Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn (hay nhất)

Bạn đang gặp trắc trở lúc viết bài luận của mình? Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn? Đừng lo lắng! Mời các bạn cùng tham khảo những bài văn mẫu đã được chọn lựa và biên soạn với nội dung súc tích, cụ thể và hay nhất của Trường giainhat.vn dưới đây để biết cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ vựng. Hi vọng bạn có một tài liệu hữu ích!

Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn – Bài hát mẫu

Nông Quốc Chấn là thi sĩ, nhà hoạt động văn hóa, người dân tộc Tày ở Cao Bằng. Bài thơ Về làng được sáng tác trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950 là tác phẩm tiêu biểu nhất của Nông Quốc Chấn. Nguyên văn bằng tiếng Tày, tác giả đã dịch sang tiếng phổ thông dưới dạng thơ tự do.

Thi sĩ đã sử dụng sự đối lập giữa quá khứ đau thương với thú vui thắng lợi, giải phóng, truyền tụng sự hồi sinh, vươn lên của quê hương và các dân tộc Cao – Bắc – Lạng.

Mở đầu bài thơ là tiếng gọi của mẹ; gọi mẹ báo tin vui, tin mừng thắng lợi:

Mẹ ơi! Cao – Lạng hoàn toàn giải phóng

West bị giết mổ và bị bắt sống trong một đàn


Vệ binh quốc gia tái chiếm pháo đài

Người nhiều như kiến, súng đầy như củi.

Bài thơ sống lại quang cảnh chiến trường Biên giới năm 1950. Quân ta xâm chiếm đồn Đông Khê, xoá sổ hai cánh quân: Sác Tòng và Lépa, hàng nghìn tên giặc Tây bị “giết mổ, bắt sống”. Hai phép so sánh “dân đông như kiến, súng đầy như củi” đã thực sự nói lên sức mạnh và ý chí đấu tranh, quyết thắng của quan lại và nhân dân ta lúc bấy giờ.

Từ trong thú vui thắng lợi, người con đau xót nhớ lại những năm tháng dài gieo neo, đau thương dưới ách đô hộ, đô hộ thảm khốc của giặc Pháp.

Trên đường trở về làng cũ “sửa nhà, trồng cỏ” để “Cày ruộng trồng lúa, trồng ngô, trồng khoai”, người đàn ông bổi hổi nhớ lại:

Mấy năm nay, tôi quên mất Tết tháng Giêng, rằm tháng Bảy,

Chạy một mạch về núi, mùi đắng rồi sao?

Ngày lễ cũ phải được quên đi! Những thuần phong mỹ tục của dân tộc phải bị quên lãng. Bàn thờ tổ tiên lạnh lẽo, ngun ngút khói. Trải lòng đắng cay lúc liên tục phải chạy trốn quân địch: “Chạy suốt từ núi này sang khe núi khác, lòng đầy đắng cay”.

Làm sao tôi quên được những kỷ niệm đau thương của một thời gian lao với nhiều thiên tai, địch họa. Mưa rừng mây mù, gió bão, sấm sét, lán sập, cửa nát, chân che. Giặc sạo sục đất lán, cướp bóc, gây ra bao thảm cảnh:

Phát súng đó! Quân địch của phương Tây lại tới

Mỗi cái lán nó cháy trơ trụi.

Anh đấy lấy hết quần áo trong túi…

Bài thơ như một thước phim ghi lại cảnh đồng bào chạy trốn trong rừng sâu những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Phương thức liệt kê và tự sự mở ra một ko gian nghệ thuật với nhiều cụ thể chân thực và xúc động. Cảnh người mẹ chạy trốn chiến tranh, vừa dỗ ngon dỗ ngọt con, vừa vẫy tay chào anh trai và “Đôi tay dắt con, đôi vai mang đầy gánh nặng – Con mù ko nỡ cất đi”. Cảnh cha bị giặc bắt, “Cha chửi Việt xảo quyệt đánh Tây” bị giặc giết mổ man di:

Súng nổ trong một loạt vụ nổ,

Cha ngã lăn ra đất.

Cảnh chôn cất người chồng, người cha thân yêu đẫm nước mắt:

Anh em tản mác ko biết tìm ở đâu

Ko có kế hoạch, ko có người nào để đưa cha đi

Mẹ sẵn sàng một tấm màn che cho chồng,

Tôi cởi khăn liệm cho cha tôi

Mẹ tôi đưa bố tôi đi nằm

Máu trước tiên, trên mặt nước tràn ra…

Tất cả những cảnh tượng đau thương, đáng thương đấy đã được thi sĩ tái tạo một cách chân thực bằng rất nhiều máu và nước mắt. Sau tiếng khóc nghẹn ngào là tiếng khóc hận thù:

Bạn sẽ chết! Giặc Pháp hung hãn.

Chặt thịt của bạn, tôi mới.

Qua đó, chúng ta thấy rõ hơn: súng đạn của quân xâm lược đã ko thể khuất phục được nhân dân ta.

Đoạn hai của bài thơ nói lên thú vui giải phóng, quê hương hồi sinh, sức sống mãnh liệt của dân tộc.

Có nhiều âm thanh trong ko gian Cao – Bắc – Lạng rộng lớn. Có tiếng “cười”, “tiếng người nói”, tiếng cười của lũ trẻ nô nức đi học. Có tiếng oto “leng reng”; có tiếng gà trống gáy, tiếng chó sủa. Có rất nhiều hình ảnh phấn khích đáng yêu:

Dọn lán, bỏ rừng, người về làng.

Anh ta nói cỏ nằm trong cánh đồng dày

Tôi cày mẹ tôi để dọn ruộng của chúng tôi.

Cuộc sống hồi sinh, cuộc sống yên bình đã trở lại với dân làng: “Khói bếp bay trên mái lá”. Phải mất rất nhiều máu xương mới có được làn khói lam chiều thân yêu đấy.

Nếu ở đầu bài thơ, tác giả lặp lại từ “ko” tới sáu lần (ko biết đường đi, cha ko nói được, ko người nào chống gậy thì bà cụ mất, ko biết ở đâu. nhìn, ko kế, ko người nào) đưa cha đi) để phản ánh nỗi đau đang đè nặng lòng người, ở đoạn hai, cụm từ “ko” xuất hiện bảy lần để làm nổi trội một hiện thực của cuộc kháng chiến, đó là sự hồi sinh. và sự vươn lên để đứng vững. tính thẳng thắn của nhân nhân dân ta:

– Mặc gà trống gáy, chó sủa đừng lo.

– Ngày 2 lần, ko tìm củ ấu, củ nâu.

– Đường hẻm giờ ko có cỏ

– Vào vườn chuối, hổ ko dám đẻ.

– Quả trên cành ko lo tự chín, rụng.

– Cánh đồng sẽ ko trở thành nơi máu chảy thành vũng.

– Chân mang giày ko sợ nứt nẻ.

Hình ảnh đoàn quân thắng lợi “vừa hát vừa ung dung tiến quân” ​​được thi sĩ nói tới với tất cả niềm hoan hỉ, tự hào:

Nhóm người nhổ lá cây để tiến về phía trước

Một khẩu súng trên vai, một bao gạo buộc trên vai…

Một lần nữa, Nông Quốc Chấn đã thành công lúc liệt kê, đưa ra hàng loạt cụ thể rất thật, rất sinh động để nói lên thú vui thắng lợi và sự hồi sinh của quê hương sau giải phóng.

Bốn dòng cuối của bài thơ là lời tiễn biệt người mẹ già của đứa trẻ đang đi đấu tranh. Mẹ tôi ở lại hậu phương, tôi ra tiền tuyến với quyết tâm “đánh đuổi” giặc Pháp, giặc Mỹ xâm lược. Hình ảnh “mặt trời ló rạng” có ý nghĩa nói về thắng lợi của cuộc kháng chiến, của cách mệnh, sự thay đổi lớn lao và thú vui dâng trào trong lòng người.

Lời mẹ nói cho con biết bao tình thương yêu. Chuyến đi đầy tâm huyết và tràn đầy niềm tin:

Mặt trời chói chang mẹ ơi!

Tôi đi quân nhân, mẹ tôi ở nhà,

Giặc Pháp, Mỹ cũng giết mổ và cướp của nhân dân trên quốc gia ta

Bỏ nó đi, tôi sẽ chăm sóc mẹ tôi.

Cái hay của “Về làng” là lời thơ giản dị, mộc mạc với nhiều tình tiết chọn lựa cảm động. Nỗi đau chiến tranh, hình ảnh người bà, người cha trong cơn đau lửa, thú vui giải phóng và hình ảnh quê hương hồi sinh được trình bày một cách hết sức giản dị và cảm động. Vận chuyển về làng là một trong những thành tựu đáng tự hào của thơ ca kháng chiến thời chống Pháp. Hơn nửa thế kỷ sau, bài thơ vẫn để lại cho chúng ta nhiều xúc cảm.


