ko quan tâm, anh ham mê những trò chơi lạ và thú vui ca hát, rượu ngon, âm nhạc ... Một cuộc sống đúng nghĩa của thoải mái và hạnh phúc viên mãn, đây là cuộc sống tự do nhưng anh luôn khát khao, đó là một cuộc sống nhàn hạ, một cuộc sống chỉ có anh, ko có điều gì khiến cuộc sống của anh vướng bận, tất cả đều trình bày một ý kiến về cuộc sống tự do của anh, với một lối sống tự do, ko thích gò bó, nhưng anh đó đang sống một cuộc sống Hòa nhập với tự nhiên là một điều rất tốt, nó cho anh đó một cái nhìn thiện cảm về cuộc sống của mình.

Tiếp theo là những câu nói nhưng ông cho là cả đời làm quan, ko còn vướng bận điều gì, lúc đã làm tròn trách nhiệm với dân, với nước, đó là những điều nhưng ông luôn trằn trọc, nhưng giờ đây ông đã làm điều đó và anh đó ko có gì phải xấu hổ về:

Nghĩa vua tôi ban trọn đạo chung.

Trong triều người nào xuất thần như hắn!

Trước tòa, anh ta là duy nhất, và ko người nào có thái độ cao cả như anh ta nói trong tác phẩm của mình, điều này mang lại cho người đọc cái nhìn bao quát nhất, về con người cũng như toàn thể cuộc đời của anh ta, anh ta phải sống hết mình và giờ anh muốn tận hưởng cuộc sống tự do, thoải mái nhất.

Vì thế, Trường giainhat.vn cung ứng một số dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Nêu cảm nhận về bài thơ "Bài ca ngất ngưởng" của Nguyễn Công Trứ để các em tham khảo và có thể viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc may mắn với việc học tiếng nói của bạn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 11, Ngữ văn 11

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận