Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca (hay nhất)

Để tìm hiểu sâu hơn về trị giá tác phẩm An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy, mời các em tham khảo một số bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca sau đây. Hi vọng với các bài văn mẫu ngắn gọn, cụ thể, hay nhất này các em sẽ có thêm tài liệu, cách triển khai để hoàn thiện bài viết một cách tốt nhất!

Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của lor-ca

1. Mở bài

   –  Giới thiệu bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca

   –  Giới thiệu hình ảnh Lor-ca

2. Thân bài


   Lor-ca là người chiến sĩ đấu tranh cho sự tự do, cho những khát vọng chân chính về con người và về nghệ thuật. Hình ảnh Lor-ca được trình bày qua thi ảnh và ngôn từ mới mẻ trong bài thơ, hình ảnh này được tác giả gợi nhiều hơn tả.

 a) Hai khổ thơ đầu:Cho ta cảm nhận hình ảnh một con người nghĩa khí:

   – Chàng đề xướng, tuyên truyền cho khát vọng, cho lí tưởng sống vì con người. Khiêu chiến với chủ nghĩa độc tài thân phát xít. Tiếng đàn là biểu tượng cho tiếng nói tuyên truyền, tuyên ngôn cho trường phái cải cách nghệ thuật trong quang cảnh chính trị sa sút và nghệ thuật già nua của Tây Ban Nha.

   – Chàng đã chết vì khát vọng chân chính của mình “áo choàng bê tha đỏ”. Đó là nỗi kinh hoàng nhưng mà bọn độc tài phái xít gây ra.

   – Hình tượng Lor-ca mang một vẻ bi tráng

 b) Những khổ thơ sau:

“Lor-ca bơi sang ngang

Trên chiếc ghi ta màu bạc”.

   Lor-ca ko thể chết, chàng vẫn tồn tại vĩnh hằng trong toàn cầu này, tự hào và khẳng định lí tưởng sống của mình và mãi mãi toả sáng.

   – Lor-ca đã làm một cuộc cách mệnh “ném lá bùa cô gái Di-gan vào xoáy nước”. Cuộc đấu tranh đó vẫn còn đang tiếp tục, đang có mặt Lor-ca. Chàng chỉ “ném trái tim mình vào lặng yêu đột nhiên” nhưng mà thôi.

   – Cái chết thực sự của nhà cải cách Lor-ca là lúc những khát vọng của anh ko còn tiếp tục nhưng cái chết đớn đau của một nhà cải cách còn là lúc tên tuổi và thông minh của anh trở thành một bức thành kiên cố cản sự cải cách văn học của những người tới sau.

   – Các hình ảnh đường chỉ tay, con sông… mang ý nghĩa tượng trưng cho giã từ và giải thoát, chia tay thực sự với những ràng buộc hệ lụy trần gian.

3. Kết bài

   Nhà thiên tài Lor – ca là một nghệ sĩ lớn lao, đã đấu tranh, hi sinh lí tưởng nghệ thuật, lí tưởng sống của mình. Tên tuổi Lor-ca trở thành một biểu tượng là ngọn cờ tập trung các nhà văn hoá Tây Ban Nha và toàn cầu, chống chủ nghĩa phát xít, bảo vệ văn hoá dân tộc và văn hoá nhân loại.

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 1

     Lor-ca là thi sĩ lỗi lạc, là chiến sĩ tiền phong chống phát xít của Tây Ban Nha trong thế kỉ XX, Ngày 19-8-1936, ông đã bị bọn phát xít Phrăng-cô sát hại mọi rợ.

     Thanh Thảo đã nhắc lại câu thơ của Lor-ca “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn” vừa làm đề từ cho bài thơ, vừa như nguyện cầu cho vong hồn Lor-ca, nhà nghệ sĩ tài hoa đời đời kiếp kiếp bất tử.

     Lor-ca đã nhiều năm ngồi vắt vẻo trên yên ngựa, mặc áo choàng đỏ như các lực sĩ đấu bò tót, khoác chiếc đàn ghi ta sau lưng đi rong ruổi xuôi ngược khắp non sông Tây Ban Nha để sưu tầm dân ca, để học tập những điệu hát đồng quê dân dã. Tiếng đàn của chàng nghệ sĩ cứ tan ra như bọt nước. Các hình ảnh “áo choàng đỏ gắt”, “vâng trăng ngà ngà”, “yên ngựa mòn mỏi” và các từ láy lang thang, đơn độc, ngà ngà, mòn mỏi phối âm với tiếng đàn “li-la li-la li- la” như tan ra trong ko trung, đã gợi lên bao liên tưởng về thi sĩ thiên tài, về nhạc sĩ Lor-ca xa xôi, thuở đó:

những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với trầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi

     Khổ thơ thứ hai, thứ ba tái tạo lại phút chốc “kinh hoàng” lúc Lor-ca người chiến sĩ đấu tranh cho tự do đã bị bọn phát xít Phrăng-cô dẫn ra pháp trường sát hại. Chàng nghệ sĩ “đi như người mộng du” giữa bầy ác quỷ, tiếng hát nghêu ngao và tiếng đàn của chàng “bỗng kinh hoàng”, “đứt ngang giây” chỉ còn lại, chỉ nhìn thấy “áo choàng bê tha đỏ”.

     Lor-ca đã ngã xuống trước làn đạn của bè lũ phát xít mọi rợ, đã để lại một “bầu trời” thương nhớ mênh mông cho “cô gái đó”, cho người yêu (nàng An-na Ma-ri-a)! “Tiếng ghi ta nâu”, “tiếng ghi ta lá xanh” là biểu tượng cho một tâm hồn nghệ sĩ mang một tình yêu tha thiết và yêu đời, gắn bó với quê hương, với nhân dân. Sau loạt đạn của quân thù, một tài năng đã bị huỷ diệt; tiếng đàn bị “vỡ tan” như bọt nước, bị “đứt ngang dây”, với bao máu đỏ chảy “ròng ròng”. Thanh Thảo qua các ẩn dụ, so sánh, tượng trưng và điệp ngữ đã tạo nên những vần thơ giàu hình tượng và biểu cảm, bộc lộ nỗi tiếc thương Lor-ca, một thiên tài bị cái ác sát hại. Điệp ngữ “tiếng ghi ta” bốn lần vang lên như tiếng nói, tiếng nấc nghẹn ngào:

Tiếng ghi ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy

     Phần cuối bài thơ (13 câu), Thanh Thảo dùng lối nói phủ định để khẳng định một chân lí, để truyền tụng sự bất tử của người nghệ sĩ. Ko người nào có thể chôn cất được tiếng đàn? Sắc đẹp của mĩ nhân, tài năng nghệ sĩ có thế lực nào có thể “chôn cất” được? Có gì nhiều bằng cỏ? Có gì xanh bằng cỏ? Có gì sống mãnh liệt bằng cỏ trên mặt đất rộng lớn? Và vầng trăng thì vĩnh hằng cùng vũ trụ mênh mông. Lor-ca cũng vậy. Cuộc đời chỉ có 38 mùa xuân nhưng tài năng và ý thức của thi sĩ, nhà nghệ sĩ mãi mãi bất tử như tiếng đàn ghi ta, như cỏ xanh trên thảo nguyên, như vầng trăng trên bầu trời nhấp nhánh soi đáy giếng. Thơ Thanh Thảo tuy hạn chế vé vần điệu, nhưng anh đã tạo nên được một số hình ảnh, một số đường nét đầy ấn tượng để khẳng định Lor-ca “thác là thể phách, còn là tinh nhanh”:

Ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng

     Tài sắc của nàng Kiều còn mãi trong tâm hồn những chàng Kim trong cõi đời. Tiếng đàn, tiếng hát “thậm hay” của anh Trương Chi vãn còn thổn thức tâm hồn thiếu nữ xa gần. Tiếng đàn huyền diệu của cô Cầm nhưng mà thi hào Nguyễn Du đã nhắc tới trong bài thơ chữ Hán “Long Thành cầm già ca” vẫn còn vang vọng khấp 36 phố phường Hà Nội hôm nay và ngày mai! Hình như Thanh Thảo đã “nghĩ tới” những tài năng và thân phận đầy thảm kịch đó lúc viết những dòng thơ trên đây?

     Lúc số phận đã hết, “đường chỉ tay đã đứt”, Lor-ca bước sang toàn cầu bên kia, đã “bơi sang ngang” dòng sông với chiếc ghi ta “màu bạc”. Chàng nghệ sĩ đã bỏ lại đời, “ném lại” tình yêu và số phận mình vào “xoáy nước” cuộc đời đầy máu và nước mắt để ra đi. Và âm thanh “li-la li-la li-la”huyền diệu của tiếng đàn ghi ta cứ vang vọng mãi, cứ “ròng ròng – máu chảy” mãi, để lại bao đớn đau tiếc thương trong lòng người.

     Lor-ca như một lực sĩ đấu bò tót. Lor-ca áo choàng bê tha máu đỏ trên pháp trường. Lor-ca đã đi vào cõi bất tử và để lại tiếng đàn ghi ta. Đó là cấu tứ của bài thơ, cũng là hình tượng Lor-ca qua bài thơ của Thanh Thảo nhưng mà chúng ta cảm thu được.

     Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” là tiếng khóc thương, là tình đồng điệu liên tài của một thi sĩ xứ Quảng miền Trung Việt Nam gửi tới hương hồn thi sĩ xứ sở Grê-na-đa bên trời Âu. Có những câu thơ của Thanh Thảo cất lên như tiếng khóc “ròng máu chảy”….

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 2


     Nếu chúng ta đã từng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu qua Việt Bắc, cũng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính luận của Chế Lan Viên qua Tiếng hát con tàu hay qua Quốc gia của Nguyễn Khoa Điềm. Thì Thanh Thảo lại mang một phong cách thơ khác lạ hơn hẳn đó là phong cách thơ trữ tình tượng trưng, siêu thực, hơi hướng phương Tây, điều đó trình bày trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca với hình tượng người nghệ sĩ người hùng Federico García Lorca, tài hoa nhưng bạc phận.

     Thanh Thảo sinh năm 1946, tên khai sinh là Hồ Thành Công, quê ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, từng tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, chính vì vậy ông có một nền tảng tri thức rất dày dặn và thi sĩ từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước năm 1975, Thanh Thảo thuộc vào hàng những thi sĩ trẻ trưởng thành trong kháng chiến, xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc non sông gần được độc lập, trình bày một tiếng thơ sôi nổi trẻ trung của một thế hệ trẻ tự giác cầm súng xông pha vì độc lập dân tộc. Thanh Thảo đê lại một khói lượng tác phẩm rất khổng lồ: Những người đi tới biển (trường ca), Dấu chân trên trảng cỏ (thơ), Khối vuông ru bíc (thơ),… Nội dung thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trằn trọc về các vấn đề của xã hội thời đại, về nghệ thuật ông khước từ những thể thức thơ dễ dàng, luôn tiên phong trong việc cải cách thơ Việt, bởi ông cho rằng những kiểu mẫu thơ truyền thống ko thể nào chứ đựng hết nội dung trong thơ của ông.

     Đàn ghi ta của Lor-ca nằm trong tập thơ Khối vuông ru bíc xuất bản năm 1985, đây là tập thơ ghi lại sự trưởng thành của Thanh Thảo trong trục đường cải cách thơ Việt. Bài thơ là kết quả của sự ấn tượng và nhận thức thâm thúy về cuộc đời và số phận của người nghệ sĩ Lor-ca, tất cả đều đẹp và cao cả, trình bày sự ngưỡng mộ, niềm thông cảm thấu hiểu và thương xót trước thảm kịch của người nghệ sĩ này.

     Nói về Federico García Lorca, ông là một người nghệ sĩ cũng là một người chiến sĩ, nhưng trước hết ông là một người nghệ sĩ, một người nghệ sĩ thiên tài trên rất nhiều lĩnh vực nghệ thuật, ông là một thi sĩ, một nhạc sĩ, một ca sĩ, một nhà hoạt động sân khấu và là một họa sĩ xuất sắc. Lor-ca được xem là một biểu tượng sáng chói của nền thi ca Tây Ban Nha, thậm chí là cả nhân loại, được ví như chú chim họa mi trên bầu trời thi ca Tây Ban Nha. Lor-ca cũng là một người chiến sĩ. Người chiến sĩ đó đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh, trước hết là đấu tranh với nền nghệ thuật già nua cũ kỹ của non sông Tây Ban Nha, để đề xướng một nền nghệ thuật mới mẻ cải cách, Lor-ca còn đấu tranh với cơ chế độc tài phát xít Frăng-cô, một cơ chế tù túng bó buộc, để giành lại quyền sống chính đáng, quyền tự do dân chủ cho người dân Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ông đã bị chính cơ chế độc tài đó bắt giữ và sát hại một cách tàn khốc, nhưng cũng chính sự kiện này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ trên toàn toàn cầu, khởi xướng sự đấu tranh chống phát xít của toàn nhân loại.

     Lor-ca vẫn luôn tồn tại sự ám ảnh khôn nguôi về cái chết của chính bản thân mình ngay cả lúc ông vẫn còn sống, vẫn còn một lòng ôm cây đàn ghi ta để đấu tranh cho nghệ thuật và dân tộc. Chính vì vậy trong lời đề từ của bài thơ, Thanh Thảo đã để vào đó di nguyện của Lor-ca: “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”, điều đó đã trình bày sự trân trọng và gắn bó với cây đàn ghi ta – biểu tượng nghệ thuật của non sông Tây Ban Nha của Lor-ca, đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng cho tư tưởng nghệ thuật của người nghệ sĩ yểu mệnh.

“những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi”

     Thanh Thảo đem so sánh “tiếng đàn” với “bọt nước”, một hình ảnh lạ và lạ mắt vừa thẻ hiện được cái sôi nổi, phập phù cũng trình bày được sự mỏng manh, trong trẻo của tiếng đàn, đây là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận và cuộc đời của người nghệ sĩ, Lor-ca cũng như tiếng đàn đó, trong trẻo cao đẹp nhưng lại chóng tan biến, đây là dự đoán về thảm kịch số phận của người nghệ sĩ thiên tài. Bóng vía người hùng của Lorca hiện lên thông qua hình ảnh “chiếc áo choàng đỏ gắt” vốn là một trong những biểu tượng của Tây Ban Nha, với những trận đấu bò gay cấn lôi cuốn và ông là người kỵ sĩ dũng cảm, thân khoác vào màu áo đỏ rực rỡ sẵn sàng đương đầu với lũ bò tót mọi rợ, hung hãn (hiện thân của bè lũ phản động). Nhưng đáng buồn thay, người người hùng thường phải chịu sự đơn độc, bởi ông quá tài giỏi, quá thiên tài, thế nên nhân dân thường nhìn ông bằng một ánh mắt ngưỡng mộ, còn lũ độc tài thì nhìn ông bằng ánh mắt căm ghét. Ông bước “đi lang thang về miền đơn độc”, làm bạn với ông chỉ có “vầng trăng ngà ngà” và “yên ngựa mòn mỏi”, dường như người nghệ sĩ đó sau những nỗ lực đấu tranh hết mình đã mở đầu mỏi mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn, ông cô độc trong chính nơi nhưng mà ông dành cả tuổi xanh để đấu tranh, ông thở dài và định ngừng lại ngơi nghỉ một lát, đây là một phần trong thảm kịch cuộc đời của Lor-ca.

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê tha đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

     Kinh hoàng nhất đó là cái chết đầy bi thương của người nghệ sĩ, ông bị bắt một cách bất thần, lúc giấc mơ và mọi nỗ lực của ông vẫn còn chưa có kết quả, người kỵ sĩ đấu bò vẫn còn chưa thắng lợi được con bò tót hung hãn. Lúc này đây, chính bản thân Lor-ca cũng trở thành sững sờ, ông đã linh cảm trước về cái chết của bản thân, nhưng ko nghĩ điều đó lại tới sớm tương tự, ông vẫn còn bao dự kiến ấp ủ, nay đây chỉ một lúc nữa thôi nó đều sẽ tiêu tán hết, tiêu tán cùng với sự ra đi của ông như “tiếng đàn bọt nước” vỡ tan cả rồi. Lor-ca bước đi như người mất hồn, bởi ông đang mải chìm đắm trong cái suy tư về cuộc đời và những đấu tranh còn dang dở, những tiếc nuối đầy day dứt, cái chết đối với người người hùng chẳng qua chỉ là cát bụi, nhưng chết lúc chưa hoàn thành sự nghiệp đấu tranh cho non sông thì đó là một niềm đớn đau khôn nguôi. Tiếng ghi ta cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở về tâm hồn hồn của người nghệ sĩ, đó là một tâm hồn với màu “nâu” đầy suy tư chất chứa, một niềm ước mong sống trong bầu trời xinh đẹp, hạnh phúc, để tiếng ghi ta của tâm hồn dược phiêu lưu rộng mở như lá xanh mọc mơn mởn trên cành. Nhưng chao ôi, gian ác làm sao, xót thương làm sao lúc tiếng ghi ta đó như bọt nước vỡ tan, “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”, Lor-ca đã chết, một cái chết đầy máu và nỗi tiếc nuối vô cùng.

“ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

     Nhưng tiếng đàn tưởng từ đây đã dứt, ko còn vang vọng trong trời đất Tây Ban Nha nữa lại bất thần như cỏ mọc hoang, nhanh chóng sinh sôi nảy nở, điều đó chứng tỏ Lor-ca đã chết nhưng tâm hồn nghệ thuật của ông vẫn tồn tại, dấy lên trong dư luận một làn sóng mạnh mẽ, đấu tranh giành lại công bình từ bè lũ phát xít tà ác, đồng thời đây cũng là lòng xót thương vô tận của nhân dân giành cho Lor-ca trong hình ảnh siêu thực “giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng”. Cái chết của Lor-ca là sự mất mắt to lớn đối với người dân Tây Ban Nha và cả nhân loại, chính vì thế ngay cả vầng trăng cũng phải xót thương nhưng mà rớt nước mắt, phủ lên tấm thân lạnh lẽo của người nghệ sĩ đang cô độc nơi đáy giếng tối tăm, lạnh lẽo.

“đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng im đột nhiên

li-la li-la li-la…”

     Lor-ca chết đi nhưng tâm hồn ông mãi mãi là trường tồn bất tử, ông lại tiếp tục phiêu du ở một toàn cầu khác, ông vẫn ôm lấy vong hồn nghệ thuật của mình đó là chiếc ghi ta. Ông chấp nhận từ bỏ hết tất cả ở toàn cầu tối tăm này, kể cả tình yêu với cô giá di-gan xinh đẹp, người luôn ngự trị trong trái tim lớn lao đó. Có nhẽ ông đã chấp nhận số phận ở kiếp này, ông đành buông bỏ tất cả để tìm tới một toàn cầu khác, đẹp hơn, thanh thản hơn, một toàn cầu có thể bao dung người nghệ sĩ thiên tài, thấu hiểu được niềm khát khao tự do, cùng bao hoài bão đẹp của ông.

     Lor-ca là hình tượng tiêu biểu của những con người người hùng dám đứng lên đấu tranh vì lý tưởng cao đẹp, vì tự do trong nghệ thuật, vì sự công bình, quyền được sống của nhân dân. Thanh Thảo viết bài thơ trong sự thấu hiểu và đồng cảm với người nghệ sĩ tài hoa bạc phận Lor-ca, nhưng bao trùm lên tất cả những xúc cảm đó vẫn là sự ngưỡng mộ thâm thúy của thi sĩ dành cho tâm hồn cao đẹp và tư cách lớn lao của người nghệ sĩ. Qua đó, tác giả ngợi ca khát khao được sống tự do, ý chí đấu tranh mạnh mẽ, sự dũng cảm của Lor-ca lúc phải một mình đương đầu với cơ chế thân phát xít độc tài, gian ác.

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 3

     Thanh Thảo là thi sĩ của những suy tư, trằn trọc về các vấn đề xã hội, thơ ông giàu chất suy tư, triết lí. Ông đi theo trường phái thơ tượng trưng siêu thực có xuất xứ từ phương Tây nhưng mà Lor-ca là một trong những người tiên phong trong trường phái thơ đó. Bài thơ Đàn ghi ta của Lor – ca đã xây dựng thành công hình tượng nghệ sĩ Lor-ca.

     Lor-ca là thi sĩ lỗi lạc, là chiến sĩ tiền phong chống phát xít của Tây Ban Nha trong thế kỉ XX. Ngày 19-8-1936, ông đã bị bọn phát xít Phrăng-cô sát hại mọi rợ.

     Thanh Thảo đã nhắc lại câu thơ của Lor-ca “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn” vừa là đề từ cho bài thơ, vừa như nguyện cầu cho vong hồn Lor-ca, nhà nghệ sĩ tài hoa.

     Lor-ca đã nhiều năm ngồi vắt vẻo trên yên ngựa, mặc áo choàng đỏ như các lực sĩ đấu bò tót, khoác chiếc đàn ghi ta sau lưng đi rong ruổi xuôi ngược khắp non sông Tây Ban Nha để sưu tầm dân ca, đế học tập những điệu hát đồng quê.Tiếng đàn của chàng nghệ sĩ cứ sưu tầm dân ca, để học tập những điệu hát đồng quê dân dã. Tiếng đàn của chàng nghệ sĩ cứ “tan” ra như bọt nước. Các hình ảnh “áo choàng đỏ gắt”, “vầng trăng chểnh choáng”, “yên ngựa mòn mỏi ” và các từ láy lang thang, đơn độc, ngà ngà mòn mỏi phối âmvới tiếng đàn “li-la li-la li-la” như tan ra trong ko trung, đã gợi lên bao lien tưởng về thi sĩ thiên tài, về nhạc sĩ Lor-ca xa xôi thuở đó:

                                                     những tiếng đàn bọt nước

                                                     Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

                                                     li-la li-la li-la

                                                     đi lang thang về miền đơn độc

                                                     với vầng trăng ngà ngà

                                                     trên yên ngựa mỏi món

    Khổ thơ thứ hai, thứ ba tái tạo lại phút chốc “kinh hoàng” lúc Lor-ca người chiến sĩ đấu tranh cho tự do đã bị bọn phát xít Phrăng-cô dẫn ra pháp trường sát hại. Chàng nghệ sĩ “đi như người mộng du” giữa bầy ác quỷ, tiếng hát nghêu ngao và tiếng đàn cùa chàng “bỗng kinh hoàng”, “đứt ngang giây”. Chỉ còn lại, chỉ nhìn thấy “áo choàng bê tha đỏ’’.

    Lor-ca đã ngã xuống trước làn đạn của bè lũ phát xít mọi rợ, đã để lại một “bầu trời” thương nhớ mênh mông cho “cô gái đó”, cho người yêu (nàng An-na Ma-ri-a)! “Tiếng ghi ta nâu”, “tiếng ghi ta lá xanh” là biểu tượng cho một tâm hồn nghệ sĩ mang một tình yêu tha thiết và yêu đời, gắn bó với quê hương, với nhân dân. Sau loạt đạn của quân thù, một tài năng đã bị hủy diệt; tiếng đàn bị “vỡ tan” như bọt nước, bị “đứt ngang dây”, với bao máu đỏ chảy “ròng ròng’ Thanh Thảo qua các ẩn dụ, so sánh, tượng trưng và điệp ngữ đã tạo nên những vần thơ giàu hình tượng và biểu cảm, bộc lộ nỗi tiếc thương Lor-ca, một thiên tài bị cái ác sát hại. Điệp ngữ “tiếng ghi ta” bốn lần vang lên như tiếng nói, tiếng nấc nghẹn nghào:

                                                      tiếng ghi ta nâu

                                                      bầu trời cô gái đó

                                                      tiếng ghi ta lá xanh biết mẩy

                                                      tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

                                                       tiếng ghi ta ròng ròng

                                                       máu chảy

   Phần cuối bài thơ (13) câu, Thanh Thảo dùng lối nói phủ định để khẳng định một chân lí, để truyền tụng sự bất tử của người nghệ sĩ. Ko người nào có thể chôn cất được tiếng đàn? Sắc đẹp cùa mĩ nhân, tài năng nghệ sĩ có thế lực nào có thế “chôn cất” được? Có gì nhiều bằng cỏ? Có gì xanh bằng cỏ? Có gì sống mãnh liệt bằng cỏ trên mặt đất rộng lớn? Và vầng trăng thì vĩnh hằng cùng vũ trụ mênh mông. Lor-ca cũng vậy. Cuộc đời chỉ có 38 mùa xuân nhưng tài năng và ý thức của thi sĩ, nhà nghệ sĩ mãi mãi bất tử như tiếng đàn ghi ta. Như cỏ xanh trên thảo nguyên, như vầng trăng trên bầu trời nhấp nhánh soi đáy giếng. Thơ Thanh Thảo tuy hạn chế về vần điệu, nhưng anh đã tạo nên được một số hình ảnh, một số đường nét đầy ấn tượng để khẳng định Lor-ca “thác là thề phách, còn là tình anh”:

                                                        ko người nào chôn cất tiếng đàn

                                                        tiếng đàn như cỏ mọc hoang

                                                        giọt nước mắt vầng trăng

                                                        long lanh trong đáy giếng

   Lúc số phận đã hết, “đường chỉ tay đã đứt”, Lor-ca bước sang toàn cầu bên kia, đã “bơi sang ngang” dòng sóng với chiếc ghi ta “màu bạc”. Chàng nghệ sĩ đã bỏ lại đời, “ném lại” tình yêu và số phận mình vào “xoáy nước” cuộc đời đầy máu và nước mắt. để ra đi. Và âm thanh “li-la li-la Li-la” huyền diệu của tiếng đàn ghi ta cứ vang vọng mãi, cứ “ròng ròng – máu chảy” mãi, đế lại bao đớn đau tiếc thương trong lòng người.

   Lor-ca như một lực sĩ đấu bò tót. Lor-ca áo choàng bê tha máu đỏ trên pháp trường. Lor-ca đã đi vào cõi bất tử và để lại tiếng đàn ghi ta. Đó là cấu tứ của bài thơ, cũng là hình tượng Lor-ca qua bài thơ của Thanh Thảo nhưng mà chúng ta đã cảm thu được.

   Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” là tiếng khóc thương, là tính đồng điệu thiên tài một thi sĩ xứ Quảng miền Trung Việt Nam gửi tới hương hồn nhà xứ sở Grê-na-đa bên trời Âu. Có những câu thơ của Thanh Thảo cất lên khóc “ròng ròng máu chảy”…

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 4

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca (ngắn gọn, hay nhất) (ảnh 3)

     Nếu chúng ta đã từng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu qua Việt Bắc, cũng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính luận của Chế Lan Viên qua Tiếng hát con tàu hay qua Quốc gia của Nguyễn Khoa Điềm. Thì Thanh Thảo lại mang một phong cách thơ khác lạ hơn hẳn đó là phong cách thơ trữ tình tượng trưng, siêu thực, hơi hướng phương Tây, điều đó trình bày trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca với hình tượng người nghệ sĩ người hùng Federico García Lorca, tài hoa nhưng bạc phận.

     Thanh Thảo sinh năm 1946, tên khai sinh là Hồ Thành Công, quê ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, từng tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, chính vì vậy ông có một nền tảng tri thức rất dày dặn và thi sĩ từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước năm 1975, Thanh Thảo thuộc vào hàng những thi sĩ trẻ trưởng thành trong kháng chiến, xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc non sông gần được độc lập, trình bày một tiếng thơ sôi nổi trẻ trung của một thế hệ trẻ tự giác cầm súng xông pha vì độc lập dân tộc. Thanh Thảo đê lại một khói lượng tác phẩm rất khổng lồ: Những người đi tới biển (trường ca), Dấu chân trên trảng cỏ (thơ), Khối vuông ru bíc (thơ),… Nội dung thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trằn trọc về các vấn đề của xã hội thời đại, về nghệ thuật ông khước từ những thể thức thơ dễ dàng, luôn tiên phong trong việc cải cách thơ Việt, bởi ông cho rằng những kiểu mẫu thơ truyền thống ko thể nào chứ đựng hết nội dung trong thơ của ông.

     Đàn ghi ta của Lor-ca nằm trong tập thơ Khối vuông ru bíc xuất bản năm 1985, đây là tập thơ ghi lại sự trưởng thành của Thanh Thảo trong trục đường cải cách thơ Việt. Bài thơ là kết quả của sự ấn tượng và nhận thức thâm thúy về cuộc đời và số phận của người nghệ sĩ Lor-ca, tất cả đều đẹp và cao cả, trình bày sự ngưỡng mộ, niềm thông cảm thấu hiểu và thương xót trước thảm kịch của người nghệ sĩ này.

     Nói về Federico García Lorca, ông là một người nghệ sĩ cũng là một người chiến sĩ, nhưng trước hết ông là một người nghệ sĩ, một người nghệ sĩ thiên tài trên rất nhiều lĩnh vực nghệ thuật, ông là một thi sĩ, một nhạc sĩ, một ca sĩ, một nhà hoạt động sân khấu và là một họa sĩ xuất sắc. Lor-ca được xem là một biểu tượng sáng chói của nền thi ca Tây Ban Nha, thậm chí là cả nhân loại, được ví như chú chim họa mi trên bầu trời thi ca Tây Ban Nha. Lor-ca cũng là một người chiến sĩ. Người chiến sĩ đó đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh, trước hết là đấu tranh với nền nghệ thuật già nua cũ kỹ của non sông Tây Ban Nha, để đề xướng một nền nghệ thuật mới mẻ cải cách, Lor-ca còn đấu tranh với cơ chế độc tài phát xít Frăng-cô, một cơ chế tù túng bó buộc, để giành lại quyền sống chính đáng, quyền tự do dân chủ cho người dân Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ông đã bị chính cơ chế độc tài đó bắt giữ và sát hại một cách tàn khốc, nhưng cũng chính sự kiện này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ trên toàn toàn cầu, khởi xướng sự đấu tranh chống phát xít của toàn nhân loại.

     Lor-ca vẫn luôn tồn tại sự ám ảnh khôn nguôi về cái chết của chính bản thân mình ngay cả lúc ông vẫn còn sống, vẫn còn một lòng ôm cây đàn ghi ta để đấu tranh cho nghệ thuật và dân tộc. Chính vì vậy trong lời đề từ của bài thơ, Thanh Thảo đã để vào đó di nguyện của Lor-ca: “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”, điều đó đã trình bày sự trân trọng và gắn bó với cây đàn ghi ta – biểu tượng nghệ thuật của non sông Tây Ban Nha của Lor-ca, đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng cho tư tưởng nghệ thuật của người nghệ sĩ yểu mệnh.

“những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi”

     Thanh Thảo đem so sánh “tiếng đàn” với “bọt nước”, một hình ảnh lạ và lạ mắt vừa thẻ hiện được cái sôi nổi, phập phù cũng trình bày được sự mỏng manh, trong trẻo của tiếng đàn, đây là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận và cuộc đời của người nghệ sĩ, Lor-ca cũng như tiếng đàn đó, trong trẻo cao đẹp nhưng lại chóng tan biến, đây là dự đoán về thảm kịch số phận của người nghệ sĩ thiên tài. Bóng vía người hùng của Lorca hiện lên thông qua hình ảnh “chiếc áo choàng đỏ gắt” vốn là một trong những biểu tượng của Tây Ban Nha, với những trận đấu bò gay cấn lôi cuốn và ông là người kỵ sĩ dũng cảm, thân khoác vào màu áo đỏ rực rỡ sẵn sàng đương đầu với lũ bò tót mọi rợ, hung hãn (hiện thân của bè lũ phản động). Nhưng đáng buồn thay, người người hùng thường phải chịu sự đơn độc, bởi ông quá tài giỏi, quá thiên tài, thế nên nhân dân thường nhìn ông bằng một ánh mắt ngưỡng mộ, còn lũ độc tài thì nhìn ông bằng ánh mắt căm ghét. Ông bước “đi lang thang về miền đơn độc”, làm bạn với ông chỉ có “vầng trăng ngà ngà” và “yên ngựa mòn mỏi”, dường như người nghệ sĩ đó sau những nỗ lực đấu tranh hết mình đã mở đầu mỏi mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn, ông cô độc trong chính nơi nhưng mà ông dành cả tuổi xanh để đấu tranh, ông thở dài và định ngừng lại ngơi nghỉ một lát, đây là một phần trong thảm kịch cuộc đời của Lor-ca.

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê tha đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

     Kinh hoàng nhất đó là cái chết đầy bi thương của người nghệ sĩ, ông bị bắt một cách bất thần, lúc giấc mơ và mọi nỗ lực của ông vẫn còn chưa có kết quả, người kỵ sĩ đấu bò vẫn còn chưa thắng lợi được con bò tót hung hãn. Lúc này đây, chính bản thân Lor-ca cũng trở thành sững sờ, ông đã linh cảm trước về cái chết của bản thân, nhưng ko nghĩ điều đó lại tới sớm tương tự, ông vẫn còn bao dự kiến ấp ủ, nay đây chỉ một lúc nữa thôi nó đều sẽ tiêu tán hết, tiêu tán cùng với sự ra đi của ông như “tiếng đàn bọt nước” vỡ tan cả rồi. Lor-ca bước đi như người mất hồn, bởi ông đang mải chìm đắm trong cái suy tư về cuộc đời và những đấu tranh còn dang dở, những tiếc nuối đầy day dứt, cái chết đối với người người hùng chẳng qua chỉ là cát bụi, nhưng chết lúc chưa hoàn thành sự nghiệp đấu tranh cho non sông thì đó là một niềm đớn đau khôn nguôi. Tiếng ghi ta cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở về tâm hồn hồn của người nghệ sĩ, đó là một tâm hồn với màu “nâu” đầy suy tư chất chứa, một niềm ước mong sống trong bầu trời xinh đẹp, hạnh phúc, để tiếng ghi ta của tâm hồn dược phiêu lưu rộng mở như lá xanh mọc mơn mởn trên cành. Nhưng chao ôi, gian ác làm sao, xót thương làm sao lúc tiếng ghi ta đó như bọt nước vỡ tan, “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”, Lor-ca đã chết, một cái chết đầy máu và nỗi tiếc nuối vô cùng.

“ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

     Nhưng tiếng đàn tưởng từ đây đã dứt, ko còn vang vọng trong trời đất Tây Ban Nha nữa lại bất thần như cỏ mọc hoang, nhanh chóng sinh sôi nảy nở, điều đó chứng tỏ Lor-ca đã chết nhưng tâm hồn nghệ thuật của ông vẫn tồn tại, dấy lên trong dư luận một làn sóng mạnh mẽ, đấu tranh giành lại công bình từ bè lũ phát xít tà ác, đồng thời đây cũng là lòng xót thương vô tận của nhân dân giành cho Lor-ca trong hình ảnh siêu thực “giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng”. Cái chết của Lor-ca là sự mất mắt to lớn đối với người dân Tây Ban Nha và cả nhân loại, chính vì thế ngay cả vầng trăng cũng phải xót thương nhưng mà rớt nước mắt, phủ lên tấm thân lạnh lẽo của người nghệ sĩ đang cô độc nơi đáy giếng tối tăm, lạnh lẽo.

“đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng im đột nhiên

li-la li-la li-la…”

     Lor-ca chết đi nhưng tâm hồn ông mãi mãi là trường tồn bất tử, ông lại tiếp tục phiêu du ở một toàn cầu khác, ông vẫn ôm lấy vong hồn nghệ thuật của mình đó là chiếc ghi ta. Ông chấp nhận từ bỏ hết tất cả ở toàn cầu tối tăm này, kể cả tình yêu với cô giá di-gan xinh đẹp, người luôn ngự trị trong trái tim lớn lao đó. Có nhẽ ông đã chấp nhận số phận ở kiếp này, ông đành buông bỏ tất cả để tìm tới một toàn cầu khác, đẹp hơn, thanh thản hơn, một toàn cầu có thể bao dung người nghệ sĩ thiên tài, thấu hiểu được niềm khát khao tự do, cùng bao hoài bão đẹp của ông.

     Lor-ca là hình tượng tiêu biểu của những con người người hùng dám đứng lên đấu tranh vì lý tưởng cao đẹp, vì tự do trong nghệ thuật, vì sự công bình, quyền được sống của nhân dân. Thanh Thảo viết bài thơ trong sự thấu hiểu và đồng cảm với người nghệ sĩ tài hoa bạc phận Lor-ca, nhưng bao trùm lên tất cả những xúc cảm đó vẫn là sự ngưỡng mộ thâm thúy của thi sĩ dành cho tâm hồn cao đẹp và tư cách lớn lao của người nghệ sĩ. Qua đó, tác giả ngợi ca khát khao được sống tự do, ý chí đấu tranh mạnh mẽ, sự dũng cảm của Lor-ca lúc phải một mình đương đầu với cơ chế thân phát xít độc tài, gian ác.

Với các bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca do giainhat.vn sưu tầm và biên soạn trên đây, kỳ vọng các em sẽ có thêm những góc nhìn mới mẻ và có cái nhìn tổng quát hơn về  tác phẩm. Chúc các em làm bài tốt!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Hình Ảnh về: Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất)

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca

(hay nhất) -

Để tìm hiểu sâu hơn về trị giá tác phẩm An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy, mời các em tham khảo một số bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca sau đây. Hi vọng với các bài văn mẫu ngắn gọn, cụ thể, hay nhất này các em sẽ có thêm tài liệu, cách triển khai để hoàn thiện bài viết một cách tốt nhất!

Dàn ý Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của lor-ca

1. Mở bài

   –  Giới thiệu bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca

   –  Giới thiệu hình ảnh Lor-ca

2. Thân bài


   Lor-ca là người chiến sĩ đấu tranh cho sự tự do, cho những khát vọng chân chính về con người và về nghệ thuật. Hình ảnh Lor-ca được trình bày qua thi ảnh và ngôn từ mới mẻ trong bài thơ, hình ảnh này được tác giả gợi nhiều hơn tả.

 a) Hai khổ thơ đầu:Cho ta cảm nhận hình ảnh một con người nghĩa khí:

   – Chàng đề xướng, tuyên truyền cho khát vọng, cho lí tưởng sống vì con người. Khiêu chiến với chủ nghĩa độc tài thân phát xít. Tiếng đàn là biểu tượng cho tiếng nói tuyên truyền, tuyên ngôn cho trường phái cải cách nghệ thuật trong quang cảnh chính trị sa sút và nghệ thuật già nua của Tây Ban Nha.

   – Chàng đã chết vì khát vọng chân chính của mình “áo choàng bê tha đỏ”. Đó là nỗi kinh hoàng nhưng mà bọn độc tài phái xít gây ra.

   – Hình tượng Lor-ca mang một vẻ bi tráng

 b) Những khổ thơ sau:

“Lor-ca bơi sang ngang

Trên chiếc ghi ta màu bạc”.

   Lor-ca ko thể chết, chàng vẫn tồn tại vĩnh hằng trong toàn cầu này, tự hào và khẳng định lí tưởng sống của mình và mãi mãi toả sáng.

   – Lor-ca đã làm một cuộc cách mệnh “ném lá bùa cô gái Di-gan vào xoáy nước”. Cuộc đấu tranh đó vẫn còn đang tiếp tục, đang có mặt Lor-ca. Chàng chỉ “ném trái tim mình vào lặng yêu đột nhiên” nhưng mà thôi.

   – Cái chết thực sự của nhà cải cách Lor-ca là lúc những khát vọng của anh ko còn tiếp tục nhưng cái chết đớn đau của một nhà cải cách còn là lúc tên tuổi và thông minh của anh trở thành một bức thành kiên cố cản sự cải cách văn học của những người tới sau.

   – Các hình ảnh đường chỉ tay, con sông… mang ý nghĩa tượng trưng cho giã từ và giải thoát, chia tay thực sự với những ràng buộc hệ lụy trần gian.

3. Kết bài

   Nhà thiên tài Lor – ca là một nghệ sĩ lớn lao, đã đấu tranh, hi sinh lí tưởng nghệ thuật, lí tưởng sống của mình. Tên tuổi Lor-ca trở thành một biểu tượng là ngọn cờ tập trung các nhà văn hoá Tây Ban Nha và toàn cầu, chống chủ nghĩa phát xít, bảo vệ văn hoá dân tộc và văn hoá nhân loại.

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 1

     Lor-ca là thi sĩ lỗi lạc, là chiến sĩ tiền phong chống phát xít của Tây Ban Nha trong thế kỉ XX, Ngày 19-8-1936, ông đã bị bọn phát xít Phrăng-cô sát hại mọi rợ.

     Thanh Thảo đã nhắc lại câu thơ của Lor-ca “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn” vừa làm đề từ cho bài thơ, vừa như nguyện cầu cho vong hồn Lor-ca, nhà nghệ sĩ tài hoa đời đời kiếp kiếp bất tử.

     Lor-ca đã nhiều năm ngồi vắt vẻo trên yên ngựa, mặc áo choàng đỏ như các lực sĩ đấu bò tót, khoác chiếc đàn ghi ta sau lưng đi rong ruổi xuôi ngược khắp non sông Tây Ban Nha để sưu tầm dân ca, để học tập những điệu hát đồng quê dân dã. Tiếng đàn của chàng nghệ sĩ cứ tan ra như bọt nước. Các hình ảnh “áo choàng đỏ gắt”, “vâng trăng ngà ngà”, “yên ngựa mòn mỏi” và các từ láy lang thang, đơn độc, ngà ngà, mòn mỏi phối âm với tiếng đàn “li-la li-la li- la” như tan ra trong ko trung, đã gợi lên bao liên tưởng về thi sĩ thiên tài, về nhạc sĩ Lor-ca xa xôi, thuở đó:

những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với trầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi

     Khổ thơ thứ hai, thứ ba tái tạo lại phút chốc “kinh hoàng” lúc Lor-ca người chiến sĩ đấu tranh cho tự do đã bị bọn phát xít Phrăng-cô dẫn ra pháp trường sát hại. Chàng nghệ sĩ “đi như người mộng du” giữa bầy ác quỷ, tiếng hát nghêu ngao và tiếng đàn của chàng “bỗng kinh hoàng”, “đứt ngang giây” chỉ còn lại, chỉ nhìn thấy “áo choàng bê tha đỏ”.

     Lor-ca đã ngã xuống trước làn đạn của bè lũ phát xít mọi rợ, đã để lại một “bầu trời” thương nhớ mênh mông cho “cô gái đó”, cho người yêu (nàng An-na Ma-ri-a)! “Tiếng ghi ta nâu”, “tiếng ghi ta lá xanh” là biểu tượng cho một tâm hồn nghệ sĩ mang một tình yêu tha thiết và yêu đời, gắn bó với quê hương, với nhân dân. Sau loạt đạn của quân thù, một tài năng đã bị huỷ diệt; tiếng đàn bị “vỡ tan” như bọt nước, bị “đứt ngang dây”, với bao máu đỏ chảy “ròng ròng”. Thanh Thảo qua các ẩn dụ, so sánh, tượng trưng và điệp ngữ đã tạo nên những vần thơ giàu hình tượng và biểu cảm, bộc lộ nỗi tiếc thương Lor-ca, một thiên tài bị cái ác sát hại. Điệp ngữ “tiếng ghi ta” bốn lần vang lên như tiếng nói, tiếng nấc nghẹn ngào:

Tiếng ghi ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy

     Phần cuối bài thơ (13 câu), Thanh Thảo dùng lối nói phủ định để khẳng định một chân lí, để truyền tụng sự bất tử của người nghệ sĩ. Ko người nào có thể chôn cất được tiếng đàn? Sắc đẹp của mĩ nhân, tài năng nghệ sĩ có thế lực nào có thể “chôn cất” được? Có gì nhiều bằng cỏ? Có gì xanh bằng cỏ? Có gì sống mãnh liệt bằng cỏ trên mặt đất rộng lớn? Và vầng trăng thì vĩnh hằng cùng vũ trụ mênh mông. Lor-ca cũng vậy. Cuộc đời chỉ có 38 mùa xuân nhưng tài năng và ý thức của thi sĩ, nhà nghệ sĩ mãi mãi bất tử như tiếng đàn ghi ta, như cỏ xanh trên thảo nguyên, như vầng trăng trên bầu trời nhấp nhánh soi đáy giếng. Thơ Thanh Thảo tuy hạn chế vé vần điệu, nhưng anh đã tạo nên được một số hình ảnh, một số đường nét đầy ấn tượng để khẳng định Lor-ca “thác là thể phách, còn là tinh nhanh”:

Ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng

     Tài sắc của nàng Kiều còn mãi trong tâm hồn những chàng Kim trong cõi đời. Tiếng đàn, tiếng hát “thậm hay” của anh Trương Chi vãn còn thổn thức tâm hồn thiếu nữ xa gần. Tiếng đàn huyền diệu của cô Cầm nhưng mà thi hào Nguyễn Du đã nhắc tới trong bài thơ chữ Hán “Long Thành cầm già ca” vẫn còn vang vọng khấp 36 phố phường Hà Nội hôm nay và ngày mai! Hình như Thanh Thảo đã “nghĩ tới” những tài năng và thân phận đầy thảm kịch đó lúc viết những dòng thơ trên đây?

     Lúc số phận đã hết, “đường chỉ tay đã đứt”, Lor-ca bước sang toàn cầu bên kia, đã “bơi sang ngang” dòng sông với chiếc ghi ta “màu bạc”. Chàng nghệ sĩ đã bỏ lại đời, “ném lại” tình yêu và số phận mình vào “xoáy nước” cuộc đời đầy máu và nước mắt để ra đi. Và âm thanh “li-la li-la li-la”huyền diệu của tiếng đàn ghi ta cứ vang vọng mãi, cứ “ròng ròng – máu chảy” mãi, để lại bao đớn đau tiếc thương trong lòng người.

     Lor-ca như một lực sĩ đấu bò tót. Lor-ca áo choàng bê tha máu đỏ trên pháp trường. Lor-ca đã đi vào cõi bất tử và để lại tiếng đàn ghi ta. Đó là cấu tứ của bài thơ, cũng là hình tượng Lor-ca qua bài thơ của Thanh Thảo nhưng mà chúng ta cảm thu được.

     Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” là tiếng khóc thương, là tình đồng điệu liên tài của một thi sĩ xứ Quảng miền Trung Việt Nam gửi tới hương hồn thi sĩ xứ sở Grê-na-đa bên trời Âu. Có những câu thơ của Thanh Thảo cất lên như tiếng khóc “ròng máu chảy”….

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 2


     Nếu chúng ta đã từng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu qua Việt Bắc, cũng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính luận của Chế Lan Viên qua Tiếng hát con tàu hay qua Quốc gia của Nguyễn Khoa Điềm. Thì Thanh Thảo lại mang một phong cách thơ khác lạ hơn hẳn đó là phong cách thơ trữ tình tượng trưng, siêu thực, hơi hướng phương Tây, điều đó trình bày trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca với hình tượng người nghệ sĩ người hùng Federico García Lorca, tài hoa nhưng bạc phận.

     Thanh Thảo sinh năm 1946, tên khai sinh là Hồ Thành Công, quê ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, từng tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, chính vì vậy ông có một nền tảng tri thức rất dày dặn và thi sĩ từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước năm 1975, Thanh Thảo thuộc vào hàng những thi sĩ trẻ trưởng thành trong kháng chiến, xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc non sông gần được độc lập, trình bày một tiếng thơ sôi nổi trẻ trung của một thế hệ trẻ tự giác cầm súng xông pha vì độc lập dân tộc. Thanh Thảo đê lại một khói lượng tác phẩm rất khổng lồ: Những người đi tới biển (trường ca), Dấu chân trên trảng cỏ (thơ), Khối vuông ru bíc (thơ),… Nội dung thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trằn trọc về các vấn đề của xã hội thời đại, về nghệ thuật ông khước từ những thể thức thơ dễ dàng, luôn tiên phong trong việc cải cách thơ Việt, bởi ông cho rằng những kiểu mẫu thơ truyền thống ko thể nào chứ đựng hết nội dung trong thơ của ông.

     Đàn ghi ta của Lor-ca nằm trong tập thơ Khối vuông ru bíc xuất bản năm 1985, đây là tập thơ ghi lại sự trưởng thành của Thanh Thảo trong trục đường cải cách thơ Việt. Bài thơ là kết quả của sự ấn tượng và nhận thức thâm thúy về cuộc đời và số phận của người nghệ sĩ Lor-ca, tất cả đều đẹp và cao cả, trình bày sự ngưỡng mộ, niềm thông cảm thấu hiểu và thương xót trước thảm kịch của người nghệ sĩ này.

     Nói về Federico García Lorca, ông là một người nghệ sĩ cũng là một người chiến sĩ, nhưng trước hết ông là một người nghệ sĩ, một người nghệ sĩ thiên tài trên rất nhiều lĩnh vực nghệ thuật, ông là một thi sĩ, một nhạc sĩ, một ca sĩ, một nhà hoạt động sân khấu và là một họa sĩ xuất sắc. Lor-ca được xem là một biểu tượng sáng chói của nền thi ca Tây Ban Nha, thậm chí là cả nhân loại, được ví như chú chim họa mi trên bầu trời thi ca Tây Ban Nha. Lor-ca cũng là một người chiến sĩ. Người chiến sĩ đó đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh, trước hết là đấu tranh với nền nghệ thuật già nua cũ kỹ của non sông Tây Ban Nha, để đề xướng một nền nghệ thuật mới mẻ cải cách, Lor-ca còn đấu tranh với cơ chế độc tài phát xít Frăng-cô, một cơ chế tù túng bó buộc, để giành lại quyền sống chính đáng, quyền tự do dân chủ cho người dân Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ông đã bị chính cơ chế độc tài đó bắt giữ và sát hại một cách tàn khốc, nhưng cũng chính sự kiện này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ trên toàn toàn cầu, khởi xướng sự đấu tranh chống phát xít của toàn nhân loại.

     Lor-ca vẫn luôn tồn tại sự ám ảnh khôn nguôi về cái chết của chính bản thân mình ngay cả lúc ông vẫn còn sống, vẫn còn một lòng ôm cây đàn ghi ta để đấu tranh cho nghệ thuật và dân tộc. Chính vì vậy trong lời đề từ của bài thơ, Thanh Thảo đã để vào đó di nguyện của Lor-ca: “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”, điều đó đã trình bày sự trân trọng và gắn bó với cây đàn ghi ta – biểu tượng nghệ thuật của non sông Tây Ban Nha của Lor-ca, đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng cho tư tưởng nghệ thuật của người nghệ sĩ yểu mệnh.

“những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi”

     Thanh Thảo đem so sánh “tiếng đàn” với “bọt nước”, một hình ảnh lạ và lạ mắt vừa thẻ hiện được cái sôi nổi, phập phù cũng trình bày được sự mỏng manh, trong trẻo của tiếng đàn, đây là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận và cuộc đời của người nghệ sĩ, Lor-ca cũng như tiếng đàn đó, trong trẻo cao đẹp nhưng lại chóng tan biến, đây là dự đoán về thảm kịch số phận của người nghệ sĩ thiên tài. Bóng vía người hùng của Lorca hiện lên thông qua hình ảnh “chiếc áo choàng đỏ gắt” vốn là một trong những biểu tượng của Tây Ban Nha, với những trận đấu bò gay cấn lôi cuốn và ông là người kỵ sĩ dũng cảm, thân khoác vào màu áo đỏ rực rỡ sẵn sàng đương đầu với lũ bò tót mọi rợ, hung hãn (hiện thân của bè lũ phản động). Nhưng đáng buồn thay, người người hùng thường phải chịu sự đơn độc, bởi ông quá tài giỏi, quá thiên tài, thế nên nhân dân thường nhìn ông bằng một ánh mắt ngưỡng mộ, còn lũ độc tài thì nhìn ông bằng ánh mắt căm ghét. Ông bước “đi lang thang về miền đơn độc”, làm bạn với ông chỉ có “vầng trăng ngà ngà” và “yên ngựa mòn mỏi”, dường như người nghệ sĩ đó sau những nỗ lực đấu tranh hết mình đã mở đầu mỏi mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn, ông cô độc trong chính nơi nhưng mà ông dành cả tuổi xanh để đấu tranh, ông thở dài và định ngừng lại ngơi nghỉ một lát, đây là một phần trong thảm kịch cuộc đời của Lor-ca.

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê tha đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

     Kinh hoàng nhất đó là cái chết đầy bi thương của người nghệ sĩ, ông bị bắt một cách bất thần, lúc giấc mơ và mọi nỗ lực của ông vẫn còn chưa có kết quả, người kỵ sĩ đấu bò vẫn còn chưa thắng lợi được con bò tót hung hãn. Lúc này đây, chính bản thân Lor-ca cũng trở thành sững sờ, ông đã linh cảm trước về cái chết của bản thân, nhưng ko nghĩ điều đó lại tới sớm tương tự, ông vẫn còn bao dự kiến ấp ủ, nay đây chỉ một lúc nữa thôi nó đều sẽ tiêu tán hết, tiêu tán cùng với sự ra đi của ông như “tiếng đàn bọt nước” vỡ tan cả rồi. Lor-ca bước đi như người mất hồn, bởi ông đang mải chìm đắm trong cái suy tư về cuộc đời và những đấu tranh còn dang dở, những tiếc nuối đầy day dứt, cái chết đối với người người hùng chẳng qua chỉ là cát bụi, nhưng chết lúc chưa hoàn thành sự nghiệp đấu tranh cho non sông thì đó là một niềm đớn đau khôn nguôi. Tiếng ghi ta cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở về tâm hồn hồn của người nghệ sĩ, đó là một tâm hồn với màu “nâu” đầy suy tư chất chứa, một niềm ước mong sống trong bầu trời xinh đẹp, hạnh phúc, để tiếng ghi ta của tâm hồn dược phiêu lưu rộng mở như lá xanh mọc mơn mởn trên cành. Nhưng chao ôi, gian ác làm sao, xót thương làm sao lúc tiếng ghi ta đó như bọt nước vỡ tan, “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”, Lor-ca đã chết, một cái chết đầy máu và nỗi tiếc nuối vô cùng.

“ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

     Nhưng tiếng đàn tưởng từ đây đã dứt, ko còn vang vọng trong trời đất Tây Ban Nha nữa lại bất thần như cỏ mọc hoang, nhanh chóng sinh sôi nảy nở, điều đó chứng tỏ Lor-ca đã chết nhưng tâm hồn nghệ thuật của ông vẫn tồn tại, dấy lên trong dư luận một làn sóng mạnh mẽ, đấu tranh giành lại công bình từ bè lũ phát xít tà ác, đồng thời đây cũng là lòng xót thương vô tận của nhân dân giành cho Lor-ca trong hình ảnh siêu thực “giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng”. Cái chết của Lor-ca là sự mất mắt to lớn đối với người dân Tây Ban Nha và cả nhân loại, chính vì thế ngay cả vầng trăng cũng phải xót thương nhưng mà rớt nước mắt, phủ lên tấm thân lạnh lẽo của người nghệ sĩ đang cô độc nơi đáy giếng tối tăm, lạnh lẽo.

“đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng im đột nhiên

li-la li-la li-la…”

     Lor-ca chết đi nhưng tâm hồn ông mãi mãi là trường tồn bất tử, ông lại tiếp tục phiêu du ở một toàn cầu khác, ông vẫn ôm lấy vong hồn nghệ thuật của mình đó là chiếc ghi ta. Ông chấp nhận từ bỏ hết tất cả ở toàn cầu tối tăm này, kể cả tình yêu với cô giá di-gan xinh đẹp, người luôn ngự trị trong trái tim lớn lao đó. Có nhẽ ông đã chấp nhận số phận ở kiếp này, ông đành buông bỏ tất cả để tìm tới một toàn cầu khác, đẹp hơn, thanh thản hơn, một toàn cầu có thể bao dung người nghệ sĩ thiên tài, thấu hiểu được niềm khát khao tự do, cùng bao hoài bão đẹp của ông.

     Lor-ca là hình tượng tiêu biểu của những con người người hùng dám đứng lên đấu tranh vì lý tưởng cao đẹp, vì tự do trong nghệ thuật, vì sự công bình, quyền được sống của nhân dân. Thanh Thảo viết bài thơ trong sự thấu hiểu và đồng cảm với người nghệ sĩ tài hoa bạc phận Lor-ca, nhưng bao trùm lên tất cả những xúc cảm đó vẫn là sự ngưỡng mộ thâm thúy của thi sĩ dành cho tâm hồn cao đẹp và tư cách lớn lao của người nghệ sĩ. Qua đó, tác giả ngợi ca khát khao được sống tự do, ý chí đấu tranh mạnh mẽ, sự dũng cảm của Lor-ca lúc phải một mình đương đầu với cơ chế thân phát xít độc tài, gian ác.

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 3

     Thanh Thảo là thi sĩ của những suy tư, trằn trọc về các vấn đề xã hội, thơ ông giàu chất suy tư, triết lí. Ông đi theo trường phái thơ tượng trưng siêu thực có xuất xứ từ phương Tây nhưng mà Lor-ca là một trong những người tiên phong trong trường phái thơ đó. Bài thơ Đàn ghi ta của Lor – ca đã xây dựng thành công hình tượng nghệ sĩ Lor-ca.

     Lor-ca là thi sĩ lỗi lạc, là chiến sĩ tiền phong chống phát xít của Tây Ban Nha trong thế kỉ XX. Ngày 19-8-1936, ông đã bị bọn phát xít Phrăng-cô sát hại mọi rợ.

     Thanh Thảo đã nhắc lại câu thơ của Lor-ca “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn” vừa là đề từ cho bài thơ, vừa như nguyện cầu cho vong hồn Lor-ca, nhà nghệ sĩ tài hoa.

     Lor-ca đã nhiều năm ngồi vắt vẻo trên yên ngựa, mặc áo choàng đỏ như các lực sĩ đấu bò tót, khoác chiếc đàn ghi ta sau lưng đi rong ruổi xuôi ngược khắp non sông Tây Ban Nha để sưu tầm dân ca, đế học tập những điệu hát đồng quê.Tiếng đàn của chàng nghệ sĩ cứ sưu tầm dân ca, để học tập những điệu hát đồng quê dân dã. Tiếng đàn của chàng nghệ sĩ cứ “tan” ra như bọt nước. Các hình ảnh “áo choàng đỏ gắt”, “vầng trăng chểnh choáng”, “yên ngựa mòn mỏi ” và các từ láy lang thang, đơn độc, ngà ngà mòn mỏi phối âmvới tiếng đàn “li-la li-la li-la” như tan ra trong ko trung, đã gợi lên bao lien tưởng về thi sĩ thiên tài, về nhạc sĩ Lor-ca xa xôi thuở đó:

                                                     những tiếng đàn bọt nước

                                                     Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

                                                     li-la li-la li-la

                                                     đi lang thang về miền đơn độc

                                                     với vầng trăng ngà ngà

                                                     trên yên ngựa mỏi món

    Khổ thơ thứ hai, thứ ba tái tạo lại phút chốc “kinh hoàng” lúc Lor-ca người chiến sĩ đấu tranh cho tự do đã bị bọn phát xít Phrăng-cô dẫn ra pháp trường sát hại. Chàng nghệ sĩ “đi như người mộng du” giữa bầy ác quỷ, tiếng hát nghêu ngao và tiếng đàn cùa chàng “bỗng kinh hoàng”, “đứt ngang giây”. Chỉ còn lại, chỉ nhìn thấy “áo choàng bê tha đỏ’’.

    Lor-ca đã ngã xuống trước làn đạn của bè lũ phát xít mọi rợ, đã để lại một “bầu trời” thương nhớ mênh mông cho “cô gái đó”, cho người yêu (nàng An-na Ma-ri-a)! “Tiếng ghi ta nâu”, “tiếng ghi ta lá xanh” là biểu tượng cho một tâm hồn nghệ sĩ mang một tình yêu tha thiết và yêu đời, gắn bó với quê hương, với nhân dân. Sau loạt đạn của quân thù, một tài năng đã bị hủy diệt; tiếng đàn bị “vỡ tan” như bọt nước, bị “đứt ngang dây”, với bao máu đỏ chảy “ròng ròng’ Thanh Thảo qua các ẩn dụ, so sánh, tượng trưng và điệp ngữ đã tạo nên những vần thơ giàu hình tượng và biểu cảm, bộc lộ nỗi tiếc thương Lor-ca, một thiên tài bị cái ác sát hại. Điệp ngữ “tiếng ghi ta” bốn lần vang lên như tiếng nói, tiếng nấc nghẹn nghào:

                                                      tiếng ghi ta nâu

                                                      bầu trời cô gái đó

                                                      tiếng ghi ta lá xanh biết mẩy

                                                      tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan

                                                       tiếng ghi ta ròng ròng

                                                       máu chảy

   Phần cuối bài thơ (13) câu, Thanh Thảo dùng lối nói phủ định để khẳng định một chân lí, để truyền tụng sự bất tử của người nghệ sĩ. Ko người nào có thể chôn cất được tiếng đàn? Sắc đẹp cùa mĩ nhân, tài năng nghệ sĩ có thế lực nào có thế “chôn cất” được? Có gì nhiều bằng cỏ? Có gì xanh bằng cỏ? Có gì sống mãnh liệt bằng cỏ trên mặt đất rộng lớn? Và vầng trăng thì vĩnh hằng cùng vũ trụ mênh mông. Lor-ca cũng vậy. Cuộc đời chỉ có 38 mùa xuân nhưng tài năng và ý thức của thi sĩ, nhà nghệ sĩ mãi mãi bất tử như tiếng đàn ghi ta. Như cỏ xanh trên thảo nguyên, như vầng trăng trên bầu trời nhấp nhánh soi đáy giếng. Thơ Thanh Thảo tuy hạn chế về vần điệu, nhưng anh đã tạo nên được một số hình ảnh, một số đường nét đầy ấn tượng để khẳng định Lor-ca “thác là thề phách, còn là tình anh”:

                                                        ko người nào chôn cất tiếng đàn

                                                        tiếng đàn như cỏ mọc hoang

                                                        giọt nước mắt vầng trăng

                                                        long lanh trong đáy giếng

   Lúc số phận đã hết, “đường chỉ tay đã đứt”, Lor-ca bước sang toàn cầu bên kia, đã “bơi sang ngang” dòng sóng với chiếc ghi ta “màu bạc”. Chàng nghệ sĩ đã bỏ lại đời, “ném lại” tình yêu và số phận mình vào “xoáy nước” cuộc đời đầy máu và nước mắt. để ra đi. Và âm thanh “li-la li-la Li-la” huyền diệu của tiếng đàn ghi ta cứ vang vọng mãi, cứ “ròng ròng – máu chảy” mãi, đế lại bao đớn đau tiếc thương trong lòng người.

   Lor-ca như một lực sĩ đấu bò tót. Lor-ca áo choàng bê tha máu đỏ trên pháp trường. Lor-ca đã đi vào cõi bất tử và để lại tiếng đàn ghi ta. Đó là cấu tứ của bài thơ, cũng là hình tượng Lor-ca qua bài thơ của Thanh Thảo nhưng mà chúng ta đã cảm thu được.

   Bài thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” là tiếng khóc thương, là tính đồng điệu thiên tài một thi sĩ xứ Quảng miền Trung Việt Nam gửi tới hương hồn nhà xứ sở Grê-na-đa bên trời Âu. Có những câu thơ của Thanh Thảo cất lên khóc “ròng ròng máu chảy”…

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca – Bài mẫu 4

Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca (ngắn gọn, hay nhất) (ảnh 3)

     Nếu chúng ta đã từng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính trị của Tố Hữu qua Việt Bắc, cũng tìm hiểu về phong cách thơ trữ tình chính luận của Chế Lan Viên qua Tiếng hát con tàu hay qua Quốc gia của Nguyễn Khoa Điềm. Thì Thanh Thảo lại mang một phong cách thơ khác lạ hơn hẳn đó là phong cách thơ trữ tình tượng trưng, siêu thực, hơi hướng phương Tây, điều đó trình bày trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca với hình tượng người nghệ sĩ người hùng Federico García Lorca, tài hoa nhưng bạc phận.

     Thanh Thảo sinh năm 1946, tên khai sinh là Hồ Thành Công, quê ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi, từng tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, chính vì vậy ông có một nền tảng tri thức rất dày dặn và thi sĩ từng tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước năm 1975, Thanh Thảo thuộc vào hàng những thi sĩ trẻ trưởng thành trong kháng chiến, xuất hiện vào những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ lúc non sông gần được độc lập, trình bày một tiếng thơ sôi nổi trẻ trung của một thế hệ trẻ tự giác cầm súng xông pha vì độc lập dân tộc. Thanh Thảo đê lại một khói lượng tác phẩm rất khổng lồ: Những người đi tới biển (trường ca), Dấu chân trên trảng cỏ (thơ), Khối vuông ru bíc (thơ),… Nội dung thơ ông là tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trằn trọc về các vấn đề của xã hội thời đại, về nghệ thuật ông khước từ những thể thức thơ dễ dàng, luôn tiên phong trong việc cải cách thơ Việt, bởi ông cho rằng những kiểu mẫu thơ truyền thống ko thể nào chứ đựng hết nội dung trong thơ của ông.

     Đàn ghi ta của Lor-ca nằm trong tập thơ Khối vuông ru bíc xuất bản năm 1985, đây là tập thơ ghi lại sự trưởng thành của Thanh Thảo trong trục đường cải cách thơ Việt. Bài thơ là kết quả của sự ấn tượng và nhận thức thâm thúy về cuộc đời và số phận của người nghệ sĩ Lor-ca, tất cả đều đẹp và cao cả, trình bày sự ngưỡng mộ, niềm thông cảm thấu hiểu và thương xót trước thảm kịch của người nghệ sĩ này.

     Nói về Federico García Lorca, ông là một người nghệ sĩ cũng là một người chiến sĩ, nhưng trước hết ông là một người nghệ sĩ, một người nghệ sĩ thiên tài trên rất nhiều lĩnh vực nghệ thuật, ông là một thi sĩ, một nhạc sĩ, một ca sĩ, một nhà hoạt động sân khấu và là một họa sĩ xuất sắc. Lor-ca được xem là một biểu tượng sáng chói của nền thi ca Tây Ban Nha, thậm chí là cả nhân loại, được ví như chú chim họa mi trên bầu trời thi ca Tây Ban Nha. Lor-ca cũng là một người chiến sĩ. Người chiến sĩ đó đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh, trước hết là đấu tranh với nền nghệ thuật già nua cũ kỹ của non sông Tây Ban Nha, để đề xướng một nền nghệ thuật mới mẻ cải cách, Lor-ca còn đấu tranh với cơ chế độc tài phát xít Frăng-cô, một cơ chế tù túng bó buộc, để giành lại quyền sống chính đáng, quyền tự do dân chủ cho người dân Tây Ban Nha. Tuy nhiên, ông đã bị chính cơ chế độc tài đó bắt giữ và sát hại một cách tàn khốc, nhưng cũng chính sự kiện này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ trên toàn toàn cầu, khởi xướng sự đấu tranh chống phát xít của toàn nhân loại.

     Lor-ca vẫn luôn tồn tại sự ám ảnh khôn nguôi về cái chết của chính bản thân mình ngay cả lúc ông vẫn còn sống, vẫn còn một lòng ôm cây đàn ghi ta để đấu tranh cho nghệ thuật và dân tộc. Chính vì vậy trong lời đề từ của bài thơ, Thanh Thảo đã để vào đó di nguyện của Lor-ca: “Lúc tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”, điều đó đã trình bày sự trân trọng và gắn bó với cây đàn ghi ta – biểu tượng nghệ thuật của non sông Tây Ban Nha của Lor-ca, đồng thời cũng là hình ảnh tượng trưng cho tư tưởng nghệ thuật của người nghệ sĩ yểu mệnh.

“những tiếng đàn bọt nước

Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt

li-la li-la li-la

đi lang thang về miền đơn độc

với vầng trăng ngà ngà

trên yên ngựa mòn mỏi”

     Thanh Thảo đem so sánh “tiếng đàn” với “bọt nước”, một hình ảnh lạ và lạ mắt vừa thẻ hiện được cái sôi nổi, phập phù cũng trình bày được sự mỏng manh, trong trẻo của tiếng đàn, đây là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận và cuộc đời của người nghệ sĩ, Lor-ca cũng như tiếng đàn đó, trong trẻo cao đẹp nhưng lại chóng tan biến, đây là dự đoán về thảm kịch số phận của người nghệ sĩ thiên tài. Bóng vía người hùng của Lorca hiện lên thông qua hình ảnh “chiếc áo choàng đỏ gắt” vốn là một trong những biểu tượng của Tây Ban Nha, với những trận đấu bò gay cấn lôi cuốn và ông là người kỵ sĩ dũng cảm, thân khoác vào màu áo đỏ rực rỡ sẵn sàng đương đầu với lũ bò tót mọi rợ, hung hãn (hiện thân của bè lũ phản động). Nhưng đáng buồn thay, người người hùng thường phải chịu sự đơn độc, bởi ông quá tài giỏi, quá thiên tài, thế nên nhân dân thường nhìn ông bằng một ánh mắt ngưỡng mộ, còn lũ độc tài thì nhìn ông bằng ánh mắt căm ghét. Ông bước “đi lang thang về miền đơn độc”, làm bạn với ông chỉ có “vầng trăng ngà ngà” và “yên ngựa mòn mỏi”, dường như người nghệ sĩ đó sau những nỗ lực đấu tranh hết mình đã mở đầu mỏi mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn, ông cô độc trong chính nơi nhưng mà ông dành cả tuổi xanh để đấu tranh, ông thở dài và định ngừng lại ngơi nghỉ một lát, đây là một phần trong thảm kịch cuộc đời của Lor-ca.

“Tây Ban Nha

hát nghêu ngao

bỗng kinh hoàng

áo choàng bê tha đỏ

Lorca bị điệu về bãi bắn

chàng đi như người mộng du

tiếng ghi-ta nâu

bầu trời cô gái đó

tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy

tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan

tiếng ghi-ta ròng ròng

máu chảy”

     Kinh hoàng nhất đó là cái chết đầy bi thương của người nghệ sĩ, ông bị bắt một cách bất thần, lúc giấc mơ và mọi nỗ lực của ông vẫn còn chưa có kết quả, người kỵ sĩ đấu bò vẫn còn chưa thắng lợi được con bò tót hung hãn. Lúc này đây, chính bản thân Lor-ca cũng trở thành sững sờ, ông đã linh cảm trước về cái chết của bản thân, nhưng ko nghĩ điều đó lại tới sớm tương tự, ông vẫn còn bao dự kiến ấp ủ, nay đây chỉ một lúc nữa thôi nó đều sẽ tiêu tán hết, tiêu tán cùng với sự ra đi của ông như “tiếng đàn bọt nước” vỡ tan cả rồi. Lor-ca bước đi như người mất hồn, bởi ông đang mải chìm đắm trong cái suy tư về cuộc đời và những đấu tranh còn dang dở, những tiếc nuối đầy day dứt, cái chết đối với người người hùng chẳng qua chỉ là cát bụi, nhưng chết lúc chưa hoàn thành sự nghiệp đấu tranh cho non sông thì đó là một niềm đớn đau khôn nguôi. Tiếng ghi ta cứ lặp đi lặp lại như nhắc nhở về tâm hồn hồn của người nghệ sĩ, đó là một tâm hồn với màu “nâu” đầy suy tư chất chứa, một niềm ước mong sống trong bầu trời xinh đẹp, hạnh phúc, để tiếng ghi ta của tâm hồn dược phiêu lưu rộng mở như lá xanh mọc mơn mởn trên cành. Nhưng chao ôi, gian ác làm sao, xót thương làm sao lúc tiếng ghi ta đó như bọt nước vỡ tan, “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy”, Lor-ca đã chết, một cái chết đầy máu và nỗi tiếc nuối vô cùng.

“ko người nào chôn cất tiếng đàn

tiếng đàn như cỏ mọc hoang

giọt nước mắt vầng trăng

long lanh trong đáy giếng”

     Nhưng tiếng đàn tưởng từ đây đã dứt, ko còn vang vọng trong trời đất Tây Ban Nha nữa lại bất thần như cỏ mọc hoang, nhanh chóng sinh sôi nảy nở, điều đó chứng tỏ Lor-ca đã chết nhưng tâm hồn nghệ thuật của ông vẫn tồn tại, dấy lên trong dư luận một làn sóng mạnh mẽ, đấu tranh giành lại công bình từ bè lũ phát xít tà ác, đồng thời đây cũng là lòng xót thương vô tận của nhân dân giành cho Lor-ca trong hình ảnh siêu thực “giọt nước mắt vầng trăng/long lanh trong đáy giếng”. Cái chết của Lor-ca là sự mất mắt to lớn đối với người dân Tây Ban Nha và cả nhân loại, chính vì thế ngay cả vầng trăng cũng phải xót thương nhưng mà rớt nước mắt, phủ lên tấm thân lạnh lẽo của người nghệ sĩ đang cô độc nơi đáy giếng tối tăm, lạnh lẽo.

“đường chỉ tay đã đứt

dòng sông rộng vô cùng

Lor-ca bơi sang ngang

trên chiếc ghi-ta màu bạc

chàng ném lá bùa cô gái di-gan

vào xoáy nước

chàng ném trái tim mình

vào lặng im đột nhiên

li-la li-la li-la…”

     Lor-ca chết đi nhưng tâm hồn ông mãi mãi là trường tồn bất tử, ông lại tiếp tục phiêu du ở một toàn cầu khác, ông vẫn ôm lấy vong hồn nghệ thuật của mình đó là chiếc ghi ta. Ông chấp nhận từ bỏ hết tất cả ở toàn cầu tối tăm này, kể cả tình yêu với cô giá di-gan xinh đẹp, người luôn ngự trị trong trái tim lớn lao đó. Có nhẽ ông đã chấp nhận số phận ở kiếp này, ông đành buông bỏ tất cả để tìm tới một toàn cầu khác, đẹp hơn, thanh thản hơn, một toàn cầu có thể bao dung người nghệ sĩ thiên tài, thấu hiểu được niềm khát khao tự do, cùng bao hoài bão đẹp của ông.

     Lor-ca là hình tượng tiêu biểu của những con người người hùng dám đứng lên đấu tranh vì lý tưởng cao đẹp, vì tự do trong nghệ thuật, vì sự công bình, quyền được sống của nhân dân. Thanh Thảo viết bài thơ trong sự thấu hiểu và đồng cảm với người nghệ sĩ tài hoa bạc phận Lor-ca, nhưng bao trùm lên tất cả những xúc cảm đó vẫn là sự ngưỡng mộ thâm thúy của thi sĩ dành cho tâm hồn cao đẹp và tư cách lớn lao của người nghệ sĩ. Qua đó, tác giả ngợi ca khát khao được sống tự do, ý chí đấu tranh mạnh mẽ, sự dũng cảm của Lor-ca lúc phải một mình đương đầu với cơ chế thân phát xít độc tài, gian ác.

Với các bài văn mẫu Cảm nhận về hình tượng Lor-ca trong Đàn ghi ta của Lor-ca do giainhat.vn sưu tầm và biên soạn trên đây, kỳ vọng các em sẽ có thêm những góc nhìn mới mẻ và có cái nhìn tổng quát hơn về  tác phẩm. Chúc các em làm bài tốt!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Xem thêm bài viết hay:   Phân tích bài Hồn Trương Ba, da hàng thịt (hay nhất)

Viết một bình luận