Đây là những bài văn mẫu Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn làm Trường giainhat.vn Sưu tầm và tổng hợp, mong rằng với nội dung tài liệu tham khảo này sẽ giúp các bạn hoàn thành bài văn của mình một cách tốt nhất!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất)

Cảm nhận bài thơ Dọn về làng của Nông Quốc Chấn

(hay nhất) -

Bạn đang gặp trắc trở lúc viết bài luận của mình? Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn? Đừng lo lắng! Mời các bạn cùng tham khảo những bài văn mẫu đã được chọn lựa và biên soạn với nội dung súc tích, cụ thể và hay nhất của Trường giainhat.vn dưới đây để biết cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ vựng. Hi vọng bạn có một tài liệu hữu ích!

Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn - Bài hát mẫu

Nông Quốc Chấn là thi sĩ, nhà hoạt động văn hóa, người dân tộc Tày ở Cao Bằng. Bài thơ Về làng được sáng tác trong chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950 là tác phẩm tiêu biểu nhất của Nông Quốc Chấn. Nguyên văn bằng tiếng Tày, tác giả đã dịch sang tiếng phổ thông dưới dạng thơ tự do.

Thi sĩ đã sử dụng sự đối lập giữa quá khứ đau thương với thú vui thắng lợi, giải phóng, truyền tụng sự hồi sinh, vươn lên của quê hương và các dân tộc Cao - Bắc - Lạng.

Mở đầu bài thơ là tiếng gọi của mẹ; gọi mẹ báo tin vui, tin mừng thắng lợi:

Mẹ ơi! Cao - Lạng hoàn toàn giải phóng

West bị giết mổ và bị bắt sống trong một đàn


Vệ binh quốc gia tái chiếm pháo đài

Người nhiều như kiến, súng đầy như củi.

Bài thơ sống lại quang cảnh chiến trường Biên giới năm 1950. Quân ta xâm chiếm đồn Đông Khê, xoá sổ hai cánh quân: Sác Tòng và Lépa, hàng nghìn tên giặc Tây bị “giết mổ, bắt sống”. Hai phép so sánh “dân đông như kiến, súng đầy như củi” đã thực sự nói lên sức mạnh và ý chí đấu tranh, quyết thắng của quan lại và nhân dân ta lúc bấy giờ.

Từ trong thú vui thắng lợi, người con đau xót nhớ lại những năm tháng dài gieo neo, đau thương dưới ách đô hộ, đô hộ thảm khốc của giặc Pháp.

Trên đường trở về làng cũ “sửa nhà, trồng cỏ” để “Cày ruộng trồng lúa, trồng ngô, trồng khoai”, người đàn ông bổi hổi nhớ lại:

Mấy năm nay, tôi quên mất Tết tháng Giêng, rằm tháng Bảy,

Chạy một mạch về núi, mùi đắng rồi sao?

Ngày lễ cũ phải được quên đi! Những thuần phong mỹ tục của dân tộc phải bị quên lãng. Bàn thờ tổ tiên lạnh lẽo, ngun ngút khói. Trải lòng đắng cay lúc liên tục phải chạy trốn quân địch: “Chạy suốt từ núi này sang khe núi khác, lòng đầy đắng cay”.

Làm sao tôi quên được những kỷ niệm đau thương của một thời gian lao với nhiều thiên tai, địch họa. Mưa rừng mây mù, gió bão, sấm sét, lán sập, cửa nát, chân che. Giặc sạo sục đất lán, cướp bóc, gây ra bao thảm cảnh:

Phát súng đó! Quân địch của phương Tây lại tới

Mỗi cái lán nó cháy trơ trụi.

Anh đấy lấy hết quần áo trong túi…

Bài thơ như một thước phim ghi lại cảnh đồng bào chạy trốn trong rừng sâu những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Phương thức liệt kê và tự sự mở ra một ko gian nghệ thuật với nhiều cụ thể chân thực và xúc động. Cảnh người mẹ chạy trốn chiến tranh, vừa dỗ ngon dỗ ngọt con, vừa vẫy tay chào anh trai và “Đôi tay dắt con, đôi vai mang đầy gánh nặng - Con mù ko nỡ cất đi”. Cảnh cha bị giặc bắt, "Cha chửi Việt xảo quyệt đánh Tây" bị giặc giết mổ man di:

Súng nổ trong một loạt vụ nổ,

Cha ngã lăn ra đất.

Cảnh chôn cất người chồng, người cha thân yêu đẫm nước mắt:

Anh em tản mác ko biết tìm ở đâu

Ko có kế hoạch, ko có người nào để đưa cha đi

Mẹ sẵn sàng một tấm màn che cho chồng,

Tôi cởi khăn liệm cho cha tôi

Mẹ tôi đưa bố tôi đi nằm

Máu trước tiên, trên mặt nước tràn ra…

Tất cả những cảnh tượng đau thương, đáng thương đấy đã được thi sĩ tái tạo một cách chân thực bằng rất nhiều máu và nước mắt. Sau tiếng khóc nghẹn ngào là tiếng khóc hận thù:

Bạn sẽ chết! Giặc Pháp hung hãn.

Chặt thịt của bạn, tôi mới.

Qua đó, chúng ta thấy rõ hơn: súng đạn của quân xâm lược đã ko thể khuất phục được nhân dân ta.

Đoạn hai của bài thơ nói lên thú vui giải phóng, quê hương hồi sinh, sức sống mãnh liệt của dân tộc.

Có nhiều âm thanh trong ko gian Cao - Bắc - Lạng rộng lớn. Có tiếng "cười", "tiếng người nói", tiếng cười của lũ trẻ nô nức đi học. Có tiếng oto “leng reng”; có tiếng gà trống gáy, tiếng chó sủa. Có rất nhiều hình ảnh phấn khích đáng yêu:

Dọn lán, bỏ rừng, người về làng.

Anh ta nói cỏ nằm trong cánh đồng dày

Tôi cày mẹ tôi để dọn ruộng của chúng tôi.

Cuộc sống hồi sinh, cuộc sống yên bình đã trở lại với dân làng: “Khói bếp bay trên mái lá”. Phải mất rất nhiều máu xương mới có được làn khói lam chiều thân yêu đấy.

Nếu ở đầu bài thơ, tác giả lặp lại từ “ko” tới sáu lần (ko biết đường đi, cha ko nói được, ko người nào chống gậy thì bà cụ mất, ko biết ở đâu. nhìn, ko kế, ko người nào) đưa cha đi) để phản ánh nỗi đau đang đè nặng lòng người, ở đoạn hai, cụm từ “ko” xuất hiện bảy lần để làm nổi trội một hiện thực của cuộc kháng chiến, đó là sự hồi sinh. và sự vươn lên để đứng vững. tính thẳng thắn của nhân nhân dân ta:

- Mặc gà trống gáy, chó sủa đừng lo.

- Ngày 2 lần, ko tìm củ ấu, củ nâu.

- Đường hẻm giờ ko có cỏ

- Vào vườn chuối, hổ ko dám đẻ.

- Quả trên cành ko lo tự chín, rụng.

- Cánh đồng sẽ ko trở thành nơi máu chảy thành vũng.

- Chân mang giày ko sợ nứt nẻ.

Hình ảnh đoàn quân thắng lợi “vừa hát vừa ung dung tiến quân” ​​được thi sĩ nói tới với tất cả niềm hoan hỉ, tự hào:

Nhóm người nhổ lá cây để tiến về phía trước

Một khẩu súng trên vai, một bao gạo buộc trên vai…

Một lần nữa, Nông Quốc Chấn đã thành công lúc liệt kê, đưa ra hàng loạt cụ thể rất thật, rất sinh động để nói lên thú vui thắng lợi và sự hồi sinh của quê hương sau giải phóng.

Bốn dòng cuối của bài thơ là lời tiễn biệt người mẹ già của đứa trẻ đang đi đấu tranh. Mẹ tôi ở lại hậu phương, tôi ra tiền tuyến với quyết tâm “đánh đuổi” giặc Pháp, giặc Mỹ xâm lược. Hình ảnh “mặt trời ló rạng” có ý nghĩa nói về thắng lợi của cuộc kháng chiến, của cách mệnh, sự thay đổi lớn lao và thú vui dâng trào trong lòng người.

Lời mẹ nói cho con biết bao tình thương yêu. Chuyến đi đầy tâm huyết và tràn đầy niềm tin:

Mặt trời chói chang mẹ ơi!

Tôi đi quân nhân, mẹ tôi ở nhà,

Giặc Pháp, Mỹ cũng giết mổ và cướp của nhân dân trên quốc gia ta

Bỏ nó đi, tôi sẽ chăm sóc mẹ tôi.

Cái hay của “Về làng” là lời thơ giản dị, mộc mạc với nhiều tình tiết chọn lựa cảm động. Nỗi đau chiến tranh, hình ảnh người bà, người cha trong cơn đau lửa, thú vui giải phóng và hình ảnh quê hương hồi sinh được trình bày một cách hết sức giản dị và cảm động. Vận chuyển về làng là một trong những thành tựu đáng tự hào của thơ ca kháng chiến thời chống Pháp. Hơn nửa thế kỷ sau, bài thơ vẫn để lại cho chúng ta nhiều xúc cảm.


Đây là những bài văn mẫu Cảm nhận bài thơ Dời về làng của Nông Quốc Chấn làm Trường giainhat.vn Sưu tầm và tổng hợp, mong rằng với nội dung tài liệu tham khảo này sẽ giúp các bạn hoàn thành bài văn của mình một cách tốt nhất!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận