Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa….Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa” (hay nhất)

Hướng dẫn lập dàn ý Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” hay nhất.Với các bài dàn ý và văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Mục lục bài viết

Dàn ý cụ thể cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa”

I. Mở bài

+ Giới thiệu tác giả, tác phẩm

+ Giới thiệu đoạn trích: thuộc phần hai của bài thơ, là hồi ức của Quang Dũng về những đêm liên hoan văn nghệ và cảnh sông nước miền Tây thơ mộng.

II. Thân bài

Luận điểm 1: Cảm nhận nói chung về đoạn thơ


   Ở đoạn thơ trước, tác giả Quang Dũng có những nét vẽ về miền Tây xa xôi với những nét vẽ đậm vẻ hoang vu, bí hiểm thì ở đoạn thơ này, tự nhiên và con người như mang vẻ đẹp của một toàn cầu khác. Hình ảnh tự nhiên con người Tây Bắc được khắc hoạ trong đoạn thơ bằng những nét vẽ mềm mài, uyển chuyển, tài hoa tinh tế, thấm đẫm chất thơ, chất nhạc, chất hào hoa, lãng mạn của một thi sĩ đa tài.

Luận điểm 2: Cảnh liên hoan đêm lửa trại – những kỉ niệm đẹp về tình quân dân

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng em ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

   Câu thơ mở đầu như một tiếng reo vui. Với nét vẽ khoẻ khoắn, mê say, Quang Dũng dẫn người đọc vào một đêm liên hoan văn nghệ đầy lôi cuốn nơi xứ lạ. Đêm liên hoan trở thành đêm hội tưng bừng với hình ảnh hoa chúc rực rỡ gợi những liên tưởng thi vị, tình tứ, mang tới thú vui rộn rực, nô nức lòng người. Cụm từ bừng lên như nốt nhất tươi sáng cho cả câu thơ, đó là ấn tượng về ánh sáng chói lòa, đột ngột của lửa, của đuốc làm ấm nóng cả núi rừng, là ấn tượng về những ánh mắt ngỡ ngàng, những gương mặt bừng sáng của người lính, của những cô gái miền Tây.

   Hình ảnh trung tâm của đêm hội là hoa chúc là những thiếu nữ miên sơn cước: Kìa em xiêm áo tự bao giờ. Câu thơ có sự liên kết của từ Kìa và cụm từ nghi vấn tự bao giờ bộc lộ cảm giác vừa ngỡ ngàng, thú vị vừa ngưỡng mộ trìu mến của các chiến sĩ trước sự xuất hiện của những cô gái. Người xem hội, người tham gia liên hoan ngây ngất trong tiếng khèn, trong man điệu mang đậm chất núi rừng vừa bí hiểm, vừa quyến rũ, vừa tình tứ e thẹn nhưng  cũng vừa mãnh liệt tha thiết của những thiếu nữ miền Tây làm say mê lòng người.

   Cảnh vật, con người như ngả nghiêng, ngây ngất, bốc men say rộn rực vì vui sướng được sống trong những khoảnh khắc bình yên. Dư vang của chiến tranh tàn khốc bị đẩy lùi xa chỉ còn những tâm hồn lãng mạn, trong tiếng nhạc, hồn thơ. Đây là một khoảnh khắc hiếm hoi trong thời chiến, là một kỉ niệm đẹp khó phai mờ trong lòng những người lính Tây Tiến nói chung và trong lòng Quang Dũng nói riêng.

Luận điểm 3: Cảnh tự nhiên con người miền Tây trữ tình, thơ mộng để lại trong tâm hồn thi sĩ kí ức khó phai

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

   Người đi Châu Mộc chiều sương đó là người lính Tây Tiến, họ như đang dẫn người đọc tới với tự nhiên Tây Bắc hoang vu, lặng tờ mang một sắc màu huyền thoại.

   Cảnh thơ mộng, trữ tình được thi sĩ diễn tả qua các cụ thể chiều sương giăng mắc mênh mang mờ ảo, dòng sông trôi lặng tờ đậm sắc màu cổ tích, dáng người mềm mại, uyển chuyển lướt trên con thuyền độc mộc, hoa đôi bờ đung đưa theo dòng thác lũ. Văn pháp chấm phá tinh tế: ko gian sông nước rộng lớn, cảnh thì thưa thớt, nhấp nhoáng bóng người bóng hoa. Cảnh ko vô tri vô giác nhưng mà trong gió trong cây như có vong linh của vạn vật: Có thấy hồn lau nẻo bờ bến. Câu thơ gợi nhớ tới hình ảnh Lau mùa thu của Chế Lan Viên:

Nghìn lau cười trong nắng

Hồn của mùa thu về

 Hồn mùa thu sắp đi

Nghìn lau xao xác trắng

Hay:

Hạnh phúc màu hoa huệ

Thương nhớ màu hoa lau

Li biệt màu rách xé

Quên lãng ko có màu

    Hồn lau trong thơ Quang Dũng cũng là hồn lau của li biệt phảng phất chút buồn nhưng ko xao xác, rách xé, quên lãng nhưng mà đầy nhớ nhung, lưu luyến. Nét bút của Quang Dũng đã nắm được mộng mơ của cảnh, cái hư ảo của hoài niệm và cái tinh tế của tình cảm nên đã phác hoạ lên bức tranh thuỷ mặc nhưng ko tĩnh tại nhưng mà sống động, đậm chất thơ.

    Hình ảnh bóng vía con người Tây Bắc hiện lên trong quang cảnh huyền ảo, mờ xa. Dáng người mềm mại, nhỏ nhỏ nhưng lại cứng cỏi kiên cường lúc song hành cùng độc mộc lướt đè lên dòng thác lũ. Hoa trên dòng thác lũ đung đưa tình tứ như níu giữ cái nhìn say mê của “Những người đi Châu Mộc chiều sương đó”. Bóng người bóng hoa nhưng hoạ thêm vẻ đẹp cho nhau tạo ấn tượng giàu xúc cảm về cảnh và người miền Tây.

    Chất nhạc trong đoạn thơ ngân nga như tiếng hát cất lên từ tâm hồn ngây ngất, mê say, ãng mạn của cái tôi trữ tình giàu xúc cảm dẫn người đọc vào toàn cầu của cái đẹp, của cõi mơ, cõi nhạc. Bức tranh tự nhiên Tây Bắc ko chỉ đẹp ở sự hùng vĩ, dữ dội nhưng mà nó còn đẹp cả ở những nét mềm mại, mộng mơ khiến lòng người xao xuyến.

III. Kết bài

   Với cảm hứng lãng mạn, Quang Dũng đã đưa người đọc trở về với hoài niệm năm xưa, để được sống lại với những phút giây bình yên, hiếm có của thời chiến tranh. Thi sĩ cùng người đọc bước vào toàn cầu cổ tích với dòng sông huyền thoại, với toàn cầu của cái đẹp, của cõi mơ, của âm nhạc du dương; chất thơ, chất hoạ, chất nhạc thấm đẫm, quyện hoà tới mức khó nhưng mà tách biệt. Quả ko hổ danh là một nghệ sĩ đa tài với những câu thơ xuất thần, Quang Dũng đã trao cho người độc những dòng thơ, những khoảnh khắc ngây ngất và thi vị của hoài niệm về đoàn quân Tây Tiến, về cảnh và người miền Tây.

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” – Bài mẫu 1 

    Quang Dũng vốn là lính của đơn vị Tây Tiến, một đơn vị có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào để giải phóng và bảo vệ miền biên giới phía Tây Tổ quốc. Sau đó Quang Dũng chuyển đơn vị công việc. Năm 1948, một lần ngồi ở làng Phù Lưu Chanh (một địa danh cũ thuộc tỉnh Hà Đông), nhớ lại những kỉ niệm về đoàn quân Tây Tiến, tác giả xúc cảm viết lên bài thơ tuyệt bút – Tây Tiến. Tây Tiến ko chỉ là bài thơ hay nổi tiếng của Quang Dũng nói riêng, của thơ ca kháng chiến chống Pháp nói chung nhưng mà còn là một trong  những tác phẩm tiêu biểu viết về đề tài người lính, vẻ đẹp lãng mạn và ý thức bi tráng được trình bày qua tự nhiên Tây Bắc và hình    tượng người lính   là hai nét rực rỡ trong cảm hứng và văn pháp nghệ thuật của Tây Tiến. Đoạn thơ sau viết về những kỉ niệm tình quân dân đầy thi vị và vẻ đẹp thơ mộng của sông nước Tây Bắc bằng những nét vẽ tinh tế mềm mại:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

    Từ “bừng” trong câu thơ trước hết của đoạn thơ đã gợi cho ta cảm giác đột ngột. Đó là sự “bừng” sáng của hội hoa chúc, của lửa trại hay sự tưng bừng rộn ràng của tiếng khèn, tiếng hát? “Hoa chúc” vốn là một từ cổ để chỉ cây nến đốt lên trong phòng cưới đêm tân hôn “Hoa chúc chẳng thẹn với chàng Mai xưa”. Hình ảnh này xuất hiện trong đêm vui liên hoan của người lính đã tạo nên một màu sắc vừa cổ xưa vừa hiện đại, vừa thiêng liêng vừa ấm áp tình keo sơn quân dân gắn bó.

    Đây là đoạn thơ bộc lộ rất rõ nét tài hoa của ngòi bút Quang Dũng. Hồn thơ lãng mạn của ông bị lôi cuốn trước những vẻ đẹp mang màu sắc bí hiểm của con người và cảnh vật nơi xứ lạ. Vì thế, cảnh là cảnh trong hoài niệm vậy nhưng mà lời thư lại cho ta cảm giác đó là cảnh đang diễn ra ngay trước mắt. Và thi sĩ như đang nói với người vũ nữ “Kìa em xiêm áo tự bao giờ!” – một giọng thơ thật trìu mến, thích thú, vui sướng! Vui sướng tới ngạc nhiên ngỡ ngàng trước vẻ đẹp vừa e thẹn, vừa tình tứ (nàng e ấp) với bộ xiêm y lộng lẫy trong một vũ điệu mang đậm màu sắc xứ lạ (man điệu). Chỉ bằng 4 câu thơ nhưng mà Quang Dũng đã dựng được một bức tranh vừa phong phú về màu sắc đường nét, vừa nhiều chủng loại về âm thanh.

   Nếu quang cảnh đêm liên hoan văn nghệ trong những câu thơ trên mang lại cho người đọc ko khí mê say ngây ngất thì cảnh sông nước Tây Bắc lại gọi lên được cảm giác mênh mang, hoang dại, yên ắng và mờ ảo thật chứa chan thi vị. Ở đây một lần nữa càng khẳng định rõ hơn nét tài hoa, lãng mạn, giấc mộng mơ của người lính. Tự nhiên ở nơi chốn chỉ có “Núi sương giăng, đèo mây phủ” lúc cảnh chiều về vốn đã mờ ảo lại càng mờ ảo thêm lúc có lớp sương mờ bảng lảng choàng thêm một tấm áo như thực như mơ. Qua hoài niệm, quang cảnh Tây Bắc như hiện về trong kí ức của tác giả làm cho giọng thơ của tác giả cất lên như lời tự hỏi “có nhớ? có thấy?” day dứt càng gợi cảm giác bâng khuâng xa vắng, đầy lưu luyến. Con người tài hoa và lãng mạn đó thấy ngút ngàn hồn lau trong gió trong cây như xôn xao một nỗi niềm:

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Hình ảnh này chúng ta đã từng gặp trong thơ của Chế Lan Viên:

Người nào đi biên giới cho lòng ta theo với

Thăm nghìn lau chỉ trắng có một mình

Ngút ngàn trắng ở tận cùng cương vực Suốt một đời cùng với gió giao tranh

(Lau biên giới)

    Hay những câu thơ viết về hồn lau trong gió gợi cảm giác về cảnh buồn vắng lặng tờ như thời tiền sử huyền thoại của thi sĩ kiêm họa sĩ Hoàng Hữu:

Trường vắng mưa mờ buông dốc xa

Dày leo nửa mái sắc rêu nhoà 

Người xa phơ phất hồn lau gió Thổi trắng chân đồi như khói pha

(Hoa lau trường cũ)

   Trong quang cảnh sông nước, chiều sương mang đậm màu sắc cổ xưa huyền thoại đó hiện lên hình ảnh con thuyền độc mộc với cái dáng mềm mại của cô gái và bông hoa trôi theo dòng nước lũ:

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

   Câu nói của người xưa: “Thi trung hữu họa” thật đúng với trường hợp này. Ngòi bút tinh tế của Quang Dũng chỉ phác hoạ một vài nét nhưng mà ko chỉ gợi được cái “hồn” của nghìn lau nhưng mà còn cả cái dáng rất tạo hình của cô gái lái đò người Mèo, người Thái, cái dáng ngả nghiêng rất tình tứ “đung đưa” chứ ko phải “đung đưa” của những bông hoa rừng như muốn làm duyên bên dòng nước lũ. Hai từ “thấy” và “nhớ” được tác giả dùng trong hai câu thơ trên cũng khá tinh tế. Hình như cái hồn thiêng của bông hoa lau đã in hình rõ nét trong mắt tác giả còn cái dáng mềm mại thon thả của cô lái đò cùng bông hoa rừng đung đưa lại khắc sâu vào tâm trí thi sĩ vốn giàu tình yêu cảnh đẹp non sông tổ quốc này. Ko có một tâm hồn nhạy cảm tài hoa thì ko thể bắt rất nhạy những hình ảnh giàu hình sắc của hoa như thế.

    Bốn câu thơ như một bức tranh thủy mặc với những nét vẽ chấm phá, tinh tế, mềm mại, tài hoa đă truyền được cái hồn của cảnh vật. Hơn thế, đọc đoạn thơ này lên, người đọc có cảm giác đoạn thơ ko chỉ được khắc, được phổ vào những nốt nhạc tinh tế nhưng mà nhạc điều đó còn được cất lên từ một tâm hồn say đắm với cảnh và người miền Tây Tổ quốc của người lính Tây Tiến. Cho nên rất hợp lí lúc Xuân Diệu nhận xét “Đọc bài thơ Tây Tiến ta có cảm giác như ngậm âm nhạc trong mồm”.

   Đoạn thơ trình bày văn pháp tài hoa của tác giả. Qua đó, người đọc thấy cảnh đêm liên hoan văn nghệ, cái sông nước Tây Bắc mang vẻ đẹp hiện thực lãng mạn nhưng mà huyền ảo với từng vần thơ vừa giàu chất nhạc vừa giàu chất họa. Đó cũng chính là sự liên kết hài hòa tuyệt diệu giữa ba yếu tố: thơ, nhạc, họa trong thi phẩm của Quang Dũng.

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” – Bài mẫu 2

     Tây Tiến vừa là tên một đơn vị quân đội được thành lập vào năm 1947, vừa là nhan đề của bài thơ được Quang Dũng sáng tác năm 1948. Lúc đó, thi sĩ đã rời Tây Tiến chuyển tới công việc ở một đơn vị khác được một thời kì, nhưng trong lòng thi sĩ vẫn còn đầy ắp những kỉ niệm về một thời đã qua. Nhớ lại những kỉ niệm đó, nhớ về đơn vị cũ với tất cả những gì là bổi hổi, xúc động xen lẫn với lòng tự hào, Quang Dũng đã viết lên bài thơ này. Lúc đầu, bài thơ có nhan đề là Nhớ Tây Tiến và tới năm 1957, lúc bài thơ được in trong tập Rừng biển quê hương thì tác giả sửa lại nhan đề bài thơ là Tây Tiến. Tác giả đã bỏ từ nhớ trong nhan đề nhưng theo tác giả, cảm hứng chủ đạo của bài thơ là một nỗi nhớ mênh mông da diết: nhớ cảnh, nhớ người, nhớ những kỉ niệm vui buồn trên những chặng đường hành quân đấu tranh khó khăn, vất vả,… Trong bài thơ, Quang Dũng đã dành khổ thơ thứ hai nhằm khắc họa những kỉ niệm đẹp về tình quân dân trong đêm liên hoan văn nghệ và cảnh tự nhiên, con người miền Tây thật trữ tình, thơ mộng làm ngây ngất và đắm say lòng người:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

   Đoạn thơ này là sự tiếp nối xúc cảm của hai câu thơ cuối ở phần một của bài thơ

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

   Đó là cái cảm giác êm dịu, ngọt ngào, ấm áp của người lính lúc được ngừng chân tại một bản làng sau một chặng đường hành quân đấu tranh khó khăn, vất vả. Cảm giác đó được gợi ra từ hình ảnh cơm lên khói cùng bát xôi nếp thơm thấm đẫm tình người Mai Châu. Và kiên cố đây cũng là một trong những kỉ niệm êm đẹp khó phai mờ trong kí ức của thi sĩ.

   Trên nền xúc cảm đó, đoạn thơ tiếp theo này như mở ra một toàn cầu khác hẳn của Tây Bắc. Ko còn nữa những gì là dữ dội, hiểm trở của đồi núi trập trùng, hiếm trở của rừng thiêng hoang vu nữa, chĩ còn cái vẻ đẹp duyên dáng, thơ mộng của Tây Bắc. Những nét vẽ trắc khỏe, táo tợn, gân guốc ở khổ thơ đầu tới đây dường như cũng dược chuyển sang những đường nét mềm mại, uyển chuyển, tinh tế bởi ngòi bút thông minh, giàu chất lãng mạn của Quang Dũng.

   Trước hết, qua hồn thơ giàu chất lãng mạn đó, ta bắt gặp cảnh tượng của một đêm lửa trại có liên hoan văn nghệ, có nhân dân địa phương tới cùng chung vui múa hát với những người lính Tây Tiến:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

    Quang cảnh của đêm liên hoan lửa trại ở đây được Quang Dũng gọi theo cách riêng của mình là hội hoa chúc thật tưng bừng, náo nhiệt và rộn ràng. Hoa chúc là cây nến thắp lên trong phòng tân hôn. Trong Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du có câu: Hoa chúc chẳng thẹn với chàng mai xưa. Quang Dũng đã thông minh thành hội hoa chúc để nói về đêm liên hoan lửa trại giữa đoàn quân Tây Tiến với đồng bào Tây Bắc. Lúc này ko còn cái khúc khuỷu, thăm thẳm của đèo cao, vực sâu, ko còn cái oai linh gầm thét của rừng thiêng xứ lạ nữa,… Những câu thơ ở khổ này như đã đưa ta lạc vào một toàn cầu của ánh sáng, của âm thanh và những vũ điệu – một toàn cầu vừa như thực lại vừa như mơ – một toàn cầu đầy thơ mộng. Điều này được gợi ra qua các cụ thể, hình ảnh trong khổ thơ. Chữ bừng vừa chỉ ánh lửa, ánh đuốc sáng bừng lên vừa tả âm thanh của tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát, tiếng.khèn vang lên tưng bừng, rộn ràng trong đêm hội hoa chúc. Trong đêm lửa trại, đêm liên hoan ở vùng sơn cước chắc hẳn phải có múa sạp, mùa xòe của các cô gái Mường, cô gái Thái tham gia trong những bộ xiêm áo lộng lẫy tới rực rỡ đã xây hồn thơ trong lòng các chàng trai Tây Tiến. Chính điều đó đã khiến họ rất ngạc nhiên và vui sướng. Chữ kìa là đại từ để trỏ một nhân vật nào đó (có thể là người hay vật) ở xa; nhưng trong bài thơ này thì trình bày sự ngạc nhiên, thú vui thích, tình tứ của chàng lính trẻ Tây Tiến lúc nhìn thấy các em, các nàng tới dự hội hoa chúc trong bộ xiêm áo xinh đẹp. Hình ảnh nàng e ấp là một nét vẽ tài hoa và có hồn của Quang Dũng, gợi tả được đúng nét duyên dáng, kín đáo, tình tứ của các thiếu nữ Tây Bắc. Con người thì trẻ trung, xinh đẹp, tài hoa, đa tình; ngòi bút thi nhân cũng rất mực tài hoa, lãng mạn. Và ta có thể tưởng tượng, trong những đêm hội như thế hẳn là nét đa tình – hào hoa của những chàng trai Hà thành vốn có trong những người lính Tây Tiến sẽ được bộc lộ rõ nét hơn bao giờ hết. Họ sẽ reo vui, họ sẽ say mê và ngả nghiêng hết mình theo những tiếng khèn, điệu nhạc dìu dặt, e ấp của những chàng trai, cô gái vùng sơn cước. Qua hội hoa chúc, ta càng thấy đời sống ý thức vô cùng phong phú của đoàn binh Tây Tiến nơi chiến trường miền Tây khó khăn và thảm khốc. Những kỉ niệm như thế đối với cuộc đời người chiến binh đầy khó khăn thảm khốc là ko nhiều. Bởi vậy, nó đã trở thành một ấn tượng đẹp khó có thể phai mờ và cũng rất đáng được trân trọng, ngợi ca. Quang Dũng đã mang tới cho người đọc tình cảm tốt đẹp đó.

    Nếu bốn câu thơ trên là một bức tranh náo nhiệt tràn trề ánh sáng, rộn ràng âm thanh vũ điệu, tạo nên một cảm giác ngây ngất, si mê thì bốn câu thơ tiếp theo lại là một cảnh sông nước mênh mang của Tây Bắc, chứa đầy chất họa và chất thơ, được tạo nên bởi những nét bút rất mực tài hoa của Quang Dũng:

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

    Cảnh vật Tây Bắc trong bốn câu thơ này cũng vẫn được dệt nên bằng xúc cảm hồi ức, là sự tiếp nối của cái nỗi nhớ chơi vơi ở phần đầu bài thơ, là sự tiếp theo của nỗi nhớ hội hoa chúc ở bốn câu trước. Cảnh Tây Bắc ở đây là một buổi chiều Châu Mộc được giăng mắc bởi một màn sương mờ, có dòng sông đôi bờ lặng lẽ, hoang dại như đôi bờ tiền sử, như một miền cổ tích. Trên cái nền của dòng sông mang đậm màu sắc cổ tích và huyền thoại đó, nổi trội lên là hình dáng thướt tha, uyển chuyển của cô gái vùng cao trên chiếc thuyền độc mộc, cùng cái tình tứ đung đưa làm duyên của những bông hoa bên dòng nước lũ,…

    Người là nhân vật trữ tình phiếm chỉ, vừa là đồng chí vừa là thi sĩ. Nỗi nhớ vơi đầy, nhớ Châu Mộc một -chiều sương. Hình ảnh chiều sương rất gợi, như dẫn hồn người nhập vào một toàn cầu hoang vu, lặng tờ mang màu sắc cổ tích, đó là một buổi chiều thu ở chiến khu đã phủ mờ sương khói của hoài niệm. Câu thơ như nhắc khẽ một nỗi niềm với bao man mác bâng khuâng về một miền đất lạ, hoang vắng, xa xôi,… Cái tài của Quang Dũng trong khổ thơ này ko phải là ở sự mô tả nhưng mà chủ yếu là ở sức gợi của các từ ngữ, hình ảnh. Chữ đó trong câu thơ Người đi Châu Mộc chiều sương đó bắt vần với chữ thấy ở câu thơ Có thấy hồn lau nẻo bờ bến, quả là một vần lưng tài tình. Nó giống như một nốt nhấn trong bản nhạc,- tạo nên âm điệu trầm lắng diễn tả một nỗi nhớ bâng khuâng trong kí ức của thi sĩ. Và vì thế, thi sĩ hỏi người đi có thấy, có nhớ nhưng thực chất cũng là hỏi mình. Cách điệp âm có thấy – có nhớ trong hai câu thơ kế tiếp nhau ko chỉ trình bày một lối viết uyển chuyển, linh hoạt của một ngòi bút tài hoa, nhưng mà còn diễn tả rất đúng cái tâm trạng nhớ nhung của thi sĩ. Và quả thực, ở khổ thơ này, câu thơ trước gọi câu thơ sau, hình ảnh trước làm nền cho hình ảnh sau, kỉ niệm trước gọi kỉ niệm sau trở về trong nỗi nhớ: nhớ cảnh, nhớ người.

    Người và cảnh hòa quyện với nhau tạo nên một vẻ đẹp vừa có hồn vừa man mác, xa xăm. Bởi nhớ cảnh núi rừng miền Tây trong buổi chiều sương nhưng là nhớ tới hồn lau. Hình ảnh hồn lau đầy thơ mộng là một nét đẹp của chiều sương Châu Mộc. Mùa xuân hoa lau nở tím rừng, sang thu hoa lau nở trắng rừng. Hoa lau, cờ lau phơ phất, lá lau kêu xào xạc trong gió thu. Câu thơ Có thấy hồn lau nẻo bờ bến đúng là câu thơ mang đậm chất tâm hồn thi nhân (GS Phan Cự Đệ). Rồi nhớ người, nhưng lại chỉ nói tới dáng người cùng con thuyền độc mộc trôi trên dòng nước lũ có những bông hoa đung đưa. Điều đó gợi lên một vẻ đẹp nhấp nhoáng, mơ hồ vừa như thực lại vừa như ảo nhưng đồng thời cũng lại gợi lên được cái phần hồn rất thiêng liêng của cảnh vật tự nhiên Tây Bắc. Thật đúng như người xưa nói thi trung hữu họa, bốn câu thơ này của Quang Dũng quả thực nhưng mà một bức họa khá rực rỡ với những nét vẽ tinh tế, tài hoa và mềm mại ít thấy trong thơ ca kháng chiến.

    Bằng một tâm hồn thơ phong phú, thông minh và giàu chất lãng mạn, chỉ với tám dòng thơ nhưng mà Quang Dũng đã đưa người đọc trở về với những với hoài niệm năm xưa, để được sống lại trong những phút giây bình yên hiếm có của thời chiến tranh. Đặc trưng, bốn câu thơ sau như đưa người đọc vào toàn cầu cổ tích với dòng sông huyền thoại, với toàn cầu của cái đẹp, của cõi mơ, của âm nhạc du dương; chất thơ, chất họa, chất nhạc thấm đẫm, hòa quyện tới mức khó tách biệt. Đọc đoạn thơ này, chúng ta càng hiểu và càng thêm trân trọng, yêu quý cái vẻ đẹp tâm hồn, vẻ đẹp lãng mạn, tài hoa, đa tình của những người lính trong đoàn quân Tây Tiến năm xưa. vẻ đẹp này cùng với vẻ đẹp can trường, quả cảm ở đoạn một và đoạn ba của bài thơ đã tạo nên một bức chân dung đầy ân tượng về người lính thủ đô trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Tiếc rằng, trong một thời kì dài, người ta đã có những ý kiến phê bình bài thơ về mặt này, mặt khác nhưng khách quan ta thấy, đặt bài thơ vào đúng hoàn cảnh ra đời và tưởng tượng lại ko khí buổi đầu của cuộc kháng chiến chúng ta mới thấy hết trị giá của nó. Tới nay, cuộc kháng chiến đó đã đi qua hơn nửa thế kỉ nhưng khổ thơ này cũng như cả bài thơ vẫn là nơi lưu giữ tuyệt vời những kỉ niệm cao đẹp của người lính ở một thời kì khó khăn nhưng cũng rất hào hùng của cả dân tộc Việt Nam.

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” – Bài mẫu 3

    Quang Dũng là thi sĩ – chiến sĩ, từng cầm súng đánh giặc và làm thơ thời kháng chiến chống Pháp. Năm 1948, tại Phù Lưu Chanh (Hà Tây), ông viết bài thơ Tây Tiến nói lên tình thương nhớ chiến trường miền Tây, nhớ đồng chí thân yêu một thời trận mạc. Mở đầu bài thơ là một lời nhắn gọi biết bao thiết tha bổi hổi:

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.

     Bài thơ có 34 câu thơ thất ngôn, phân thành 4 đoạn, mỗi đoạn thơ là sự hồi ức bao kỉ niệm thâm thúy. Đây là đoạn thơ thứ hai có 8 câu mang vẻ đẹp như một bài hành nói về hai nỗi nhớ: nhớ hội đuốc hoa và nhớ chiều sương Châu Mộc:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

………………………………….

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa.

    Từ “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói – Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”, Quang Dũng nhớ tới “hội đuốc hoa” thắm thiết tình quân dân:

           Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

    Khèn lên man điệu nàng e ấp

        Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.

     Hoa chúc là cây nến thắp lên trong phòng tối tân hôn. Truyện Kiều có câu: “Hoa chúc chẳng thẹn với chàng mai xưa” (3096). Quang Dũng thông minh thành “hội hoa chúc” đế nói về đêm liên hoan lửa trại giữa các cán bộ chiến sĩ đoàn binh Tây Tiến với đồng bào các bản mường. Chữ “bừng” vừa chỉ ánh lửa, ánh đuốc sáng bừng lên, vừa tả âm thanh tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát, tiếng khèn vang lên tưng bừng rộn ràng trong hội hoa chúc. Đêm lửa trại, đêm liên hoan chắc là có múa sạp, có mùa xòe của các cô gái Mường, cô gái Thái tham gia. Chữ “kìa” là đại từ để trỏ một nhân vật (người, vật) từ xa; trong văn cảnh trình bày sự ngạc nhiên, thú vui thích, tình tứ cúa chàng lính trẻ Tây Tiến lúc nhìn thấy các “em”, các “nàng” tới dự hội hoa chúc trong bộ xiêm áo xinh đẹp. Hình ảnh “nàng e ấp” là một nét vẽ tài hoa và có hồn đã gợi tả vẻ đẹp duyên dáng, kín đáo, tình tứ của các thiếu nữ miền Tây. Ánh lửa, tiếng hát, tiếng khèn, màu xiêm áo rực rỡ, vẻ đẹp kiều diễm của các “em”, các “nàng” như đã “xây hồn thơ” các chàng lính trẻ. Con người thì trẻ trung, xinh đẹp, hào hoa, đa tình; ngòi bút của thi nhân cũng rất tài hoa, lãng mạn. Qua hội hoa chúc, người đọc càng thấy đời sống ý thức vô cùng phong phú cùa đoàn binh Tây Tiến nơi chiến trường miền Tây khó khăn thảm khốc.

    Bốn câu thơ tiếp theo dòng hồi ức “trôi” về một miền đất lạ, đó là Châu Mộc thuộc tỉnh Sơn La. nơi có những bãi cỏ mênh mông mênh mông, nơi có dãy núi Pha Luông cao 1880m, nơi có bản Pha Luông sầm uất của người Thái. Quang Dũng người lính chiến với tâm hồn thi sĩ đã khám phá ra bao vẻ đẹp kì thú miền Châu Mộc. Năm tháng đã trôi qua, cảnh và người miền đất lạ đó đã trở thành một mảnh tâm hồn của bao người:

           Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

       Có nhớ dáng người trên độc mộc

       Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa.

    “Chiều sương đó” là chiều thu 1947. Sương trắng phủ mờ núi rừng chiến khu chiều thu đó in đậm hồn người; hoài niệm càng trở thành mênh mang. Chữ “đó” câu trên bắt vần với chừ “thấy” câu dưới tạo nên một vần lưng giàu âm điệu, như một tiếng khẽ hỏi “có thấy” cất lên trong lòng. Hồn lau là hồn mùa thu. Hoa lau nở trắng cờ, lá lau kêu xào xạc trong gió thu “nẻo bờ bến”, nơi bờ sông bờ suối. Với tâm hồn thi sĩ tài hoa, Quang Dũng đã cảm nhận vẻ đẹp thơ mộng của tự nhiên Châu Mộc qua cảnh sắc “chiều sương” và “hồn lau nẻo bển bờ”. Những thi liệu đó đã tạo nên vẻ đẹp cổ điển bức tranh suối rừng nơi miền đất lạ. Nhấp nhoáng trong vần thơ Tây Tiến là những câu cổ thi tuyệt bút:

Sương đầu núi buổi chiều như dội,

Nước lòng khe nẻo suối còn sâu…

 (Chinh phụ ngâm – Đoàn Thị Điểm)

Các thi sĩ xưa nay vẫn gọi hồn thu là hồn lau:

 Nghìn lau cười trong nắng

Hồn của mùa thu về

Hồn mùa thu sắp đi

      Nghìn lau xao xác trắng.

 (Lau mùa thu – Chế Lan Viên )

    Điệp ngữ “có thấy” và “có nhớ” làm cho hoài niệm về chiều sương  Châu Mộc thêm phần man mác, bâng khuâng. Nhớ cảnh rồi nhớ đền, trong chia phôi còn “có nhớ” con thuyền độc mộc và “dáng người’ chèo thuyền độc mộc? “Có nhớ” hình ảnh “hoa đung đưa” trên dòng nước lũ? “Hoa đung đưa” có phải là hoa rừng “đung đưa” làm duyên trên dòng nước lũ như Giáo sư Phan Cự Đệ đã nói? Hay “Hoa đung đưa” trên sông suối. Bài hát Sơn nữ ca của nhạc sĩ Trần Hoàn, Nụ cười sơn cước của nhạc sĩ Tô Hải cho ta cảm nhận đó. Phải có “vô lăng ra hoa” mới có thể “đung đưa” được tương tự.

     Những dòng hồi ức trên đây về cảnh sắc và con người nơi suối rừng miền Tây, nơi cao nguyên Châu Mộc đã được trình bày một cách tuyệt đẹp qua văn pháp tài hoa và hồn thơ lãng mạn. Thuở đó, núi rừng Tây Bắc vô cùng hoang vu, là chốn rừng thiêng nước độc, nhưng Quang Dũng với tâm hồn sáng sủa và yêu đời của một khách chinh phụ thời đại mới đã cảm nhận và phát hiện bao vẻ đẹp thơ mộng, xinh tươi của cảnh sắc tự nhiên và con người Tây Bắc.

    Hoài niệm, kỉ niệm về chiến trường núi rừng miền Tây như được gạn lọc qua tâm hồn. Thi sĩ có gắn bó với cảnh vật và con người Tây Bắc, có vào sinh ra tử với đồng chí mới có kỉ niệm đẹp và thâm thúy tương tự, mới có thể viết nên những vần thơ sáng giá như thế.

    Bức tranh chiều sương Châu Mộc và hội hoa chúc tựa như một bức tranh sơn mài mang vẻ đẹp màu sắc cổ điển và lãng mạn liên kết hài hòa với tính thời đại và hiện đại trong máu lửa chiến tranh.

—/—

Tương tự, giainhat.vn đã vừa cung ứng những dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” để các em tham khảo và có thể tự viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc các em học tốt môn Ngữ Văn !

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Hình Ảnh về: Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa”

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa”

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa”

(hay nhất)

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa”

(hay nhất) -

Hướng dẫn lập dàn ý Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” hay nhất.Với các bài dàn ý và văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Dàn ý cụ thể cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa”

I. Mở bài

+ Giới thiệu tác giả, tác phẩm

+ Giới thiệu đoạn trích: thuộc phần hai của bài thơ, là hồi ức của Quang Dũng về những đêm liên hoan văn nghệ và cảnh sông nước miền Tây thơ mộng.

II. Thân bài

Luận điểm 1: Cảm nhận nói chung về đoạn thơ


   Ở đoạn thơ trước, tác giả Quang Dũng có những nét vẽ về miền Tây xa xôi với những nét vẽ đậm vẻ hoang vu, bí hiểm thì ở đoạn thơ này, tự nhiên và con người như mang vẻ đẹp của một toàn cầu khác. Hình ảnh tự nhiên con người Tây Bắc được khắc hoạ trong đoạn thơ bằng những nét vẽ mềm mài, uyển chuyển, tài hoa tinh tế, thấm đẫm chất thơ, chất nhạc, chất hào hoa, lãng mạn của một thi sĩ đa tài.

Luận điểm 2: Cảnh liên hoan đêm lửa trại – những kỉ niệm đẹp về tình quân dân

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng em ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

   Câu thơ mở đầu như một tiếng reo vui. Với nét vẽ khoẻ khoắn, mê say, Quang Dũng dẫn người đọc vào một đêm liên hoan văn nghệ đầy lôi cuốn nơi xứ lạ. Đêm liên hoan trở thành đêm hội tưng bừng với hình ảnh hoa chúc rực rỡ gợi những liên tưởng thi vị, tình tứ, mang tới thú vui rộn rực, nô nức lòng người. Cụm từ bừng lên như nốt nhất tươi sáng cho cả câu thơ, đó là ấn tượng về ánh sáng chói lòa, đột ngột của lửa, của đuốc làm ấm nóng cả núi rừng, là ấn tượng về những ánh mắt ngỡ ngàng, những gương mặt bừng sáng của người lính, của những cô gái miền Tây.

   Hình ảnh trung tâm của đêm hội là hoa chúc là những thiếu nữ miên sơn cước: Kìa em xiêm áo tự bao giờ. Câu thơ có sự liên kết của từ Kìa và cụm từ nghi vấn tự bao giờ bộc lộ cảm giác vừa ngỡ ngàng, thú vị vừa ngưỡng mộ trìu mến của các chiến sĩ trước sự xuất hiện của những cô gái. Người xem hội, người tham gia liên hoan ngây ngất trong tiếng khèn, trong man điệu mang đậm chất núi rừng vừa bí hiểm, vừa quyến rũ, vừa tình tứ e thẹn nhưng  cũng vừa mãnh liệt tha thiết của những thiếu nữ miền Tây làm say mê lòng người.

   Cảnh vật, con người như ngả nghiêng, ngây ngất, bốc men say rộn rực vì vui sướng được sống trong những khoảnh khắc bình yên. Dư vang của chiến tranh tàn khốc bị đẩy lùi xa chỉ còn những tâm hồn lãng mạn, trong tiếng nhạc, hồn thơ. Đây là một khoảnh khắc hiếm hoi trong thời chiến, là một kỉ niệm đẹp khó phai mờ trong lòng những người lính Tây Tiến nói chung và trong lòng Quang Dũng nói riêng.

Luận điểm 3: Cảnh tự nhiên con người miền Tây trữ tình, thơ mộng để lại trong tâm hồn thi sĩ kí ức khó phai

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

   Người đi Châu Mộc chiều sương đó là người lính Tây Tiến, họ như đang dẫn người đọc tới với tự nhiên Tây Bắc hoang vu, lặng tờ mang một sắc màu huyền thoại.

   Cảnh thơ mộng, trữ tình được thi sĩ diễn tả qua các cụ thể chiều sương giăng mắc mênh mang mờ ảo, dòng sông trôi lặng tờ đậm sắc màu cổ tích, dáng người mềm mại, uyển chuyển lướt trên con thuyền độc mộc, hoa đôi bờ đung đưa theo dòng thác lũ. Văn pháp chấm phá tinh tế: ko gian sông nước rộng lớn, cảnh thì thưa thớt, nhấp nhoáng bóng người bóng hoa. Cảnh ko vô tri vô giác nhưng mà trong gió trong cây như có vong linh của vạn vật: Có thấy hồn lau nẻo bờ bến. Câu thơ gợi nhớ tới hình ảnh Lau mùa thu của Chế Lan Viên:

Nghìn lau cười trong nắng

Hồn của mùa thu về

 Hồn mùa thu sắp đi

Nghìn lau xao xác trắng

Hay:

Hạnh phúc màu hoa huệ

Thương nhớ màu hoa lau

Li biệt màu rách xé

Quên lãng ko có màu

    Hồn lau trong thơ Quang Dũng cũng là hồn lau của li biệt phảng phất chút buồn nhưng ko xao xác, rách xé, quên lãng nhưng mà đầy nhớ nhung, lưu luyến. Nét bút của Quang Dũng đã nắm được mộng mơ của cảnh, cái hư ảo của hoài niệm và cái tinh tế của tình cảm nên đã phác hoạ lên bức tranh thuỷ mặc nhưng ko tĩnh tại nhưng mà sống động, đậm chất thơ.

    Hình ảnh bóng vía con người Tây Bắc hiện lên trong quang cảnh huyền ảo, mờ xa. Dáng người mềm mại, nhỏ nhỏ nhưng lại cứng cỏi kiên cường lúc song hành cùng độc mộc lướt đè lên dòng thác lũ. Hoa trên dòng thác lũ đung đưa tình tứ như níu giữ cái nhìn say mê của “Những người đi Châu Mộc chiều sương đó”. Bóng người bóng hoa nhưng hoạ thêm vẻ đẹp cho nhau tạo ấn tượng giàu xúc cảm về cảnh và người miền Tây.

    Chất nhạc trong đoạn thơ ngân nga như tiếng hát cất lên từ tâm hồn ngây ngất, mê say, ãng mạn của cái tôi trữ tình giàu xúc cảm dẫn người đọc vào toàn cầu của cái đẹp, của cõi mơ, cõi nhạc. Bức tranh tự nhiên Tây Bắc ko chỉ đẹp ở sự hùng vĩ, dữ dội nhưng mà nó còn đẹp cả ở những nét mềm mại, mộng mơ khiến lòng người xao xuyến.

III. Kết bài

   Với cảm hứng lãng mạn, Quang Dũng đã đưa người đọc trở về với hoài niệm năm xưa, để được sống lại với những phút giây bình yên, hiếm có của thời chiến tranh. Thi sĩ cùng người đọc bước vào toàn cầu cổ tích với dòng sông huyền thoại, với toàn cầu của cái đẹp, của cõi mơ, của âm nhạc du dương; chất thơ, chất hoạ, chất nhạc thấm đẫm, quyện hoà tới mức khó nhưng mà tách biệt. Quả ko hổ danh là một nghệ sĩ đa tài với những câu thơ xuất thần, Quang Dũng đã trao cho người độc những dòng thơ, những khoảnh khắc ngây ngất và thi vị của hoài niệm về đoàn quân Tây Tiến, về cảnh và người miền Tây.

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” – Bài mẫu 1 

    Quang Dũng vốn là lính của đơn vị Tây Tiến, một đơn vị có nhiệm vụ phối hợp với quân nhân Lào để giải phóng và bảo vệ miền biên giới phía Tây Tổ quốc. Sau đó Quang Dũng chuyển đơn vị công việc. Năm 1948, một lần ngồi ở làng Phù Lưu Chanh (một địa danh cũ thuộc tỉnh Hà Đông), nhớ lại những kỉ niệm về đoàn quân Tây Tiến, tác giả xúc cảm viết lên bài thơ tuyệt bút – Tây Tiến. Tây Tiến ko chỉ là bài thơ hay nổi tiếng của Quang Dũng nói riêng, của thơ ca kháng chiến chống Pháp nói chung nhưng mà còn là một trong  những tác phẩm tiêu biểu viết về đề tài người lính, vẻ đẹp lãng mạn và ý thức bi tráng được trình bày qua tự nhiên Tây Bắc và hình    tượng người lính   là hai nét rực rỡ trong cảm hứng và văn pháp nghệ thuật của Tây Tiến. Đoạn thơ sau viết về những kỉ niệm tình quân dân đầy thi vị và vẻ đẹp thơ mộng của sông nước Tây Bắc bằng những nét vẽ tinh tế mềm mại:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

    Từ “bừng” trong câu thơ trước hết của đoạn thơ đã gợi cho ta cảm giác đột ngột. Đó là sự “bừng” sáng của hội hoa chúc, của lửa trại hay sự tưng bừng rộn ràng của tiếng khèn, tiếng hát? “Hoa chúc” vốn là một từ cổ để chỉ cây nến đốt lên trong phòng cưới đêm tân hôn “Hoa chúc chẳng thẹn với chàng Mai xưa”. Hình ảnh này xuất hiện trong đêm vui liên hoan của người lính đã tạo nên một màu sắc vừa cổ xưa vừa hiện đại, vừa thiêng liêng vừa ấm áp tình keo sơn quân dân gắn bó.

    Đây là đoạn thơ bộc lộ rất rõ nét tài hoa của ngòi bút Quang Dũng. Hồn thơ lãng mạn của ông bị lôi cuốn trước những vẻ đẹp mang màu sắc bí hiểm của con người và cảnh vật nơi xứ lạ. Vì thế, cảnh là cảnh trong hoài niệm vậy nhưng mà lời thư lại cho ta cảm giác đó là cảnh đang diễn ra ngay trước mắt. Và thi sĩ như đang nói với người vũ nữ “Kìa em xiêm áo tự bao giờ!” – một giọng thơ thật trìu mến, thích thú, vui sướng! Vui sướng tới ngạc nhiên ngỡ ngàng trước vẻ đẹp vừa e thẹn, vừa tình tứ (nàng e ấp) với bộ xiêm y lộng lẫy trong một vũ điệu mang đậm màu sắc xứ lạ (man điệu). Chỉ bằng 4 câu thơ nhưng mà Quang Dũng đã dựng được một bức tranh vừa phong phú về màu sắc đường nét, vừa nhiều chủng loại về âm thanh.

   Nếu quang cảnh đêm liên hoan văn nghệ trong những câu thơ trên mang lại cho người đọc ko khí mê say ngây ngất thì cảnh sông nước Tây Bắc lại gọi lên được cảm giác mênh mang, hoang dại, yên ắng và mờ ảo thật chứa chan thi vị. Ở đây một lần nữa càng khẳng định rõ hơn nét tài hoa, lãng mạn, giấc mộng mơ của người lính. Tự nhiên ở nơi chốn chỉ có “Núi sương giăng, đèo mây phủ” lúc cảnh chiều về vốn đã mờ ảo lại càng mờ ảo thêm lúc có lớp sương mờ bảng lảng choàng thêm một tấm áo như thực như mơ. Qua hoài niệm, quang cảnh Tây Bắc như hiện về trong kí ức của tác giả làm cho giọng thơ của tác giả cất lên như lời tự hỏi “có nhớ? có thấy?” day dứt càng gợi cảm giác bâng khuâng xa vắng, đầy lưu luyến. Con người tài hoa và lãng mạn đó thấy ngút ngàn hồn lau trong gió trong cây như xôn xao một nỗi niềm:

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Hình ảnh này chúng ta đã từng gặp trong thơ của Chế Lan Viên:

Người nào đi biên giới cho lòng ta theo với

Thăm nghìn lau chỉ trắng có một mình

Ngút ngàn trắng ở tận cùng cương vực Suốt một đời cùng với gió giao tranh

(Lau biên giới)

    Hay những câu thơ viết về hồn lau trong gió gợi cảm giác về cảnh buồn vắng lặng tờ như thời tiền sử huyền thoại của thi sĩ kiêm họa sĩ Hoàng Hữu:

Trường vắng mưa mờ buông dốc xa

Dày leo nửa mái sắc rêu nhoà 

Người xa phơ phất hồn lau gió Thổi trắng chân đồi như khói pha

(Hoa lau trường cũ)

   Trong quang cảnh sông nước, chiều sương mang đậm màu sắc cổ xưa huyền thoại đó hiện lên hình ảnh con thuyền độc mộc với cái dáng mềm mại của cô gái và bông hoa trôi theo dòng nước lũ:

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

   Câu nói của người xưa: “Thi trung hữu họa” thật đúng với trường hợp này. Ngòi bút tinh tế của Quang Dũng chỉ phác hoạ một vài nét nhưng mà ko chỉ gợi được cái “hồn” của nghìn lau nhưng mà còn cả cái dáng rất tạo hình của cô gái lái đò người Mèo, người Thái, cái dáng ngả nghiêng rất tình tứ “đung đưa” chứ ko phải “đung đưa” của những bông hoa rừng như muốn làm duyên bên dòng nước lũ. Hai từ “thấy” và “nhớ” được tác giả dùng trong hai câu thơ trên cũng khá tinh tế. Hình như cái hồn thiêng của bông hoa lau đã in hình rõ nét trong mắt tác giả còn cái dáng mềm mại thon thả của cô lái đò cùng bông hoa rừng đung đưa lại khắc sâu vào tâm trí thi sĩ vốn giàu tình yêu cảnh đẹp non sông tổ quốc này. Ko có một tâm hồn nhạy cảm tài hoa thì ko thể bắt rất nhạy những hình ảnh giàu hình sắc của hoa như thế.

    Bốn câu thơ như một bức tranh thủy mặc với những nét vẽ chấm phá, tinh tế, mềm mại, tài hoa đă truyền được cái hồn của cảnh vật. Hơn thế, đọc đoạn thơ này lên, người đọc có cảm giác đoạn thơ ko chỉ được khắc, được phổ vào những nốt nhạc tinh tế nhưng mà nhạc điều đó còn được cất lên từ một tâm hồn say đắm với cảnh và người miền Tây Tổ quốc của người lính Tây Tiến. Cho nên rất hợp lí lúc Xuân Diệu nhận xét “Đọc bài thơ Tây Tiến ta có cảm giác như ngậm âm nhạc trong mồm”.

   Đoạn thơ trình bày văn pháp tài hoa của tác giả. Qua đó, người đọc thấy cảnh đêm liên hoan văn nghệ, cái sông nước Tây Bắc mang vẻ đẹp hiện thực lãng mạn nhưng mà huyền ảo với từng vần thơ vừa giàu chất nhạc vừa giàu chất họa. Đó cũng chính là sự liên kết hài hòa tuyệt diệu giữa ba yếu tố: thơ, nhạc, họa trong thi phẩm của Quang Dũng.

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” – Bài mẫu 2

     Tây Tiến vừa là tên một đơn vị quân đội được thành lập vào năm 1947, vừa là nhan đề của bài thơ được Quang Dũng sáng tác năm 1948. Lúc đó, thi sĩ đã rời Tây Tiến chuyển tới công việc ở một đơn vị khác được một thời kì, nhưng trong lòng thi sĩ vẫn còn đầy ắp những kỉ niệm về một thời đã qua. Nhớ lại những kỉ niệm đó, nhớ về đơn vị cũ với tất cả những gì là bổi hổi, xúc động xen lẫn với lòng tự hào, Quang Dũng đã viết lên bài thơ này. Lúc đầu, bài thơ có nhan đề là Nhớ Tây Tiến và tới năm 1957, lúc bài thơ được in trong tập Rừng biển quê hương thì tác giả sửa lại nhan đề bài thơ là Tây Tiến. Tác giả đã bỏ từ nhớ trong nhan đề nhưng theo tác giả, cảm hứng chủ đạo của bài thơ là một nỗi nhớ mênh mông da diết: nhớ cảnh, nhớ người, nhớ những kỉ niệm vui buồn trên những chặng đường hành quân đấu tranh khó khăn, vất vả,… Trong bài thơ, Quang Dũng đã dành khổ thơ thứ hai nhằm khắc họa những kỉ niệm đẹp về tình quân dân trong đêm liên hoan văn nghệ và cảnh tự nhiên, con người miền Tây thật trữ tình, thơ mộng làm ngây ngất và đắm say lòng người:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

   Đoạn thơ này là sự tiếp nối xúc cảm của hai câu thơ cuối ở phần một của bài thơ

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

   Đó là cái cảm giác êm dịu, ngọt ngào, ấm áp của người lính lúc được ngừng chân tại một bản làng sau một chặng đường hành quân đấu tranh khó khăn, vất vả. Cảm giác đó được gợi ra từ hình ảnh cơm lên khói cùng bát xôi nếp thơm thấm đẫm tình người Mai Châu. Và kiên cố đây cũng là một trong những kỉ niệm êm đẹp khó phai mờ trong kí ức của thi sĩ.

   Trên nền xúc cảm đó, đoạn thơ tiếp theo này như mở ra một toàn cầu khác hẳn của Tây Bắc. Ko còn nữa những gì là dữ dội, hiểm trở của đồi núi trập trùng, hiếm trở của rừng thiêng hoang vu nữa, chĩ còn cái vẻ đẹp duyên dáng, thơ mộng của Tây Bắc. Những nét vẽ trắc khỏe, táo tợn, gân guốc ở khổ thơ đầu tới đây dường như cũng dược chuyển sang những đường nét mềm mại, uyển chuyển, tinh tế bởi ngòi bút thông minh, giàu chất lãng mạn của Quang Dũng.

   Trước hết, qua hồn thơ giàu chất lãng mạn đó, ta bắt gặp cảnh tượng của một đêm lửa trại có liên hoan văn nghệ, có nhân dân địa phương tới cùng chung vui múa hát với những người lính Tây Tiến:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

    Quang cảnh của đêm liên hoan lửa trại ở đây được Quang Dũng gọi theo cách riêng của mình là hội hoa chúc thật tưng bừng, náo nhiệt và rộn ràng. Hoa chúc là cây nến thắp lên trong phòng tân hôn. Trong Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du có câu: Hoa chúc chẳng thẹn với chàng mai xưa. Quang Dũng đã thông minh thành hội hoa chúc để nói về đêm liên hoan lửa trại giữa đoàn quân Tây Tiến với đồng bào Tây Bắc. Lúc này ko còn cái khúc khuỷu, thăm thẳm của đèo cao, vực sâu, ko còn cái oai linh gầm thét của rừng thiêng xứ lạ nữa,… Những câu thơ ở khổ này như đã đưa ta lạc vào một toàn cầu của ánh sáng, của âm thanh và những vũ điệu – một toàn cầu vừa như thực lại vừa như mơ – một toàn cầu đầy thơ mộng. Điều này được gợi ra qua các cụ thể, hình ảnh trong khổ thơ. Chữ bừng vừa chỉ ánh lửa, ánh đuốc sáng bừng lên vừa tả âm thanh của tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát, tiếng.khèn vang lên tưng bừng, rộn ràng trong đêm hội hoa chúc. Trong đêm lửa trại, đêm liên hoan ở vùng sơn cước chắc hẳn phải có múa sạp, mùa xòe của các cô gái Mường, cô gái Thái tham gia trong những bộ xiêm áo lộng lẫy tới rực rỡ đã xây hồn thơ trong lòng các chàng trai Tây Tiến. Chính điều đó đã khiến họ rất ngạc nhiên và vui sướng. Chữ kìa là đại từ để trỏ một nhân vật nào đó (có thể là người hay vật) ở xa; nhưng trong bài thơ này thì trình bày sự ngạc nhiên, thú vui thích, tình tứ của chàng lính trẻ Tây Tiến lúc nhìn thấy các em, các nàng tới dự hội hoa chúc trong bộ xiêm áo xinh đẹp. Hình ảnh nàng e ấp là một nét vẽ tài hoa và có hồn của Quang Dũng, gợi tả được đúng nét duyên dáng, kín đáo, tình tứ của các thiếu nữ Tây Bắc. Con người thì trẻ trung, xinh đẹp, tài hoa, đa tình; ngòi bút thi nhân cũng rất mực tài hoa, lãng mạn. Và ta có thể tưởng tượng, trong những đêm hội như thế hẳn là nét đa tình – hào hoa của những chàng trai Hà thành vốn có trong những người lính Tây Tiến sẽ được bộc lộ rõ nét hơn bao giờ hết. Họ sẽ reo vui, họ sẽ say mê và ngả nghiêng hết mình theo những tiếng khèn, điệu nhạc dìu dặt, e ấp của những chàng trai, cô gái vùng sơn cước. Qua hội hoa chúc, ta càng thấy đời sống ý thức vô cùng phong phú của đoàn binh Tây Tiến nơi chiến trường miền Tây khó khăn và thảm khốc. Những kỉ niệm như thế đối với cuộc đời người chiến binh đầy khó khăn thảm khốc là ko nhiều. Bởi vậy, nó đã trở thành một ấn tượng đẹp khó có thể phai mờ và cũng rất đáng được trân trọng, ngợi ca. Quang Dũng đã mang tới cho người đọc tình cảm tốt đẹp đó.

    Nếu bốn câu thơ trên là một bức tranh náo nhiệt tràn trề ánh sáng, rộn ràng âm thanh vũ điệu, tạo nên một cảm giác ngây ngất, si mê thì bốn câu thơ tiếp theo lại là một cảnh sông nước mênh mang của Tây Bắc, chứa đầy chất họa và chất thơ, được tạo nên bởi những nét bút rất mực tài hoa của Quang Dũng:

Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa

    Cảnh vật Tây Bắc trong bốn câu thơ này cũng vẫn được dệt nên bằng xúc cảm hồi ức, là sự tiếp nối của cái nỗi nhớ chơi vơi ở phần đầu bài thơ, là sự tiếp theo của nỗi nhớ hội hoa chúc ở bốn câu trước. Cảnh Tây Bắc ở đây là một buổi chiều Châu Mộc được giăng mắc bởi một màn sương mờ, có dòng sông đôi bờ lặng lẽ, hoang dại như đôi bờ tiền sử, như một miền cổ tích. Trên cái nền của dòng sông mang đậm màu sắc cổ tích và huyền thoại đó, nổi trội lên là hình dáng thướt tha, uyển chuyển của cô gái vùng cao trên chiếc thuyền độc mộc, cùng cái tình tứ đung đưa làm duyên của những bông hoa bên dòng nước lũ,…

    Người là nhân vật trữ tình phiếm chỉ, vừa là đồng chí vừa là thi sĩ. Nỗi nhớ vơi đầy, nhớ Châu Mộc một -chiều sương. Hình ảnh chiều sương rất gợi, như dẫn hồn người nhập vào một toàn cầu hoang vu, lặng tờ mang màu sắc cổ tích, đó là một buổi chiều thu ở chiến khu đã phủ mờ sương khói của hoài niệm. Câu thơ như nhắc khẽ một nỗi niềm với bao man mác bâng khuâng về một miền đất lạ, hoang vắng, xa xôi,… Cái tài của Quang Dũng trong khổ thơ này ko phải là ở sự mô tả nhưng mà chủ yếu là ở sức gợi của các từ ngữ, hình ảnh. Chữ đó trong câu thơ Người đi Châu Mộc chiều sương đó bắt vần với chữ thấy ở câu thơ Có thấy hồn lau nẻo bờ bến, quả là một vần lưng tài tình. Nó giống như một nốt nhấn trong bản nhạc,- tạo nên âm điệu trầm lắng diễn tả một nỗi nhớ bâng khuâng trong kí ức của thi sĩ. Và vì thế, thi sĩ hỏi người đi có thấy, có nhớ nhưng thực chất cũng là hỏi mình. Cách điệp âm có thấy – có nhớ trong hai câu thơ kế tiếp nhau ko chỉ trình bày một lối viết uyển chuyển, linh hoạt của một ngòi bút tài hoa, nhưng mà còn diễn tả rất đúng cái tâm trạng nhớ nhung của thi sĩ. Và quả thực, ở khổ thơ này, câu thơ trước gọi câu thơ sau, hình ảnh trước làm nền cho hình ảnh sau, kỉ niệm trước gọi kỉ niệm sau trở về trong nỗi nhớ: nhớ cảnh, nhớ người.

    Người và cảnh hòa quyện với nhau tạo nên một vẻ đẹp vừa có hồn vừa man mác, xa xăm. Bởi nhớ cảnh núi rừng miền Tây trong buổi chiều sương nhưng là nhớ tới hồn lau. Hình ảnh hồn lau đầy thơ mộng là một nét đẹp của chiều sương Châu Mộc. Mùa xuân hoa lau nở tím rừng, sang thu hoa lau nở trắng rừng. Hoa lau, cờ lau phơ phất, lá lau kêu xào xạc trong gió thu. Câu thơ Có thấy hồn lau nẻo bờ bến đúng là câu thơ mang đậm chất tâm hồn thi nhân (GS Phan Cự Đệ). Rồi nhớ người, nhưng lại chỉ nói tới dáng người cùng con thuyền độc mộc trôi trên dòng nước lũ có những bông hoa đung đưa. Điều đó gợi lên một vẻ đẹp nhấp nhoáng, mơ hồ vừa như thực lại vừa như ảo nhưng đồng thời cũng lại gợi lên được cái phần hồn rất thiêng liêng của cảnh vật tự nhiên Tây Bắc. Thật đúng như người xưa nói thi trung hữu họa, bốn câu thơ này của Quang Dũng quả thực nhưng mà một bức họa khá rực rỡ với những nét vẽ tinh tế, tài hoa và mềm mại ít thấy trong thơ ca kháng chiến.

    Bằng một tâm hồn thơ phong phú, thông minh và giàu chất lãng mạn, chỉ với tám dòng thơ nhưng mà Quang Dũng đã đưa người đọc trở về với những với hoài niệm năm xưa, để được sống lại trong những phút giây bình yên hiếm có của thời chiến tranh. Đặc trưng, bốn câu thơ sau như đưa người đọc vào toàn cầu cổ tích với dòng sông huyền thoại, với toàn cầu của cái đẹp, của cõi mơ, của âm nhạc du dương; chất thơ, chất họa, chất nhạc thấm đẫm, hòa quyện tới mức khó tách biệt. Đọc đoạn thơ này, chúng ta càng hiểu và càng thêm trân trọng, yêu quý cái vẻ đẹp tâm hồn, vẻ đẹp lãng mạn, tài hoa, đa tình của những người lính trong đoàn quân Tây Tiến năm xưa. vẻ đẹp này cùng với vẻ đẹp can trường, quả cảm ở đoạn một và đoạn ba của bài thơ đã tạo nên một bức chân dung đầy ân tượng về người lính thủ đô trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Tiếc rằng, trong một thời kì dài, người ta đã có những ý kiến phê bình bài thơ về mặt này, mặt khác nhưng khách quan ta thấy, đặt bài thơ vào đúng hoàn cảnh ra đời và tưởng tượng lại ko khí buổi đầu của cuộc kháng chiến chúng ta mới thấy hết trị giá của nó. Tới nay, cuộc kháng chiến đó đã đi qua hơn nửa thế kỉ nhưng khổ thơ này cũng như cả bài thơ vẫn là nơi lưu giữ tuyệt vời những kỉ niệm cao đẹp của người lính ở một thời kì khó khăn nhưng cũng rất hào hùng của cả dân tộc Việt Nam.

Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” – Bài mẫu 3

    Quang Dũng là thi sĩ – chiến sĩ, từng cầm súng đánh giặc và làm thơ thời kháng chiến chống Pháp. Năm 1948, tại Phù Lưu Chanh (Hà Tây), ông viết bài thơ Tây Tiến nói lên tình thương nhớ chiến trường miền Tây, nhớ đồng chí thân yêu một thời trận mạc. Mở đầu bài thơ là một lời nhắn gọi biết bao thiết tha bổi hổi:

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.

     Bài thơ có 34 câu thơ thất ngôn, phân thành 4 đoạn, mỗi đoạn thơ là sự hồi ức bao kỉ niệm thâm thúy. Đây là đoạn thơ thứ hai có 8 câu mang vẻ đẹp như một bài hành nói về hai nỗi nhớ: nhớ hội đuốc hoa và nhớ chiều sương Châu Mộc:

Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

………………………………….

Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa.

    Từ “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói – Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”, Quang Dũng nhớ tới “hội đuốc hoa” thắm thiết tình quân dân:

           Doanh trại bừng lên hội hoa chúc

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

    Khèn lên man điệu nàng e ấp

        Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.

     Hoa chúc là cây nến thắp lên trong phòng tối tân hôn. Truyện Kiều có câu: “Hoa chúc chẳng thẹn với chàng mai xưa” (3096). Quang Dũng thông minh thành “hội hoa chúc” đế nói về đêm liên hoan lửa trại giữa các cán bộ chiến sĩ đoàn binh Tây Tiến với đồng bào các bản mường. Chữ “bừng” vừa chỉ ánh lửa, ánh đuốc sáng bừng lên, vừa tả âm thanh tiếng nói, tiếng cười, tiếng hát, tiếng khèn vang lên tưng bừng rộn ràng trong hội hoa chúc. Đêm lửa trại, đêm liên hoan chắc là có múa sạp, có mùa xòe của các cô gái Mường, cô gái Thái tham gia. Chữ “kìa” là đại từ để trỏ một nhân vật (người, vật) từ xa; trong văn cảnh trình bày sự ngạc nhiên, thú vui thích, tình tứ cúa chàng lính trẻ Tây Tiến lúc nhìn thấy các “em”, các “nàng” tới dự hội hoa chúc trong bộ xiêm áo xinh đẹp. Hình ảnh “nàng e ấp” là một nét vẽ tài hoa và có hồn đã gợi tả vẻ đẹp duyên dáng, kín đáo, tình tứ của các thiếu nữ miền Tây. Ánh lửa, tiếng hát, tiếng khèn, màu xiêm áo rực rỡ, vẻ đẹp kiều diễm của các “em”, các “nàng” như đã “xây hồn thơ” các chàng lính trẻ. Con người thì trẻ trung, xinh đẹp, hào hoa, đa tình; ngòi bút của thi nhân cũng rất tài hoa, lãng mạn. Qua hội hoa chúc, người đọc càng thấy đời sống ý thức vô cùng phong phú cùa đoàn binh Tây Tiến nơi chiến trường miền Tây khó khăn thảm khốc.

    Bốn câu thơ tiếp theo dòng hồi ức “trôi” về một miền đất lạ, đó là Châu Mộc thuộc tỉnh Sơn La. nơi có những bãi cỏ mênh mông mênh mông, nơi có dãy núi Pha Luông cao 1880m, nơi có bản Pha Luông sầm uất của người Thái. Quang Dũng người lính chiến với tâm hồn thi sĩ đã khám phá ra bao vẻ đẹp kì thú miền Châu Mộc. Năm tháng đã trôi qua, cảnh và người miền đất lạ đó đã trở thành một mảnh tâm hồn của bao người:

           Người đi Châu Mộc chiều sương đó

Có thấy hồn lau nẻo bờ bến

       Có nhớ dáng người trên độc mộc

       Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa.

    “Chiều sương đó” là chiều thu 1947. Sương trắng phủ mờ núi rừng chiến khu chiều thu đó in đậm hồn người; hoài niệm càng trở thành mênh mang. Chữ “đó” câu trên bắt vần với chừ “thấy” câu dưới tạo nên một vần lưng giàu âm điệu, như một tiếng khẽ hỏi “có thấy” cất lên trong lòng. Hồn lau là hồn mùa thu. Hoa lau nở trắng cờ, lá lau kêu xào xạc trong gió thu “nẻo bờ bến”, nơi bờ sông bờ suối. Với tâm hồn thi sĩ tài hoa, Quang Dũng đã cảm nhận vẻ đẹp thơ mộng của tự nhiên Châu Mộc qua cảnh sắc “chiều sương” và “hồn lau nẻo bển bờ”. Những thi liệu đó đã tạo nên vẻ đẹp cổ điển bức tranh suối rừng nơi miền đất lạ. Nhấp nhoáng trong vần thơ Tây Tiến là những câu cổ thi tuyệt bút:

Sương đầu núi buổi chiều như dội,

Nước lòng khe nẻo suối còn sâu…

 (Chinh phụ ngâm – Đoàn Thị Điểm)

Các thi sĩ xưa nay vẫn gọi hồn thu là hồn lau:

 Nghìn lau cười trong nắng

Hồn của mùa thu về

Hồn mùa thu sắp đi

      Nghìn lau xao xác trắng.

 (Lau mùa thu – Chế Lan Viên )

    Điệp ngữ “có thấy” và “có nhớ” làm cho hoài niệm về chiều sương  Châu Mộc thêm phần man mác, bâng khuâng. Nhớ cảnh rồi nhớ đền, trong chia phôi còn “có nhớ” con thuyền độc mộc và “dáng người’ chèo thuyền độc mộc? “Có nhớ” hình ảnh “hoa đung đưa” trên dòng nước lũ? “Hoa đung đưa” có phải là hoa rừng “đung đưa” làm duyên trên dòng nước lũ như Giáo sư Phan Cự Đệ đã nói? Hay “Hoa đung đưa” trên sông suối. Bài hát Sơn nữ ca của nhạc sĩ Trần Hoàn, Nụ cười sơn cước của nhạc sĩ Tô Hải cho ta cảm nhận đó. Phải có “vô lăng ra hoa” mới có thể “đung đưa” được tương tự.

     Những dòng hồi ức trên đây về cảnh sắc và con người nơi suối rừng miền Tây, nơi cao nguyên Châu Mộc đã được trình bày một cách tuyệt đẹp qua văn pháp tài hoa và hồn thơ lãng mạn. Thuở đó, núi rừng Tây Bắc vô cùng hoang vu, là chốn rừng thiêng nước độc, nhưng Quang Dũng với tâm hồn sáng sủa và yêu đời của một khách chinh phụ thời đại mới đã cảm nhận và phát hiện bao vẻ đẹp thơ mộng, xinh tươi của cảnh sắc tự nhiên và con người Tây Bắc.

    Hoài niệm, kỉ niệm về chiến trường núi rừng miền Tây như được gạn lọc qua tâm hồn. Thi sĩ có gắn bó với cảnh vật và con người Tây Bắc, có vào sinh ra tử với đồng chí mới có kỉ niệm đẹp và thâm thúy tương tự, mới có thể viết nên những vần thơ sáng giá như thế.

    Bức tranh chiều sương Châu Mộc và hội hoa chúc tựa như một bức tranh sơn mài mang vẻ đẹp màu sắc cổ điển và lãng mạn liên kết hài hòa với tính thời đại và hiện đại trong máu lửa chiến tranh.

—/—

Tương tự, giainhat.vn đã vừa cung ứng những dàn ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu hay Cảm nhận khổ thơ sau: “Doanh trại bừng lên hội hoa chúc….Trôi dòng nước lũ hoa đung đưa” để các em tham khảo và có thể tự viết được một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc các em học tốt môn Ngữ Văn !

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận