Dàn ý Cảm nhận nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu (hay nhất)

Tham khảo Lập dàn ý Cảm nhận về nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu, từ đó nắm được các ý chính và cách triển khai các luận điểm để hoàn thành bài viết một cách trọn vẹn nhất. Mời các bạn cùng tham khảo!

Lập dàn ý Cảm nhận về nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ rừng nhớ chơi vơi

Sài Khao sương mù bao phủ đoàn quân mỏi mệt

Mường Lát hoa về trong đêm “

(Tây Tiến – Quang Dũng)


“Nhớ người yêu ko gì bằng.

Mặt trăng trên đỉnh núi, mặt trời xế chiều.

Nhớ từng bản khói sương

Sớm khuya bếp lửa tiễn ý trung nhân về ”.

(Việt Bắc – Tố Hữu)

I. Giới thiệu:

– Giới thiệu về tác giả và tác phẩm của ông:

Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài, tên tuổi của ông gắn liền với bài thơ “Tây Tiến”. Bài thơ là nỗi nhớ lớn của tác giả về tự nhiên và con người. Bốn câu đầu trình bày rõ nhất nội dung cũng như cảm hứng thông minh nghệ thuật.

+ Việt Bắc là một bài thơ xuất sắc của Tố Hữu. Cả bài thơ là tình cảm cách mệnh thâm thúy của người cán bộ kháng chiến với chiến khu và những kỉ niệm trong cuộc kháng chiến. Bốn câu thơ trong phần đầu của bài thơ đã phần nào nói lên đạo lí về tình yêu thuỷ chung.

II. Nội dung bài đăng:

1. Nhận xét về hai bài thơ:

* Bài thơ Tây Tiến

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!…

Mường Lát hoa về trong đêm ”.

– 2 câu thơ đầu: kể tên xúc cảm chủ đạo của cả bài thơ. Đó là nỗi nhớ và nỗi nhớ.

+ Câu thơ đầu có nhịp 2/2/3 vừa ngắt, vừa liền mạch. Quang Dũng lúc nhớ tới sông Mã là thấy ngay nó đã xa vời vợi nên “Ôi Tây Tiến” vừa là tiếng gọi tha thiết, vừa là nỗi nhớ dâng trào, nỗi nhớ da diết. Vì sao lúc nhớ tới Tây Tiến, Quang Dũng lại nhớ tới tên sông Mã? Bởi dọc trục đường hành quân của họ, sông Mã như nơi đồng hành, từng chứng kiến ​​bao kỷ niệm, đau thương, mất mát.

+ Câu thơ thứ hai, Quang Dũng muốn nói rõ hơn về nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ núi rừng và nỗi niềm chơi vơi. Vì địa bàn hoạt động của các chiến binh chủ yếu là đồi núi hiểm trở thành rừng đã ăn sâu vào tâm hồn các chiến sĩ dù ở xa Tây Tiến. Còn “nỗi nhớ” là trạng thái xúc cảm mơ hồ, ko xác định rõ ràng. Đặc thù hai từ “chơi vơi” liên kết với từ “thì”, từ “ơi” trong câu văn trên tạo nên sự hòa quyện của xúc cảm bổi hổi, lan tỏa vô tận. Những tình cảm đấy cũng được ông cha ta nhắc tới trong ca dao như thế như nỗi nhớ nhung, bâng khuâng, bâng khuâng: “Về quê nhớ bằng hữu”.

+ Cả hai câu thơ đều kết thúc bằng vần “ơi”, “chơi vơi”. Nó vẽ ra một cái gì đó xa vời, như mất mát. Xúc cảm của tác giả sử hụt hẫng, vật vã vì Tây Tiến lúc này chỉ còn là quá khứ. Nỗi nhớ và sự vẫy gọi của tác giả khiến Tây Tiến như được thổi hồn, chuyển tải bao xúc cảm của thi sĩ.

– 2 câu thơ tiếp theo: hình ảnh tự nhiên hùng vĩ.

+ Sài Khao, Mường Lát là những địa danh rất thân thuộc của Tây Bắc góp phần làm nên nỗi nhớ. Hình ảnh Tây Bắc hiện lên trong câu thơ mờ sương và bao nhọc nhằn, gian truân của đoàn quân như hòa trong sương. Kế bên sự nhọc nhằn, pha chút thơ, có vẻ huyền diệu nhưng có thật:

“Mường Lát hoa về trong đêm”.

+ Câu thơ rất lạ mắt, “hoa tới” hơn là hoa nở, “đêm hơi” hơn là sương đêm. Bởi từ xa, đoàn quân Tây tiến lên Mường Lát mang theo đuốc như dòng sông hoa lung linh, ẩn hiện trong màn đêm mù sương. Đọc tới đây, sự “mỏi mệt” của đoàn quân dường như tan biến. Quang Dũng thật tài tình lúc viết một câu thơ đông đảo đều đều, nhẹ nhõm, vờn như sương, như hoa, như hồn người. Kế bên sự khắc nghiệt của núi rừng, nguy hiểm của chiến tranh là những khoảnh khắc người lính thả hồn mình đầy lãng mạn. Đó cũng là chất thơ toát lên từ hiện thực chiến tranh, rất tiêu biểu cho hồn thơ tài hoa của Quang Dũng.

* Bài thơ Việt Bắc

“Nhớ cũng giống như nhớ người yêu….

Sáng sớm bếp lửa người thân đi về ”.

– Nỗi thương nhớ da diết của người cán bộ kháng chiến đối với Việt Bắc, trong đó có sự đan xen, tương thân tương ái.

– Bài thơ là nỗi nhớ người, nhớ cảnh Việt Bắc – mảnh đất gắn bó máu thịt với những người cách mệnh. Ko diễn tả nỗi nhớ một cách cụ thể, Tố Hữu sử dụng hình ảnh so sánh rất lạ mắt “nhớ nhung như nhớ người yêu”. Thi sĩ đã dùng nỗi nhớ trong tình yêu như một thước đo trị giá để giảng nghĩa, lý giải tình cảm của người cán bộ đối với nhân dân. Vì vậy, đó ko phải là nỗi nhớ về ý thức, về nghĩa vụ nhưng là nỗi nhớ của hai trái tim mến thương, của tình cảm thật tâm.

– Câu thơ “Trăng lên đỉnh núi, nắng chiếu lưng” trình bày hai nửa thời kì của nỗi nhớ: đoạn đầu là thời kì đêm trăng, đoạn hai là thời kì lao động buổi chiều. . Thời kì như chảy ngược, nỗi nhớ cứ từ gần tới xa. Để rồi tình yêu trở thành nỗi nhớ trong tình cảm gia đình. Cả ko gian núi rừng Việt Bắc được gói gọn trong ko khí gia đình đầm ấm:

“Nhớ từng bản khói sương

Sáng sớm bếp lửa người thân đi về ”.

⇒ Hiện lên trong nỗi nhớ nhưng Tố Hữu trình bày là một Việt Bắc thân yêu, đẹp bình dị nhưng thơ mộng với nhịp sống êm đềm. Hình ảnh “bếp lửa” là một hình ảnh rất gợi. Nó trình bày tình người Việt Bắc ấm áp, mến thương, đồng thời cũng trình bày tình cảm tha thiết, đong đầy nhưng người cán bộ cách mệnh dành cho đồng bào nơi đây mỗi lúc nhớ về. Tình quân dân kết tinh trong ngọn lửa thiêng bất tử đấy.

2. So sánh những điểm giống nhau giữa nỗi nhớ được nhắc tới trong Tây Tiến và Việt Bắc:

* Điểm giống nhau:

+ Tất cả đều trình bày nỗi nhớ gắn với một vùng đất cụ thể. Nếu “nỗi nhớ chơi vơi” của Quang Dũng gắn liền với địa danh Tây Tiến thì “nỗi nhớ người yêu” của Tố Hữu lại gắn liền với ko gian Việt Bắc.

+ Tiếng nói thơ giản dị, mộc mạc, đầy hàm ý.

* Điểm khác lạ:

+ Tây Tiến: sử dụng nhiều địa danh để cụ thể hoá nỗi nhớ, sử dụng thuần thục văn pháp lãng mạn lúc viết về hiện thực. Thể thơ 7 chữ điêu luyện.

+ Việt Bắc: được nhắc tới nhiều ko gian (đầu núi, quê hương, làng quê, bếp lửa), thời kì không giống nhau (trăng trên đỉnh núi, nắng chiều, đêm sớm), thể thơ lục bát khiến nỗi nhớ da diết đối với con người. thời kì.

* Thúc giục:

– Cả hai bài thơ đều trình bày nỗi nhớ da diết về một địa danh cụ thể gắn liền với mảnh đất đầy kỉ niệm. Dù là nỗi nhớ da diết hay nỗi nhớ người yêu, chúng ta đều trông thấy chiều sâu của nỗi nhớ nhung da diết của hai thi sĩ.

– Họ ko chỉ nhớ về một địa danh cụ thể nhưng đó còn là nơi cất giấu những kỉ niệm, tình yêu kháng chiến, những gian truân nhưng họ đã trải qua và hơn thế nữa là tình quân dân thắm thiết.

III. Kết thúc

Đây là hai câu thơ rực rỡ trong tập thơ trữ tình cách mệnh. Qua cách trình bày nỗi nhớ riêng của mỗi thi sĩ, chúng ta thấy được phong cách thông minh đặc thù của họ và chính điều đó đã tạo nên ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.

Trên đây là Lập dàn ý Cảm nhận về nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu làm Trường giainhat.vn Được sưu tầm, mong rằng với nội dung tham khảo này các em có thể phát huy tốt nhất bài văn của mình, chúc các em học tốt môn Ngữ Văn!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Dàn ý Cảm nhận nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu

(hay nhất)

Video về: Dàn ý Cảm nhận nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu

(hay nhất)

Wiki về Dàn ý Cảm nhận nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu

(hay nhất)

Dàn ý Cảm nhận nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu

(hay nhất) -

Tham khảo Lập dàn ý Cảm nhận về nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu, từ đó nắm được các ý chính và cách triển khai các luận điểm để hoàn thành bài viết một cách trọn vẹn nhất. Mời các bạn cùng tham khảo!

Lập dàn ý Cảm nhận về nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ rừng nhớ chơi vơi

Sài Khao sương mù bao phủ đoàn quân mỏi mệt

Mường Lát hoa về trong đêm "

(Tây Tiến - Quang Dũng)


"Nhớ người yêu ko gì bằng.

Mặt trăng trên đỉnh núi, mặt trời xế chiều.

Nhớ từng bản khói sương

Sớm khuya bếp lửa tiễn ý trung nhân về ”.

(Việt Bắc - Tố Hữu)

I. Giới thiệu:

- Giới thiệu về tác giả và tác phẩm của ông:

Quang Dũng là một nghệ sĩ đa tài, tên tuổi của ông gắn liền với bài thơ “Tây Tiến”. Bài thơ là nỗi nhớ lớn của tác giả về tự nhiên và con người. Bốn câu đầu trình bày rõ nhất nội dung cũng như cảm hứng thông minh nghệ thuật.

+ Việt Bắc là một bài thơ xuất sắc của Tố Hữu. Cả bài thơ là tình cảm cách mệnh thâm thúy của người cán bộ kháng chiến với chiến khu và những kỉ niệm trong cuộc kháng chiến. Bốn câu thơ trong phần đầu của bài thơ đã phần nào nói lên đạo lí về tình yêu thuỷ chung.

II. Nội dung bài đăng:

1. Nhận xét về hai bài thơ:

* Bài thơ Tây Tiến

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!…

Mường Lát hoa về trong đêm ”.

- 2 câu thơ đầu: kể tên xúc cảm chủ đạo của cả bài thơ. Đó là nỗi nhớ và nỗi nhớ.

+ Câu thơ đầu có nhịp 2/2/3 vừa ngắt, vừa liền mạch. Quang Dũng lúc nhớ tới sông Mã là thấy ngay nó đã xa vời vợi nên “Ôi Tây Tiến” vừa là tiếng gọi tha thiết, vừa là nỗi nhớ dâng trào, nỗi nhớ da diết. Vì sao lúc nhớ tới Tây Tiến, Quang Dũng lại nhớ tới tên sông Mã? Bởi dọc trục đường hành quân của họ, sông Mã như nơi đồng hành, từng chứng kiến ​​bao kỷ niệm, đau thương, mất mát.

+ Câu thơ thứ hai, Quang Dũng muốn nói rõ hơn về nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ núi rừng và nỗi niềm chơi vơi. Vì địa bàn hoạt động của các chiến binh chủ yếu là đồi núi hiểm trở thành rừng đã ăn sâu vào tâm hồn các chiến sĩ dù ở xa Tây Tiến. Còn “nỗi nhớ” là trạng thái xúc cảm mơ hồ, ko xác định rõ ràng. Đặc thù hai từ “chơi vơi” liên kết với từ “thì”, từ “ơi” trong câu văn trên tạo nên sự hòa quyện của xúc cảm bổi hổi, lan tỏa vô tận. Những tình cảm đấy cũng được ông cha ta nhắc tới trong ca dao như thế như nỗi nhớ nhung, bâng khuâng, bâng khuâng: “Về quê nhớ bằng hữu”.

+ Cả hai câu thơ đều kết thúc bằng vần “ơi”, “chơi vơi”. Nó vẽ ra một cái gì đó xa vời, như mất mát. Xúc cảm của tác giả sử hụt hẫng, vật vã vì Tây Tiến lúc này chỉ còn là quá khứ. Nỗi nhớ và sự vẫy gọi của tác giả khiến Tây Tiến như được thổi hồn, chuyển tải bao xúc cảm của thi sĩ.

- 2 câu thơ tiếp theo: hình ảnh tự nhiên hùng vĩ.

+ Sài Khao, Mường Lát là những địa danh rất thân thuộc của Tây Bắc góp phần làm nên nỗi nhớ. Hình ảnh Tây Bắc hiện lên trong câu thơ mờ sương và bao nhọc nhằn, gian truân của đoàn quân như hòa trong sương. Kế bên sự nhọc nhằn, pha chút thơ, có vẻ huyền diệu nhưng có thật:

“Mường Lát hoa về trong đêm”.

+ Câu thơ rất lạ mắt, “hoa tới” hơn là hoa nở, “đêm hơi” hơn là sương đêm. Bởi từ xa, đoàn quân Tây tiến lên Mường Lát mang theo đuốc như dòng sông hoa lung linh, ẩn hiện trong màn đêm mù sương. Đọc tới đây, sự “mỏi mệt” của đoàn quân dường như tan biến. Quang Dũng thật tài tình lúc viết một câu thơ đông đảo đều đều, nhẹ nhõm, vờn như sương, như hoa, như hồn người. Kế bên sự khắc nghiệt của núi rừng, nguy hiểm của chiến tranh là những khoảnh khắc người lính thả hồn mình đầy lãng mạn. Đó cũng là chất thơ toát lên từ hiện thực chiến tranh, rất tiêu biểu cho hồn thơ tài hoa của Quang Dũng.

* Bài thơ Việt Bắc

“Nhớ cũng giống như nhớ người yêu….

Sáng sớm bếp lửa người thân đi về ”.

- Nỗi thương nhớ da diết của người cán bộ kháng chiến đối với Việt Bắc, trong đó có sự đan xen, tương thân tương ái.

- Bài thơ là nỗi nhớ người, nhớ cảnh Việt Bắc - mảnh đất gắn bó máu thịt với những người cách mệnh. Ko diễn tả nỗi nhớ một cách cụ thể, Tố Hữu sử dụng hình ảnh so sánh rất lạ mắt “nhớ nhung như nhớ người yêu”. Thi sĩ đã dùng nỗi nhớ trong tình yêu như một thước đo trị giá để giảng nghĩa, lý giải tình cảm của người cán bộ đối với nhân dân. Vì vậy, đó ko phải là nỗi nhớ về ý thức, về nghĩa vụ nhưng là nỗi nhớ của hai trái tim mến thương, của tình cảm thật tâm.

- Câu thơ “Trăng lên đỉnh núi, nắng chiếu lưng” trình bày hai nửa thời kì của nỗi nhớ: đoạn đầu là thời kì đêm trăng, đoạn hai là thời kì lao động buổi chiều. . Thời kì như chảy ngược, nỗi nhớ cứ từ gần tới xa. Để rồi tình yêu trở thành nỗi nhớ trong tình cảm gia đình. Cả ko gian núi rừng Việt Bắc được gói gọn trong ko khí gia đình đầm ấm:

“Nhớ từng bản khói sương

Sáng sớm bếp lửa người thân đi về ”.

⇒ Hiện lên trong nỗi nhớ nhưng Tố Hữu trình bày là một Việt Bắc thân yêu, đẹp bình dị nhưng thơ mộng với nhịp sống êm đềm. Hình ảnh “bếp lửa” là một hình ảnh rất gợi. Nó trình bày tình người Việt Bắc ấm áp, mến thương, đồng thời cũng trình bày tình cảm tha thiết, đong đầy nhưng người cán bộ cách mệnh dành cho đồng bào nơi đây mỗi lúc nhớ về. Tình quân dân kết tinh trong ngọn lửa thiêng bất tử đấy.

2. So sánh những điểm giống nhau giữa nỗi nhớ được nhắc tới trong Tây Tiến và Việt Bắc:

* Điểm giống nhau:

+ Tất cả đều trình bày nỗi nhớ gắn với một vùng đất cụ thể. Nếu “nỗi nhớ chơi vơi” của Quang Dũng gắn liền với địa danh Tây Tiến thì “nỗi nhớ người yêu” của Tố Hữu lại gắn liền với ko gian Việt Bắc.

+ Tiếng nói thơ giản dị, mộc mạc, đầy hàm ý.

* Điểm khác lạ:

+ Tây Tiến: sử dụng nhiều địa danh để cụ thể hoá nỗi nhớ, sử dụng thuần thục văn pháp lãng mạn lúc viết về hiện thực. Thể thơ 7 chữ điêu luyện.

+ Việt Bắc: được nhắc tới nhiều ko gian (đầu núi, quê hương, làng quê, bếp lửa), thời kì không giống nhau (trăng trên đỉnh núi, nắng chiều, đêm sớm), thể thơ lục bát khiến nỗi nhớ da diết đối với con người. thời kì.

* Thúc giục:

- Cả hai bài thơ đều trình bày nỗi nhớ da diết về một địa danh cụ thể gắn liền với mảnh đất đầy kỉ niệm. Dù là nỗi nhớ da diết hay nỗi nhớ người yêu, chúng ta đều trông thấy chiều sâu của nỗi nhớ nhung da diết của hai thi sĩ.

- Họ ko chỉ nhớ về một địa danh cụ thể nhưng đó còn là nơi cất giấu những kỉ niệm, tình yêu kháng chiến, những gian truân nhưng họ đã trải qua và hơn thế nữa là tình quân dân thắm thiết.

III. Kết thúc

Đây là hai câu thơ rực rỡ trong tập thơ trữ tình cách mệnh. Qua cách trình bày nỗi nhớ riêng của mỗi thi sĩ, chúng ta thấy được phong cách thông minh đặc thù của họ và chính điều đó đã tạo nên ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.

Trên đây là Lập dàn ý Cảm nhận về nỗi nhớ Qua bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng và Việt Bắc của Tố Hữu làm Trường giainhat.vn Được sưu tầm, mong rằng với nội dung tham khảo này các em có thể phát huy tốt nhất bài văn của mình, chúc các em học tốt môn Ngữ Văn!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận