Dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê

Vui long tham khảo thông tin đo Lập dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê (Nguyễn Khuyến) của trường giainhat.vn dưới đây để nắm được những ý chính cần triển khai cho bài văn Cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê và củng cố lại kiến ​​thức về tác phẩm.

Lập dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê

1. Mở thẻ

Giới thiệu bài thơ: Đau buồn trước tin bạn mất, Nguyễn Khuyến đã viết bài thơ Khóc Dương Khuê để bộc bạch nỗi niềm của mình trước linh cữu của người tri kỉ.

2. Thẻ Body

* Vài nét về Dương Khuê và các tác phẩm của ông:


– Dương Khuê (1839-1932), hiệu là Văn Trì, quê ở tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội), là người học rộng tài cao, cùng đỗ cử nhân với Nguyễn Khuyến, đỗ Tiến sĩ năm 1868. Lúc bấy giờ, ông làm quan tới chức Tổng đốc Nam Định, Ninh Bình. Là một trong những người bạn tri kỷ và thân thiết nhất của Nguyễn Khuyến.

– Khóc Dương Khuê được Nguyễn Khuyến viết năm 1902 lúc Dương Khuê mất.

* Hai câu thơ đầu:

– Bộc bạch sự đau buồn, sững sờ lúc người bạn tâm giao của mình đột ngột nhắm mắt xuôi tay.

– Gọi “chú Dương” nghe vừa thân thiết vừa kính trọng.

– Nỗi tiếc thương của tác giả ko chỉ trú ngụ trong tâm hồn tác giả nhưng còn vươn xa ngoài mây, trời, đại dương.

* 14 câu nữa “Nhớ lời… than trời”

– Đây là những dòng hồi ức của Nguyễn Khuyến về những kỉ niệm với Dương Khuê thời trẻ.

– Đó là kỉ niệm cùng nhau thi đỗ, cùng nhau làm quan, cùng hiến dâng cho non sông, tình nghĩa trước sau ko đổi, là sự gặp mặt “tiền định”.

– Là những ngày cùng nhau vui đùa, thú tao nhã, ngắm cảnh núi sông, làm thơ, uống rượu, nghe đàn, nghe hát,…

Ko chỉ cùng nhau chia vui những lúc bình yên nhưng còn cùng nhau cực khổ trong những lúc sóng gió.

=> Tất cả những kỉ niệm đó đều in sâu trong lòng Nguyễn Khuyến, là những nỗi niềm, niềm hạnh phúc tuy bình dị, giản dị nhưng mang nhiều ý nghĩa thâm thúy đối với tác giả.

* 6 câu thơ tiếp theo “Bác già… ko được”:

– Khó khăn về sức khỏe đã ko cho phép hai người tri kỷ ko có nhiều thời cơ gặp mặt.

– Thú vui và hạnh phúc được gặp lại sau một thời kì xa cách, an tâm về sức khỏe.

=> Tình yêu trở thành tha thiết, sâu lắng.

* 10 câu thơ nữa “Kể tuổi … tiếng đàn”

– Sự sững sờ và buồn chán vì một người bạn tốt ra đi đột ngột

– Người đã khuất, đứng trước những thú vui tao nhã ngày xưa, ngày nay nó cũng trở thành nhạt nhòa, ko còn thú vị nữa.

– Sự trống vắng tột cùng trong tâm hồn tác giả nhưng ko một nhạc điệu, một vần điệu nào, một loại rượu ngon nào có thể bù đắp được.

Nguyễn Khuyến tinh tế sử dụng điển cố, từ ngữ điêu luyện, giọng điệu trầm buồn, tiếc thương, càng trình bày tình cảm sâu nặng của ông đối với người bạn tâm giao đã khuất.

* 4 câu thơ cuối:

– Mọi nỗi đau, mọi nỗi nhớ dường như đã dồn nén vào tim, chôn chặt trong tim, ko thể khóc thành tiếng, cũng không thể “đong đầy” nhưng tất cả đều chảy vào tâm hồn thi nhân.

– Đó là nỗi đau tột cùng, tột cùng ko thể khóc thành tiếng, ko thể nói thành lời.

3. Kết luận

– Nội dung: Niềm thương cảm thâm thúy đối với người bạn đã khuất, ngợi ca tình bạn thiêng liêng cao đẹp của Nguyễn Khuyến và Dương Khuê.

– Nghệ thuật: Thể thơ song thất lục bát, với tiếng nói giản dị, thân thiết, trong sáng, súc tích, chiêm nghiệm, với nhiều truyền thuyết, câu chuyện thâm thúy.

Văn mẫu Cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê


Kế bên đề tài về tình yêu quê hương non sông, tình yêu lứa đôi được nhắc tới qua nhiều tác phẩm, chúng ta ko thể quên những vần thơ viết về một tình cảm vô cùng thiêng liêng khác – đó là tình yêu. bằng hữu. Trong văn đàn Việt Nam, chắc người yêu thơ ko tìm thấy bài thơ Khóc Dương Khuê của thi sĩ Nguyễn Khuyến viết tặng người bạn tri kỉ đã làm thổn thức biết bao trái tim.

Cảm phục trước nỗi tiếc thương khôn nguôi của tác giả trước tin bạn ra đi, Nguyễn Khuyến đã gửi gắm tâm tư tình cảm của mình qua những câu thơ sau:

“Chú Dương, hết rồi.

Mây nước vỗ lòng tôi “

Ko có nỗi đau nào đớn đau hơn lúc nghe tin một người bạn hoặc một người thân yêu của bạn đã đột ngột nhắm mắt xuôi tay. Người sống và người chết, bạn còn biết gì nữa ko? Ngay lúc hay tin “bác Đường” đã nhắm mắt xuôi tay, tác giả chợt cất lên tiếng nói vô vọng và tiếc nuối. Hai chữ “chỉ” như một lời buông xuôi, ko sao cứu vãn được sự thực đắng cay đấy. Tác giả dường như muốn phủ nhận cái chết của bạn mình nhưng ko nhắc tới một từ “chết” trong câu văn. Chỉ cần tiếng “hết rồi” càng cho thấy sự bất lực, một nỗi đau vô thức, cơn đau như bị bóp chặt giữa lồng ngực nhưng ko thể kêu lên được. Mất em, ko gian nơi đây càng trở thành trống vắng, “mây nước” vắng vẻ bao nhiêu cũng thấm đẫm một nỗi buồn khôn nguôi. Như một bài thơ của Nguyễn Du “Người buồn có bao giờ vui”.

Sau những khoảnh khắc khiến người ta phải giật thót, ngờ ngạc, Nguyễn Khuyến ngồi đây và nhớ lại những kỉ niệm thuở còn sống. Nhớ những ngày cùng nhau ôn thi, cắp sách tới trường, cùng đỗ đạt.

“Nhớ hồi thủ khoa năm xưa.

Vẫn còn sớm trong ngày lúc chúng ta bên nhau

Thân từ trước ra sau

Trong lúc gặp mặt những người khác, cơ duyên ở đâu

Tác giả nhớ lại kỳ thi năm Quý Hợi, hai người cùng “ghi danh”, Nguyễn Khuyến đoạt giải Trạng nguyên, nhưng tôi và chú vẫn sớm hôm cùng nhau bàn chuyện người đời. Cuộc gặp mặt đấy giống như một định mệnh xếp đặt, cảm giác rằng ko bao giờ có thể chia li được. Những kỉ niệm được tác giả xếp đặt và trình bày từ những khoảnh khắc đầu gặp mặt, cho tới ngày chúng ta cùng nhau tiến về phía trước và tham gia vào các thời đoạn cuộc đời của nhau, càng làm cho mối quan hệ đấy trở thành quan trọng hơn. , dính vào. Trong tình bạn đấy có sự tôn trọng, tin tưởng và gắn bó trọn đời với nhau.

“Cũng có lúc chơi ở nơi xa vạn dặm;

Có thể nghe thấy tiếng suối chảy róc rách sau lưng đèo.

Đôi lúc gác mái được sử dụng để leo lên,

Khúc vui em hát chiều ôm xoang.

Cũng có lúc rượu ngon được san sẻ:

Một bát quẩy và xì dầu là đầy ắp bầu mùa xuân.

Đôi lúc bảng soạn các câu,

Có rất nhiều tác phẩm kinh điển trước và sau “

Nguyễn Khuyến cùng người bạn của mình cùng nhau phiêu du tới những vùng đất mới, nơi có tiếng suối reo lưng đèo, chung vui trong làn điệu hát đào nương, cùng nhau uống cạn ko khí xuân thì thật là toại nguyện. Tôi hạnh phúc biết bao lúc tôi và cô chú vẫn có thể bàn luận văn học, lời nói của bậc hiền nhân để sống sao cho cương trực.

Tác giả cũng nhớ lại những khoảnh khắc ông và Dương Khuê sống cùng nhau trong hoàn cảnh non sông gặp trắc trở nhưng vẫn hỗ trợ, san sẻ những trắc trở:

“Giao thừa bên nhau trong thiến nạn.

Bộ phận thăng cấp ko dám than phiền.

Chú già của tôi và tôi đã già

Chỉ biết, vậy thôi. “

Lúc non sông lâm vào cảnh khốn cùng, người dân bị bóc lột và bị đô hộ, số phận làm quan thật xót xa lúc chứng kiến ​​những cảnh tượng tương tự. Sau đó, Nguyễn Khuyến lui về ở ẩn, tránh xa cảnh bóc lột, đánh đập tôi tớ. Sống trong thiến nạn đó, tác giả ko dám mong cầu lợi danh, quyền cao. Sau bao năm hiến dâng tuổi xanh cho non sông, giờ cáo phó chính thức trở về quê hương, ngẫm lại thật khiến người ta xót xa lúc giờ đây, hai chúng tôi lại phải trở thành nạn nhân của một thời thiến nạn.

Tuyến đường đi, tuổi già ngày càng gầy,

Ba năm trước, tôi đã gặp em một lần,

Nắm tay nhau, hỏi xa gần,

Rất mừng là bạn vẫn bị bệnh thần kinh.

Dù xa nhau nhưng trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau. Tuổi tác hiện giờ ko thể bắt tôi và chú rong ruổi cùng nhau ở những vùng đất mới. Đã bao năm chúng tôi hàn ôn, hàn ôn vài lần, nhưng thấy ông vẫn khỏe mạnh, tâm hồn thanh cao, trong sáng quả thực khiến Nguyễn Khuyến cảm thấy thanh thản.

Vì vậy, sau bao lần thăm hỏi xa gần, bất thần nghe tin bạn đã ra đi, tác giả ko thể tin được. Thi sĩ tự đặt câu hỏi rằng:

“Hãy nói với tôi rằng tôi lớn hơn bạn

Tôi đã đớn đau trước bạn vài ngày

Làm thế nào để bạn nhanh chóng trở lại?

Chợt tôi nghe tay chân rụng rời “

Dù chết từ đâu tới, già trẻ ko không giống nhau, nếu con đi trước thì con sẽ yên nghỉ nơi đất mẹ, nhưng nỗi đau của kẻ còn sống thì ko lời nào diễn tả hết được. Nghe được tin tức đột nhiên như sét đánh ngang trời, thật sự khiến người ta yếu ớt, mất mát. Xúc cảm chân thực của tác giả lúc nghe những tin tức đó thật chân thực và thâm thúy.

“Người nào nhưng ko biết rằng cuộc sống thật tẻ nhạt,

Vội vã chi phí trước tiên.

Rượu ngon, ko có bạn tốt,

Ko sắm, ko phải ko có tiền thì ko sắm ”.

Sự ra đi của một người bạn tốt khiến cuộc sống của tác giả trở thành thật tẻ nhạt và buồn chán. Vì sao tuổi của bạn chưa quá già nhưng bạn đã vội vã rời bỏ cõi tục để đi về một nơi thật xa. Tôi có thể làm gì để bù đắp sự trống vắng do người chết để lại? Câu thơ để lại sự trách móc nhưng đằng sau đó là sự thổn thức về những tâm trạng đang gieo rắc trong lòng tác giả. Tuổi đã cao, sống ẩn mình ở chốn yên bình này, nay mất đi người tri kỷ thực sự khiến tôi cảm thấy độc thân vô cùng. Rượu ngon nhưng ko có bạn tốt thì uống có ích gì. Uống rồi chỉ thêm sầu, nhớ em nhưng thôi.

“Câu thơ đang cân nhắc ko được viết ra,

Viết cho người nào, người nào biết.

Chiếc giường còn lại treo những điểm khác lạ,

Cây đàn hạc kia cũng chết lặng vì tiếng đàn! ”

Nhiều lời chất chứa trong lòng hiện giờ muốn viết thành câu thơ, nhưng viết ra thì biết cho người nào để bình luận và cảm nhận như ngày xưa. Mất bạn rồi thì những quyền lợi trước đây ko còn ý nghĩa gì nữa. Ko uống rượu, ko làm thơ, ko muốn chơi đàn, giường phải treo, những thứ đã gắn bó bao nhiêu năm trong cuộc đời Nguyễn Khuyến giờ ko còn quan trọng nữa. Chắc hẳn tác giả đã phải trải qua một cú sốc lớn trước sự mất mát nhưng cái chết của một người bạn tốt mang lại. Buồn quá!

Sau sự ám chỉ “ko” được lặp lại 11 lần trong các câu thơ, một lần nữa tác giả sử dụng nghệ thuật lặp lại ở khổ thơ cuối:

“Bác ko có ở đây, dù van ko có;

Mặc dù tôi yêu, tôi thích nhớ,

Tuổi già, nước mắt như sương,

Trường hợp hơi buộc phải lấy hai hàng chứa chan?

Dù có mến thương, nhớ nhung tới đâu, anh cũng ko thể ở lại nhân gian để ở bên em. Câu thơ mang theo xúc cảm dâng trào trình bày mong ước của Nguyễn Khuyến như muốn níu kéo sự sống của Dương Khuê. Tuy nhiên, bài thơ kết thúc bằng một tiếng khóc đã kìm nén xưa nay “nước mắt như sương mai”. Trải qua bao thăng trầm, Nguyễn Khuyến tưởng chừng ko còn nước mắt để khóc nữa. Nỗi đớn đau nhất của lòng người là ko thể diễn tả bằng nước mắt. Một người từng đảm tại chức vụ, quyền uy nhưng giờ đây lại ướt đẫm hai giọt nước mắt nóng sốt trước sự ra đi của người tri kỷ.

Bằng tài năng của mình, tác giả đã để lại một bài thơ khiến bao trái tim người đọc cảm thu được nỗi đau, sự mất mát lúc mất đi người thân. Các giải pháp so sánh, ẩn dụ, ám chỉ được sử dụng tài tình, tình cảm thật tình của Nguyễn Khuyến dành cho Dương Khuê đã được mọi người ghi nhớ qua bài thơ “Khóc Dương Khuê”.

… /…

Vậy nó là Trường giainhat.vn vừa đưa ra những gợi ý cơ bản cũng như một số bài tài liệu mẫu bình luận về bài thơ Khóc Dương Khuê để các em tham khảo và có thể viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc may mắn với việc học tiếng nói của bạn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 11, Ngữ văn 11

Hình Ảnh về: Dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê

Video về: Dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê

Wiki về Dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê

Dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê -

Vui long tham khảo thông tin đo Lập dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê (Nguyễn Khuyến) của trường giainhat.vn dưới đây để nắm được những ý chính cần triển khai cho bài văn Cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê và củng cố lại kiến ​​thức về tác phẩm.

Lập dàn ý cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê

1. Mở thẻ

Giới thiệu bài thơ: Đau buồn trước tin bạn mất, Nguyễn Khuyến đã viết bài thơ Khóc Dương Khuê để bộc bạch nỗi niềm của mình trước linh cữu của người tri kỉ.

2. Thẻ Body

* Vài nét về Dương Khuê và các tác phẩm của ông:


- Dương Khuê (1839-1932), hiệu là Văn Trì, quê ở tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội), là người học rộng tài cao, cùng đỗ cử nhân với Nguyễn Khuyến, đỗ Tiến sĩ năm 1868. Lúc bấy giờ, ông làm quan tới chức Tổng đốc Nam Định, Ninh Bình. Là một trong những người bạn tri kỷ và thân thiết nhất của Nguyễn Khuyến.

- Khóc Dương Khuê được Nguyễn Khuyến viết năm 1902 lúc Dương Khuê mất.

* Hai câu thơ đầu:

- Bộc bạch sự đau buồn, sững sờ lúc người bạn tâm giao của mình đột ngột nhắm mắt xuôi tay.

- Gọi "chú Dương" nghe vừa thân thiết vừa kính trọng.

- Nỗi tiếc thương của tác giả ko chỉ trú ngụ trong tâm hồn tác giả nhưng còn vươn xa ngoài mây, trời, đại dương.

* 14 câu nữa “Nhớ lời… than trời”

- Đây là những dòng hồi ức của Nguyễn Khuyến về những kỉ niệm với Dương Khuê thời trẻ.

- Đó là kỉ niệm cùng nhau thi đỗ, cùng nhau làm quan, cùng hiến dâng cho non sông, tình nghĩa trước sau ko đổi, là sự gặp mặt “tiền định”.

- Là những ngày cùng nhau vui đùa, thú tao nhã, ngắm cảnh núi sông, làm thơ, uống rượu, nghe đàn, nghe hát,…

Ko chỉ cùng nhau chia vui những lúc bình yên nhưng còn cùng nhau cực khổ trong những lúc sóng gió.

=> Tất cả những kỉ niệm đó đều in sâu trong lòng Nguyễn Khuyến, là những nỗi niềm, niềm hạnh phúc tuy bình dị, giản dị nhưng mang nhiều ý nghĩa thâm thúy đối với tác giả.

* 6 câu thơ tiếp theo “Bác già… ko được”:

- Khó khăn về sức khỏe đã ko cho phép hai người tri kỷ ko có nhiều thời cơ gặp mặt.

- Thú vui và hạnh phúc được gặp lại sau một thời kì xa cách, an tâm về sức khỏe.

=> Tình yêu trở thành tha thiết, sâu lắng.

* 10 câu thơ nữa "Kể tuổi ... tiếng đàn"

- Sự sững sờ và buồn chán vì một người bạn tốt ra đi đột ngột

- Người đã khuất, đứng trước những thú vui tao nhã ngày xưa, ngày nay nó cũng trở thành nhạt nhòa, ko còn thú vị nữa.

- Sự trống vắng tột cùng trong tâm hồn tác giả nhưng ko một nhạc điệu, một vần điệu nào, một loại rượu ngon nào có thể bù đắp được.

Nguyễn Khuyến tinh tế sử dụng điển cố, từ ngữ điêu luyện, giọng điệu trầm buồn, tiếc thương, càng trình bày tình cảm sâu nặng của ông đối với người bạn tâm giao đã khuất.

* 4 câu thơ cuối:

- Mọi nỗi đau, mọi nỗi nhớ dường như đã dồn nén vào tim, chôn chặt trong tim, ko thể khóc thành tiếng, cũng không thể “đong đầy” nhưng tất cả đều chảy vào tâm hồn thi nhân.

- Đó là nỗi đau tột cùng, tột cùng ko thể khóc thành tiếng, ko thể nói thành lời.

3. Kết luận

- Nội dung: Niềm thương cảm thâm thúy đối với người bạn đã khuất, ngợi ca tình bạn thiêng liêng cao đẹp của Nguyễn Khuyến và Dương Khuê.

- Nghệ thuật: Thể thơ song thất lục bát, với tiếng nói giản dị, thân thiết, trong sáng, súc tích, chiêm nghiệm, với nhiều truyền thuyết, câu chuyện thâm thúy.

Văn mẫu Cảm nhận bài thơ Khóc Dương Khuê


Kế bên đề tài về tình yêu quê hương non sông, tình yêu lứa đôi được nhắc tới qua nhiều tác phẩm, chúng ta ko thể quên những vần thơ viết về một tình cảm vô cùng thiêng liêng khác - đó là tình yêu. bằng hữu. Trong văn đàn Việt Nam, chắc người yêu thơ ko tìm thấy bài thơ Khóc Dương Khuê của thi sĩ Nguyễn Khuyến viết tặng người bạn tri kỉ đã làm thổn thức biết bao trái tim.

Cảm phục trước nỗi tiếc thương khôn nguôi của tác giả trước tin bạn ra đi, Nguyễn Khuyến đã gửi gắm tâm tư tình cảm của mình qua những câu thơ sau:

“Chú Dương, hết rồi.

Mây nước vỗ lòng tôi "

Ko có nỗi đau nào đớn đau hơn lúc nghe tin một người bạn hoặc một người thân yêu của bạn đã đột ngột nhắm mắt xuôi tay. Người sống và người chết, bạn còn biết gì nữa ko? Ngay lúc hay tin “bác Đường” đã nhắm mắt xuôi tay, tác giả chợt cất lên tiếng nói vô vọng và tiếc nuối. Hai chữ "chỉ" như một lời buông xuôi, ko sao cứu vãn được sự thực đắng cay đấy. Tác giả dường như muốn phủ nhận cái chết của bạn mình nhưng ko nhắc tới một từ "chết" trong câu văn. Chỉ cần tiếng “hết rồi” càng cho thấy sự bất lực, một nỗi đau vô thức, cơn đau như bị bóp chặt giữa lồng ngực nhưng ko thể kêu lên được. Mất em, ko gian nơi đây càng trở thành trống vắng, “mây nước” vắng vẻ bao nhiêu cũng thấm đẫm một nỗi buồn khôn nguôi. Như một bài thơ của Nguyễn Du “Người buồn có bao giờ vui”.

Sau những khoảnh khắc khiến người ta phải giật thót, ngờ ngạc, Nguyễn Khuyến ngồi đây và nhớ lại những kỉ niệm thuở còn sống. Nhớ những ngày cùng nhau ôn thi, cắp sách tới trường, cùng đỗ đạt.

“Nhớ hồi thủ khoa năm xưa.

Vẫn còn sớm trong ngày lúc chúng ta bên nhau

Thân từ trước ra sau

Trong lúc gặp mặt những người khác, cơ duyên ở đâu

Tác giả nhớ lại kỳ thi năm Quý Hợi, hai người cùng “ghi danh”, Nguyễn Khuyến đoạt giải Trạng nguyên, nhưng tôi và chú vẫn sớm hôm cùng nhau bàn chuyện người đời. Cuộc gặp mặt đấy giống như một định mệnh xếp đặt, cảm giác rằng ko bao giờ có thể chia li được. Những kỉ niệm được tác giả xếp đặt và trình bày từ những khoảnh khắc đầu gặp mặt, cho tới ngày chúng ta cùng nhau tiến về phía trước và tham gia vào các thời đoạn cuộc đời của nhau, càng làm cho mối quan hệ đấy trở thành quan trọng hơn. , dính vào. Trong tình bạn đấy có sự tôn trọng, tin tưởng và gắn bó trọn đời với nhau.

“Cũng có lúc chơi ở nơi xa vạn dặm;

Có thể nghe thấy tiếng suối chảy róc rách sau lưng đèo.

Đôi lúc gác mái được sử dụng để leo lên,

Khúc vui em hát chiều ôm xoang.

Cũng có lúc rượu ngon được san sẻ:

Một bát quẩy và xì dầu là đầy ắp bầu mùa xuân.

Đôi lúc bảng soạn các câu,

Có rất nhiều tác phẩm kinh điển trước và sau "

Nguyễn Khuyến cùng người bạn của mình cùng nhau phiêu du tới những vùng đất mới, nơi có tiếng suối reo lưng đèo, chung vui trong làn điệu hát đào nương, cùng nhau uống cạn ko khí xuân thì thật là toại nguyện. Tôi hạnh phúc biết bao lúc tôi và cô chú vẫn có thể bàn luận văn học, lời nói của bậc hiền nhân để sống sao cho cương trực.

Tác giả cũng nhớ lại những khoảnh khắc ông và Dương Khuê sống cùng nhau trong hoàn cảnh non sông gặp trắc trở nhưng vẫn hỗ trợ, san sẻ những trắc trở:

“Giao thừa bên nhau trong thiến nạn.

Bộ phận thăng cấp ko dám than phiền.

Chú già của tôi và tôi đã già

Chỉ biết, vậy thôi. "

Lúc non sông lâm vào cảnh khốn cùng, người dân bị bóc lột và bị đô hộ, số phận làm quan thật xót xa lúc chứng kiến ​​những cảnh tượng tương tự. Sau đó, Nguyễn Khuyến lui về ở ẩn, tránh xa cảnh bóc lột, đánh đập tôi tớ. Sống trong thiến nạn đó, tác giả ko dám mong cầu lợi danh, quyền cao. Sau bao năm hiến dâng tuổi xanh cho non sông, giờ cáo phó chính thức trở về quê hương, ngẫm lại thật khiến người ta xót xa lúc giờ đây, hai chúng tôi lại phải trở thành nạn nhân của một thời thiến nạn.

Tuyến đường đi, tuổi già ngày càng gầy,

Ba năm trước, tôi đã gặp em một lần,

Nắm tay nhau, hỏi xa gần,

Rất mừng là bạn vẫn bị bệnh thần kinh.

Dù xa nhau nhưng trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau. Tuổi tác hiện giờ ko thể bắt tôi và chú rong ruổi cùng nhau ở những vùng đất mới. Đã bao năm chúng tôi hàn ôn, hàn ôn vài lần, nhưng thấy ông vẫn khỏe mạnh, tâm hồn thanh cao, trong sáng quả thực khiến Nguyễn Khuyến cảm thấy thanh thản.

Vì vậy, sau bao lần thăm hỏi xa gần, bất thần nghe tin bạn đã ra đi, tác giả ko thể tin được. Thi sĩ tự đặt câu hỏi rằng:

"Hãy nói với tôi rằng tôi lớn hơn bạn

Tôi đã đớn đau trước bạn vài ngày

Làm thế nào để bạn nhanh chóng trở lại?

Chợt tôi nghe tay chân rụng rời "

Dù chết từ đâu tới, già trẻ ko không giống nhau, nếu con đi trước thì con sẽ yên nghỉ nơi đất mẹ, nhưng nỗi đau của kẻ còn sống thì ko lời nào diễn tả hết được. Nghe được tin tức đột nhiên như sét đánh ngang trời, thật sự khiến người ta yếu ớt, mất mát. Xúc cảm chân thực của tác giả lúc nghe những tin tức đó thật chân thực và thâm thúy.

"Người nào nhưng ko biết rằng cuộc sống thật tẻ nhạt,

Vội vã chi phí trước tiên.

Rượu ngon, ko có bạn tốt,

Ko sắm, ko phải ko có tiền thì ko sắm ”.

Sự ra đi của một người bạn tốt khiến cuộc sống của tác giả trở thành thật tẻ nhạt và buồn chán. Vì sao tuổi của bạn chưa quá già nhưng bạn đã vội vã rời bỏ cõi tục để đi về một nơi thật xa. Tôi có thể làm gì để bù đắp sự trống vắng do người chết để lại? Câu thơ để lại sự trách móc nhưng đằng sau đó là sự thổn thức về những tâm trạng đang gieo rắc trong lòng tác giả. Tuổi đã cao, sống ẩn mình ở chốn yên bình này, nay mất đi người tri kỷ thực sự khiến tôi cảm thấy độc thân vô cùng. Rượu ngon nhưng ko có bạn tốt thì uống có ích gì. Uống rồi chỉ thêm sầu, nhớ em nhưng thôi.

“Câu thơ đang cân nhắc ko được viết ra,

Viết cho người nào, người nào biết.

Chiếc giường còn lại treo những điểm khác lạ,

Cây đàn hạc kia cũng chết lặng vì tiếng đàn! ”

Nhiều lời chất chứa trong lòng hiện giờ muốn viết thành câu thơ, nhưng viết ra thì biết cho người nào để bình luận và cảm nhận như ngày xưa. Mất bạn rồi thì những quyền lợi trước đây ko còn ý nghĩa gì nữa. Ko uống rượu, ko làm thơ, ko muốn chơi đàn, giường phải treo, những thứ đã gắn bó bao nhiêu năm trong cuộc đời Nguyễn Khuyến giờ ko còn quan trọng nữa. Chắc hẳn tác giả đã phải trải qua một cú sốc lớn trước sự mất mát nhưng cái chết của một người bạn tốt mang lại. Buồn quá!

Sau sự ám chỉ “ko” được lặp lại 11 lần trong các câu thơ, một lần nữa tác giả sử dụng nghệ thuật lặp lại ở khổ thơ cuối:

“Bác ko có ở đây, dù van ko có;

Mặc dù tôi yêu, tôi thích nhớ,

Tuổi già, nước mắt như sương,

Trường hợp hơi buộc phải lấy hai hàng chứa chan?

Dù có mến thương, nhớ nhung tới đâu, anh cũng ko thể ở lại nhân gian để ở bên em. Câu thơ mang theo xúc cảm dâng trào trình bày mong ước của Nguyễn Khuyến như muốn níu kéo sự sống của Dương Khuê. Tuy nhiên, bài thơ kết thúc bằng một tiếng khóc đã kìm nén xưa nay “nước mắt như sương mai”. Trải qua bao thăng trầm, Nguyễn Khuyến tưởng chừng ko còn nước mắt để khóc nữa. Nỗi đớn đau nhất của lòng người là ko thể diễn tả bằng nước mắt. Một người từng đảm tại chức vụ, quyền uy nhưng giờ đây lại ướt đẫm hai giọt nước mắt nóng sốt trước sự ra đi của người tri kỷ.

Bằng tài năng của mình, tác giả đã để lại một bài thơ khiến bao trái tim người đọc cảm thu được nỗi đau, sự mất mát lúc mất đi người thân. Các giải pháp so sánh, ẩn dụ, ám chỉ được sử dụng tài tình, tình cảm thật tình của Nguyễn Khuyến dành cho Dương Khuê đã được mọi người ghi nhớ qua bài thơ “Khóc Dương Khuê”.

… /…

Vậy nó là Trường giainhat.vn vừa đưa ra những gợi ý cơ bản cũng như một số bài tài liệu mẫu bình luận về bài thơ Khóc Dương Khuê để các em tham khảo và có thể viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc may mắn với việc học tiếng nói của bạn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 11, Ngữ văn 11

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận