Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng (hay nhất)

Bạn đang gặp khó lúc làm bài văn Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng? Đừng lo! Hãy tham khảo những bài văn mẫu đã được tuyển chọn và biên soạn với nội dung ngắn gọn, cụ thể, hay nhất của giainhat.vn dưới đây để nắm được cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ ngữ nhé. Chúc các bạn có một tài liệu có ích!

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 1

     Thi sĩ Xuân Quỳnh đã bước vào địa hạt của thi ca với hành trang là tiếng nói của một trái tim thật tình, tâm huyết, khát khao được sống hết mình và yêu hết mình. Điều đó cũng được trình bày rất rõ qua bài thơ “Sóng” của thi sĩ, đặc trưng là qua ba khổ cuối bài thơ đã nói lên những lo lắng, niềm dự cảm nhưng vẫn luôn tin tưởng và hi vọng về một tình yêu vĩnh cửu trong cuộc đời qua cách nhìn của thi sĩ.

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ


Dù muôn vời cách trở”

     Để tới được bờ bến hạnh phúc của tình yêu luôn ko hề dễ dàng, con người luôn phải vượt qua vô vàn khó khăn, cách trở. Sẽ có hững hành trình tình yêu sẽ tới được trái ngọt nhưng cũng có những hành trình tình yêu phải kết thúc dang dở, lỡ mối nhân duyên. Và chính sức mạnh của niềm tin sẽ giúp các cặp đôi tới được bờ bến hạnh phúc dù cho thử thách ra sao. Và chỉ lúc tới được bờ bến con sóng mới thôi thao thức. Tình yêu thực sự luôn tin vào bờ bến hạnh phúc và luôn khát khao được đặt chân tới miền đất đó.

     Mặc dù biết rằng lúc yêu con người cần có niềm tin nhưng chúng ta vẫn luôn mang trong mình những dự cảm, lo lắng đặc trưng là với tâm hồn nhạy cảm của người phụ nữ:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Dòng thời kì vẫn luôn chảy trôi ko ngừng nghỉ một đi ko bao giờ trở lại đối lập với sự hữu hạn của đời người, sự vô tình của cuộc đời với kiếp người ngắn ngủi. Cuộc đời rất dài nhưng rồi vẫn qua đi vì năm tháng vẫn tiếp tục. vì thế nhiều lúc tình yêu của con người ko thể vượt qua nổi thời kì và sự tàn phai theo năm tháng. Chính vì thế nhưng người phụ nữ luôn lo lắng về tương lai về tình yêu với những trằn trọc băn khoăn là điều ko thể nào tránh khỏi được. Thơ là tình yêu là định mệnh của Xuân Quỳnh, là mối dây ràng buộc thi sĩ, là động lực giúp Xuân Quỳnh vượt qua những trắc trở của cuộc đời. Thơ Xuân Quỳnh vẫn luôn đoạt được mọi người từ nhiều thế hệ với những xúc cảm nồng nàn. Phong cách thư từ đó cũng định hình và được in đậm trong bài thơ này, và cả đoạn thơ trên.

Kết thúc bài thơ là niềm tin, hi vọng, khát khao được vĩnh cửu hóa tình yêu của thi sĩ:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”

     Ở đây làm người đọc liên tưởng tới câu chuyện cô nàng tiên cá muốn trở thành bọt biển để cứu sống người mình yêu. Trong đoạn thơ trên khát vọng muốn vĩnh hằng tình yêu được trình bày rất rõ qua từ ‘trăm con sóng’ ko thể nào kể xiết. Khát vọng đấy cũng là muốn hòa nhập vào biển lớn tình yêu để trở thành một tình yêu lâu bền và trường tồn.

     Trước Xuân Quỳnh đã có ko ít những thi sĩ nữ viết về tình yêu nhưng hiếm có người nào dám bộc bạch trực tiếp và mãnh liệt như Xuân Quỳnh. Dám nói thật lòng mình, điều đó chứng tỏ thi sĩ ko những có niềm tin vào cuộc đời nhưng còn vững tin ở chính bản thân mình. Con sóng Xuân Quỳnh dẫu có tan ra thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, giữ biển lớn cuộc đời thì vẫn cứ là con sóng Xuân Quỳnh vỗ mãi tới nghìn năm.

     Trong mối tương quan của bền chặt với con người, “ Sóng” của Xuân Quỳnh còn là suy ngẫm tâm tư rất riêng của thi sĩ thổ lộ với cuộc đời để từ đó trông thấy một tâm hồn thơ của nữ sĩ phong cách. Bài thơ đã vượt ra ko khí của hiện thực chiến tranh, vượt qua cái chết và khổ đau để ca tụng sự sống vĩnh cửu của tình yêu, tạo thêm một nét đáng yêu của con người thời đại chống Mĩ biết mến thương thủy chung và tìm ra lẽ sống tốt đẹp trên cơ sở của sự hài hòa những quan hệ riêng chung.

     Ba khổ thơ cuối khép lại toàn bài thơ nhưng lại mở ra trong lòng người đọc rất nhiều suy nghĩ về tình yêu, về những xúc cảm, tâm trạng của người con gái trong tình yêu. Nhịp độ tâm hồn của người con gái được biểu thị qua nhịp độ của những con sóng. Từ đó cũng đã trình bày phong cách thơ Xuân Quỳnh vừa tinh tế, nhạy cảm, vừa táo tợn mãnh liệt trong tình yêu. Tình yêu vẫn luôn là một ẩn bí lôi cuốn bất kỳ một nghệ sĩ nào ghé qua mảnh đất đấy và lúc Xuân Quỳnh đặt chân tới đã để lại một khả năng, một ý thức lạ mắt, riêng lẻ.

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 2

     “Vì thích thú, làm văn học cảm thấy như mình được sống thêm một cuộc đời khác nữa. Vì uất ức, lúc mới vào nghề bị xô đẩy, bị khinh rẻ nên tôi quyết phải sống, nhưng sống tức là phải viết”. Chính bởi luôn tâm niệm tương tự nên Xuân Quỳnh đã thông minh và mang đến cho người đọc rất nhiều tác phẩm rực rỡ, trong đó có bài thơ “Sóng”. Ba khổ thơ cuối của bài được coi là những dòng thơ chứa chan xúc cảm, suy nghĩ của người con gái trong tình yêu, lưu lại trong tâm hồn người đọc nhiều dư ba xúc cảm mãnh liệt.

     Xuân Quỳnh là một thi sĩ mồ côi mẹ sớm, phải sống với bà từ nhỏ. Có nhẽ vì thế trong thơ nữ sĩ luôn túc trực một niềm khát khao mến thương và sự thiết tha hạnh phúc gia đình. Rời bỏ nghề diễn viên múa trong tiếc nuối của người hâm mộ, Xuân Quỳnh đã lưu dấu ấn tư nhân mình trong trái tim người đọc với một vai trò mới – một thi sĩ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc. Say mê, đắm mình trong thơ ca, nữ sĩ coi thơ là sự sống, là tình yêu, là toàn thể ý nghĩa của cuộc đời mình. Một cách tài hoa và đầy tinh tế, thi sĩ đã gửi tiếng lòng của một tâm hồn giàu trắc ẩn, táo tợn nhưng cũng rất mực đượm đà vào những trang thơ. “Sóng” là một bài thơ nổi trội của thi sĩ, được viết năm 1967 trong chuyến đi thực tiễn Xuân Quỳnh tới biển Diêm Điền, Thái Bình. Những xúc cảm dạt dào, những suy nghĩ sâu lắng thi sĩ gửi vào những câu thơ, hình ảnh trong ba khổ thơ cuối bài đã thực sự để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng.

     Sau lúc phác họa hình tượng sóng cùng những quy luật của tình yêu, hành trình tìm kiếm nguồn cội hay những sắc thái của tình yêu, thi sĩ Xuân Quỳnh tiếp tục trình bày suy nghĩ của mình về nỗi nhớ, sự thủy chung và khát vọng trong tình yêu qua hình tượng sóng ở ba khổ thơ cuối bài. Khổ thơ thứ bảy và tám thi sĩ nói tới niềm tin và dự cảm âu lo về tình yêu trong trái tim người con gái:

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Đì cùng với niềm tin mãnh liệt là những dư vang của một dự cảm đầy lo lắng ngổn ngang trong tâm trí người con gái. Cặp quan hệ từ “tuy..vẫn”, “dẫu…vẫn” như trầm xuống, như lắng lại trong một niềm suy tư xen lẫn cảm giác ngậm ngùi. Hình ảnh thơ trong đoạn cũng khẳng định: giống như cuộc đời rộng lớn chẳng có gì là vĩnh cửu ngoài kia, tình yêu trong trái tim con người cũng chỉ là một thoáng phù vân dễ tới nhưng cũng dễ tan biến. Chính bởi vậy nhưng lúc còn đang độ thanh xuân trẻ tuổi dại lòng, Xuân Quỳnh đã từng gửi những suy tư của bản thân vào những câu thơ: “Nhưng tôi biết mùa xuân rồi sẽ qua/ Hôm nay non mai cỏ sẽ già”. Ý thơ Xuân Quỳnh ở đây như có sự gặp mặt xúc cảm thơ trong “Vội vã” của thi sĩ Xuân Diệu:

“Xuân đương tới tức là xuân đương qua

Xuân còn non tức là xuân sẽ già

Nhưng xuân hết tức là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Ko cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi xanh chẳng hai lần gặp lại”

     Từ yêu, người con gái bỗng có những lo lắng, dự cảm về sự bền lâu của tình yêu. Đó dường như cũng là một biểu thị của trái tim đang yêu tha thiết, nồng nàn.

     Khổ thơ cuối cùng khép lại bài thơ là những khát vọng của người con gái trong tình yêu được thi sĩ gửi gắm qua hình tượng sóng:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”

     Khát vọng “tan ra” ở đây có nhẽ chính là khát khao cháy bỏng được hóa thân vào sóng để tồn tại trong cái vô cùng của ko gian đại dương rộng lớn và thời kì vĩnh hằng của vũ trụ. Thi sĩ khiến ta cảm tưởng như người con gái, hay cũng chính là tâm tư thi sĩ, đang khát khao được vĩnh viễn hóa tình yêu, để dùng tình yêu thiêng liêng, xinh xắn để nối dài cái hữu hạn, cái ngắn ngủi của một đời người.

     Xuân Quỳnh đã phác họa ra một hình tượng sóng mang nhiều ý nghĩa xuyên suốt bài thơ để gửi gắm những ý niệm sâu xa, xúc cảm mãnh liệt của bản thân lúc nghĩ về tình yêu. Ba khổ thơ cuối bài thi sĩ đã thực sự để lại trong lòng người nhiều ấn tượng với hình ảnh sóng đồng hành với nỗi lo lắng, niềm tin và khát vọng của tâm hồn người con gái lúc yêu. Ba khổ thơ đã góp phần tạo nên sự thành công cho tác phẩm cũng như khẳng định được vị trí của Xuân Quỳnh trong làng thơ ca hiện đại Việt Nam.

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 3


     Xuân Quỳnh là một trong những thi sĩ nữ tiêu biểu của thế hệ các thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mĩ. Thơ Xuân Quỳnh là một tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên tươi tỉnh, vừa thật tình, đượm đà và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc bình dị đời thường. Ngoài những tác phẩm đã trở thành ca khúc bất tử như “Thuyền và biển”, “Thơ tình cuối mùa thu”…thì “Sóng” cũng là bài thơ về tình yêu có sức vạn thọ bền trong lòng độc giả. “Sóng” ko chỉ trình bày những nét tương đồng, những chiều dài của nỗi nhớ, những băn khoăn trong tình yêu nhưng còn trình bày những suy tư lo lắng trằn trọc trước cuộc đời và khát vọng tình yêu, những nỗi niềm khát vọng đấy được trình bày rõ nét trong đoạn thơ sau:

Ở ngoài kia đại dương

Để nghìn năm còn vỗ”

     Bài thơ “Sóng” được sáng tác năm 1967 trong chuyến đi công việc tại biển Diêm Điền, in trong tập “Hoa dọc hào chiến đấu”. Bài thơ mang âm hưởng của những con sóng biển cũng chính là con sóng lòng đang khát khao tình yêu. Bài thơ có hai hình tượng song hành “sóng” và “em”

     Để có được tình yêu vừa sôi nổi thiết tha, mãnh liệt vừa trong sáng thủy chung thì con sóng phải vượt  qua đại dương mênh mông để tới với “bờ anh”

“Ở ngoài kia đại dương

….

Dù muôn vời cách trở”

     Người phụ nữ đang yêu tin vào tình yêu sẽ tới bờ bến hạnh phúc dù trải qua bao khó khăn thử thách. Đúng vậy! Một tình yêu chân chính, thực sự, một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu sẽ giúp họ vượt qua bao sóng gió cuộc đời cập tới bờ bến tương lai của hạnh phúc. Hãy nhìn vào  hiện thực như trở thành quy luật, dù gió có ở thật xa nơi bãi bờ thì nó cũng sẽ tìm tới những bãi cát dài dù trải qua thật nhiều khó khăn, cũng tương tự! tình yêu của em dù gặp biết bao trở ngại em vẫn vượt qua để tới bên anh, tới một mái ấm gia đình như Chế Lan Viên từng viết:

“Cây nối đầu cây chạy tới em

Đếm cây hoài lại mọc cây thêm

Tình anh làm cái cây sau chót

Về tới quê em mọc tận thềm”

     Cũng tương tự ba khổ thơ với nỗi nhớ, sự trằn trọc và tấm  lòng thủy chung son sắt cùng với phép lặp,nhân hóa, ẩn dụ,sử dụng cách nói ngược với những hình ảnh đối lập đã khẳng định niềm tin mãnh liệt vào tình yêu, tình yêu đẹp sẽ vượt qua mọi thử thách. Tha thiết với tình yêu, khát khao sống mãi trường tồn với tình yêu thi sĩ đã có chút khắc khoải, lo lắng về sự tan chảy của thời kì, đời người cũng mỏng manh và hạnh phúc của trái tim yêu  Xuân Quỳnh cũng vậy. Nhưng nhớ da diết, mến thương nồng nàn luôn đồng hành với nỗi lo lắng khắc khoải:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Đời người trăm năm ngỡ dài thăm thẳm nhưng con tàu thời kì cứ vun vút lao đi ko kì vọng chúng ta. Bằng sự chiêm nghiệm của một trái tim đầy nhạy cảm thi sĩ trông thấy vũ trụ mãi vĩnh hằng-cuộc đời con người thì hữu hạn

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

     Lo lắng tình yêu tan vỡ, phai nhạt, lúc đứng trước sự chảy trôi của thời kì.Nhưng người phụ nữ đấy vẫn luôn tin vào tương lai của tình yêu, vào ý nghĩa thực sự của tình yêu

“Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Niềm tin, khát khao được sống mãi với tình yêu,người con gái đấy khát khao hóa thân vĩnh hằng vào tình yêu bất tử. Người phụ nữ nhỏ nhỏ đã muốn

Làm sao được tan ra.

Để nghìn năm còn vỗ

     Đó là khát vọng được tan ra thành trăm con sóng lớn nhỏ hòa vào biển lớn để vỗ mãi nghìn năm khúc hát tình yêu. Khát khao bất tử hóa trong tình yêu nhưng trái tim thi sĩ ko vị kỉ, tầm thường, nhỏ nhen cho riêng mình nhưng thật lớn lao, cao thượng. Thi sĩ đã hòa niềm hạnh phúc của riêng mình trong niềm hạnh phúc của cuộc đời rộng lớn, cái riêng tồn tại trong cái ta chung, rộng lớn, rộng lớn đấy đã trở thành vĩnh cửu. Đó là một trái tim yêu rất Xuân Quỳnh

“Em trở về đúng nghĩa trái tim em

Là máu thịt đời thường người nào cũng có

Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời ko còn nữa

Nhưng biết yêu anh cả lúc chết đi rồi”

     Lúc muốn tan ra thành sóng, lúc muốn trở về đúng nghãi trái tim. Xoay trở mọi hướng, ước ao bao điều, trái tim yêu Xuân Quỳnh vẫn hướng về mục tiêu duy nhất: tình yêu vĩnh cửu. Ước ao tan ra thành trăm con sóng nhỏ đâu chỉ thỏa khát vọng vĩnh cửu hóa tình yêu nhưng còn là cháy hết mình, dân hiến hết mình của nữ sĩ.

     Đoạn thơ trên trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh, tác giả ko chỉ thành công ở nội dung nhưng còn thành công ở mặt nghệ thuật trong việc sử dụng thể thơ năm chữ truyền thống, cách ngắt nhịp gieo vần lạ mắt, giàu sức liên tưởng, xây dựng hình tượng ẩn dụ, giọng thơ tha thiết

     Qua những suy tư, lo lắng khát vọng trong tình yêu nói riêng và qua bài thơ « Sóng » nói chung, đã cho người đọc một cảm nhận mới mẻ và thâm thúy hơn trong tình yêu. Nó vượt qua mọi giới hạn, mọi quy luật để tồn tại mãi mãi vĩnh hằng trong tình yêu bất tử. Đó chính là trị giá nhân văn lớn lao nhưng Xuân Quỳnh để lại cho đọc giả mọi thế hệ qua bài thơ « Sóng »

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 4

     Có những vần thơ tình đẹp như thế. Như giọng chim ríu rít đa điêu đa thanh giữa mùa xuân. Có những vần thơ nói lên niềm tin và mong ước về tình yêu hạnh phúc đẹp như thế:

“Cuộc đời tuy dài thế

  … Để nghìn năm còn vỗ”

    Đây là hai khổ thơ cuối bài thơ ngũ ngôn trường một bài thơ tình tuyệt tác viết về nỗi khát vọng tình yêu của thiếu nữ.

    Từ thương nhớ đợi chờ: “Cả trong mơ còn thức” tâm hồn thiếu nữ ánh lên một niềm tin mãnh liệt trong tình yêu. “Năm tháng” nhất mực sẽ “đi qua” cuộc đời “dài” . “Mây” trên bầu trời nhất mực sẽ vượt qua biển “rộng” để “bay xa”. Thời kì dài dằng dặng gian rộng mênh mông, cũng như tình yêu là vô cùng mãnh liệt:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”.

    Câu 1, 2 song hành đối xứng với câu 3, 4 làm cho giọng thơ, âm điệu thơ tha thiết, ngọt ngào. Cấu trúc chính – phụ được sử dụng đắc địa: “tuy… vẫn… “, “dẫu… vẫn”, ý thơ được khẳng định mạnh mẽ. Điệp từ “vẫn” biểu lộ một niềm tin về tình yêu: “Năm tháng vẫn đi qua”, “Mây vẫn bay về xa”. “Năm tháng” và “mây” là 2 ẩn dụ nói về tình yêu, một tình yêu đẹp hướng tới hạnh phúc.

    Tình yêu như con sóng trên biển: “Dữ dội êm – Ồn ĩ và lặng”. Có lúc “em” lại cảm thấy độc thân trong xa cách:

“Lời thương nhớ nghìn lần em muốn nói

Nhưng hiện thời chỉ có sóng và em”.

           (“Chỉ có sóng và em”)

Lại có lúc tràn trề nỗi nhớ khắc khoải đợi mong:

“Còn hiện nay của em là nỗi nhớ

Thời kì ơi sao ko đổi sắc màu”.

           (“Thời kì trắng”)

    Còn ở khổ thơ này là niềm tin, một niềm tin mãnh liệt: Con thuyền tình nhất mực cập bờ bến hạnh phúc. Nữ sĩ đã lấy độ dài của thời kì, chiều rộng của ko gian để đo niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Các từ ngữ: “vẫn đi qua”, “vẫn bay về xa” là sự kết đọng “đinh ninh lời thề” của một tình yêu đẹp.

Khổ cuối bài thơ là lời nguyện cầu của em về một tình yêu thủy chung vững bền. Hình tượng sóng tụ hội bao xúc cảm nồng nhiệt:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”.

    Hai tiếng “làm sao” gợi lên một niềm mong ước cháy bỏng tâm hồn “em”. Sóng trên đại dương trường tồn bất tử. “Trăm con sóng nhỏ” rì rào vỗ, xôn xao reo “giữa biển lớn tình yêu” mang vẻ đẹp nhân văn cao quý của tình yêu. Đó là niềm ước mong của thiếu nữ được sống trong hạnh phúc vững bền như những con sóng vỗ mãi trên “biển lớn tình yêu” tới nghìn năm sau. Con số “nghìn năm”, “nghìn năm”, hơn một lần đã từng làm ta xúc động:

“Nghìn năm giao ước kết đôi

 Non nước non nước ko nguôi lời thề”

                         “Thề nước non” – Tản Đà

    Tình yêu ko hề làm cho em trở thành nhỏ nhỏ ích kỉ; trái lại tình yêu của em sẽ mãi mãi chan hòa trong tình thương của đồng bào, xã hội. Một ý tưởng rất đẹp, rất mới trong tình yêu. Một trái tim đa tình và nhân hậu biết bao!

    Nói tới thơ là nói tới nhạc điệu, vần điệu. Đoạn thơ trên đây có điệu thơ nhẹ nhõm, đượm đà. Vần thơ phong phú, nhạc điệu dư ba. Sự phối hợp giữa vần bằng và vấn trắc, giữa vần liền và vần cách rất tinh tế, nhịp nhàng. Từ “qua” bắt vần với “xa” và “ra”; chữ “nhỡ” hiệp vẫn với “vỗ”, đọc lên nghe rất thú vị.

    Đoạn thơ tụ hội bao vẻ đẹp. Một ý tưởng đẹp: niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Lời thơ đẹp: thanh tao, ý vị. Giọng thơ nồng nàn, ngọt ngào. Hình tượng “con sóng nhỏ” và “biển lớn tình yêu” rất thông minh. Đoạn thơ mang vẻ đẹp nhân văn sáng giá.

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 5

     Nhắc tới tên tuổi của thi sĩ Xuân Quỳnh ta biết tới “chị nổi lên trên dàn đồng ca chung thời kì lửa cháy”, chị nổi lên như một nốt nhạc tươi xanh trong nền văn học Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cùng với những thi sĩ như: Trần Mạnh Hảo, Trần Đăng Khoa, Lâm Thị Mỹ Dạ, Lê Thị Mây, Nguyễn Khoa Điềm… Xuân Quỳnh trưởng thành trong nền văn học thời kì kháng chiến. Thời kì kháng chiến chống Mỹ là thời kỳ nhưng chị viết sung sức, viết đều tay và để lại rất nhiều bài thơ hay trên dòng chảy của nền văn học Việt Nam như bài “Tự hát” “Hoa cỏ may” “Hoa dọc hào chiến đấu”… Nếu ta theo sát sự nghiệp sáng tác của Xuân Quỳnh ta sẽ nhận thấy điểm mạnh trong thơ ca của Xuân Quỳnh đó là nỗi niềm âu lo vấp vỏng của người con gái lúc đứng trước hạnh phúc đời thường. “Sóng” là một bài thơ như thế, được viết lúc tác giả đứng trước biển Diêm Điền. Viết về tâm tư của người con gái, mang khát vọng xô tới bờ anh. Trở lại với Xuân Diệu, Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” là một hoàng tử của tình yêu, là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới trưởng thành trước năm 1945. Là thi sĩ có tác động lớn nhất tới nền thơ ca Việt Nam. Đặc trưng là thơ mới. Thi sĩ Xuân Diệu là thi sĩ bị ám ảnh bởi bước đi của thời kì, là một thi sĩ bị tác động nhiều bởi thơ ca phương Tây. Một trong số tác phẩm tiêu biểu của Xuân Diệu phải kể tới đó là bài thơ “Vội vã” được rút ra từ tập “Thơ thơ” , một bông hoa đầu mùa đầy hương sắc của Xuân Diệu. Mặc dù Xuân Quỳnh và Xuân Diệu có những sở trường và điểm yếu không giống nhau, họ có sở thích riêng. Nhưng họ đồng điệu lúc viết về khát vọng của tuổi xanh và tình yêu.

     Bài thơ Sóng gồm 9 khổ thơ, mỗi khổ mang cho mình một vẻ đẹp rất riêng cũng như tình cảm của người con gái trong tình yêu. Trong thơ ca xưa thì sóng xoành xoạch tượng trưng cho nỗi lòng của người đàn ông. Như trong bài Biển của Xuân Diệu đã từng viết:

“Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

ôn thật khẽ thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại

Hôn tới mãi muôn thuở

Tới tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt”

     Còn trong bài thơ Sóng, lần trước nhất ta thấy, người chủ động trong tình yêu lại là con gái .

“Ở ngoài kia đại dương 

Trăm nghìn con sóng đó 

Con nào chẳng tới bờ 

Dù muôn vời cách trở”

     Ở khổ thơ này, nếu sóng tượng trưng cho tình cảm của người con gái, còn bờ là tượng trưng cho tình cảm người đàn ông thì ở đây đại dương là tượng trưng cho xã hội rộng lớn mênh mông rộng lớn, hàng triệu hàng tỷ người phụ nữ đang yêu và mong muốn được yêu. Khát vọng của tình yêu đó là niềm tin của thi sĩ vào tình yêu. Mặc dù lúc nhắc về tình yêu, thi sĩ Xuân Quỳnh đã trải qua rất nhiều biến cố và thăng trầm trong tình cảm. nhưng chị vẫn có niềm tin vững chắc vào tình yêu, rồi người nào hoặc người nào đi chăng nữa, cũng sẽ tìm được một nửa tình yêu cho đời mình. Trong cuộc sống hay trong tình yêu cũng vậy, rõ ràng ko phải lúc nào cũng trải đầy huê hồng và đã là những người thực lòng yêu nhau thì họ sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn và thử thách. Đó chính là vẻ đẹp của khổ thơ thứ 7.

“Cuộc đời tuy dài thế 

Năm tháng vẫn đi qua 

Như biển kia dẫu rộng 

Mây vẫn bay về xa”

     Thơ là tiếng nói xúc cảm, là tiếng nói của con tim. Khổ thơ thứ 8 đều là những câu thơ, những trải nghiệm sống, những triết lí sống, những câu thơ rất đỗi phổ biến, giản dị. Và nó đều là những câu thơ rất mộc mạc. Nói về điều gì? Về những sự thực, những hiển nhiên trong đời. Tình yêu xuất hiên trong mỗi chúng ta như những điều rất hiển nhiên, rất đỗi phổ biến. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói trong bản Tuyên ngôn độc lập: “Mọi người sinh ra đều có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc và đây là những quyền ko người nào có thể xâm phạm được.”. Hoặc chúng ta có thể biết tới thơ ca của Xuân Diệu, ông đã từng nói rằng:

“Làm sao sống được nhưng ko yêu,

Ko nhớ ko thương một kẻ nào?”

     Ở đây ta thấy, tình yêu xuất hiện một cách rất đỗi tự nhiên, đỗi thật tình, giản dị, mộc mạc và phổ biến. Đó là những mưu cầu rất đỗi phổ biến của con người.

Làm sao được tan ra

 Thành trăm con sóng nhỏ 

Giữa biển lớn tình yêu 

Để nghìn năm còn vỗ”

     Tới với khổ 9, đó là lúc sóng tới với bờ anh. Bài thơ “Sóng” là một cuộc hành trình của sóng tới với bờ anh. Và lúc tới với bờ anh thì khát vọng của nó đó là được “tan ra” và hòa vào nhau để trở thành là một. Để tình yêu đấy trở thành trường tồn và bất tử với thời kì. Thời kì trôi qua, khiến chúng ta già đi nhưng nó ko có nghĩa khiến tình yêu trở thành nhàm chán. Nhưng tình yêu của ta sẽ trường tồn, bất tử với thời kì dù cuộc đời con người là hữu hạn. Thế nhưng, tình yêu chúng ta dành cho nhau sẽ là vô hạn đó là niềm khát khao được cháy hết mình và sống hết mình cho tình yêu.

     Trở lại với tác phẩm Vội vã của thi sĩ Xuân Diệu, những câu thơ cuối khác hẳn với câu thơ đầu.

“Ta muốn ôm 

Cả sự sống mới mở đầu mơn mởn; 

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn, 

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu, 

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều 

Và nước non, và cây, và cỏ rạng, 

Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng 

Cho no nê thanh sắc của thời tươi; 

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”

     Ở những câu thơ đầu, nhân xưng của tác giả là tôi . “Tôi muốn tắt nắng” “Tôi muốn buộc gió” một cái tôi đầy khả năng. Tắt nắng để những gam màu cuộc sống ko phai nhạt . Buộc gió để giữ lại những hương thơm hương sắc của cuộc đời, giữ lại những gì đẹp nhất ,đó là ước muốn đoạt lấy quyền uy của vũ trụ. Đó chính là Xuân Diệu – ông vua của mảng thơ tình. Là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới. Thế nhưng, tới những câu thơ này ta lại bắt gặp đó là từ cái tôi của tư nhân. Trong bài thơ “Hy Mã Lạc Sơn” của Xuân Quỳnh:

“Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất. 

Ko có chi bè bạn nối cùng ta”

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 6

     Thi sĩ Huy Cận đã tưng nói, lúc đi cạnh bờ biển, thấy có cảm giác xao động tới kì lạ trong con người. Với ông, cái xao động kì lạ đó chính là cảm giác về sự lớn lao của con người lúc đi dọc bờ biển, tuy mênh mông đấy, nhưng con người vẫn như làm chủ được tự nhiên, đại dương. Còn với Xuân Quỳnh – người con gái xứ lụa Hà Đông, thì cái ngờm ngợm lúc đi dọc bờ biển rộng lớn, với những con sóng thi nhau tấp vào bờ, lại là sóng tình, sóng trong lòng người con gái đang yêu nói chung và tác giả nói riêng. Một tình yêu với những nỗi trằn trọc, khát khao được hòa quyện trong cái tình cảm rộng lớn đấy.

     Nếu Lưu Quang Vũ được coi là kịch tác gia tiêu biểu, tiền phong trong việc phẫu thuật ung nhọt của con người về lòng tham  sau lúc chiến tranh kết thúc,thì Xuân Quỳnh, thơ của Xuân Quỳnh lại mang khát khao mến thương, khát khao là thế nhưng vẫn đầy trắc ẩn. Ba khổ thơ cuối trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh là tiếng lòng của người con gái đang yêu khát khao được mến thương, gắn bó.

     Với chủ đề tình yêu, đã ko ít bài thơ sử dụng những vần thơ để nói lên tiếng lòng thương nhớ da diết

  “ Lòng này gửi gió đông có tiện

Nghìn vàng xin gửi tới non Yên

Non Yên dù chẳng tới miền

Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời “

                              (Chinh phụ ngâm khúc )

Hay :

“ Khăn thương nhớ người nào

Khăn rơi xuống đất

Khăn thương nhớ người nào 

Khăn vắt lên vai”

     Đều là nỗi thương nhớ trong tình yêu, nhưng mỗi thi sĩ có một cách trình bày nỗi lòng mình rất không giống nhau. Chiếu khăn tay, chiếc vòng kỉ niệm hay những bức thư tình, với Xuân Quỳnh, bà sử dụng hình ảnh ngọn sóng để diễn tả tình yêu của mình, tiếng sóng như tiếng lòng lúc “ dữ dội “ lúc “ dịu êm “ lúc “ ồn ĩ “ lúc “ lặng lẽ “

“ Ở ngoài kia đại dương

 Trăm nghìn con sóng đó

 Con nào chẳng tới bờ

Dù vô vàn cách trở ”

     Em hướng về anh, như sóng hướng vào bờ. Như ngay trước mắt ta, hình ảnh người con gái đang đứng bên bờ biển, nhỏ nhỏ nhưng trong lòng đầy nỗi khắc khoải mong đợi. Khoảng cách cũng là một trở ngại trong tình yêu, nhưng với Xuân Quỳnh, dù có xa cách nhưng trong lòng luôn có ột niềm tin, ko hề “ xa mặt nhưng cách lòng “. Tuy trong lòng vẫn mang niềm tin đó, sự kì vọng là thế, nhưng dường như trong lòng người con gái đang đứng kia vẫn có một tí hờn trách người mình yêu, nhưng ko hề ích kỉ, hờn trách là thế, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy niềm tin và sự mong đợi. Dù xa xôi bao nhiêu, khoảng cách dù lớn như thế nào, thì sóng vẫn cứ mãi tập vào bờ, bờ sinh ra là để cho sóng vỗ, như bến đậu bình yên. Tự như một lời trách móc nhẹ nhõm  “Trăm nghìn con sóng –  Con nào chẳng tới bờ ” còn anh thì sao ? Trong tình yêu, một tí nhớ, một tí thương, một chúc dỗi hờn làm cho cuộc sống thêm phần thi vị. Xuân Quỳnh mượn hình ảnh sóng để nói lên tâm trạng mình, đây ko chỉ là con sóng vô tri vô giác nữa, nhưng đã trở thành sóng tình, sóng trong lòng tác giả, sóng của người con gái đang yêu. Sóng và bờ giờ đây như có thầ, nó được thổi hồn, mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu. Sóng ko còn là “ Sóng gợn Trường Giang … “ trong thơ Huy Cận, nhưng đã thành sóng tình, sục sôi trong lòng người đang yêu. Qua hình ảnh bài thơ, ta thấy một Xuân Quỳnh trong tình yêu, vừa táo tợn chủ động, vừa đượm đà thủy chung, một nét đẹp rất truyền thống của người dân Việt Nam. Đã có bao cuộc tình, dù khó khăn cách trở như Thúy Kiều – Kim Trọng, họ phải xa cách, gặp bao nhiêu khó khăn trong tình yêu, nhưng cuối cùng họ vẫn vượt qua, và tìm được nhau, như “ hữu duyên thiên lí năng tương phùng “, Xuân Quỳnh luôn tin vào cái gì đó, như sức mạnh vô hình trong tình yêu. Ko gian là vậy, tác giả lại trằn trọc trước cuồng quay của thời kì

“ Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn trôi về xa “

     Câu thơ trình bày một nét rất nữ tính trong tình yêu. Cuộc đời tuy dài thế, nhưng dài là bao lâu ? Thời kì thi vẫn hàng ngày trôi qua. Cuộc đời tuy dài thế, biển kia tuy rông tới mấy, nhưng cũng làm sao lứu kéo được thời kì, thanh xuân vẫn dần trôi qua, làm sao có thể giữ lại. Đây là nỗi trằn trọc của Xuân Quỳnh, cũng là tiếng lòng của bao người con gái đang yêu khác. Mặc dù dẫu cho yêu hết mình, một lòng son sắc, nhưng cuộc đời thì ngắn ngủi làm sao sống mãi trong tình yêu. Vì thế Xuân Quỳnh đã khát khao

“ Làm sa được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Để nghìn năm con vỗ

Giữa biển lớn tình yêu “

     Khát khao đó lớn dần, như muốn phá tan ko gian và thời kì, muốn được tan ra hòa quyện trong tình yêu đó. Ko kì vọng đối phương đáp trả, vẫn mãnh liệt, ồ ạt tình thương. Người ta có nói, trong tình yêu lắm ích kỉ, hẹp hòi, nhưng với Xuân Quỳnh ko hề có một sự ích kỉ hẹp hòi nào, mốt sự hi sinh, một khát khao được hòa quyện vào biển lớn tình yêu. Khát khao đấy thật hợp lý ki họ đang đắm chìm trong tình mến thương. Xuân Quỳnh hiểu được, chỉ tương tự thì tình yêu mới vững bền tồn tại mãi mới thời kì.

     Một Xuân Quỳnh nhẹ nhõm đượm đà, một Xuân Quỳnh khiến người khác nể sợ lúc trong tình yêu, dám yêu hế mình, dám hy sinh, dám khát khao và mộng mơ. Qua bài thơ Sóng nói chung và ba khổ thơ cuối bài thơ nói riêng, ta thấy một Xuân Quỳnh đầy chất thơ lãng mạn, một thi sĩ tài năng trong phong trào thơ ca của kho tàng dân tộc Việt Nam. Với giọng điệu nhẹ nhõm, lúc mxnh liệt, đôi lúc sâu lắng , ba khổ thơ cuối đã cho ta thấy, một tâm hồn trằn trọc, khát khao mến thương gắn bó. Một tình yêu đẹp, lãng mạn, sự hy sinh trong tình yêu của tác giả.

Tương tự giainhat.vn đã trình diễn xong bài văn mẫu Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Hình Ảnh về: Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng

(hay nhất)

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng

(hay nhất) -

Bạn đang gặp khó lúc làm bài văn Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng? Đừng lo! Hãy tham khảo những bài văn mẫu đã được tuyển chọn và biên soạn với nội dung ngắn gọn, cụ thể, hay nhất của giainhat.vn dưới đây để nắm được cách làm cũng như bổ sung thêm vốn từ ngữ nhé. Chúc các bạn có một tài liệu có ích!

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 1

     Thi sĩ Xuân Quỳnh đã bước vào địa hạt của thi ca với hành trang là tiếng nói của một trái tim thật tình, tâm huyết, khát khao được sống hết mình và yêu hết mình. Điều đó cũng được trình bày rất rõ qua bài thơ “Sóng” của thi sĩ, đặc trưng là qua ba khổ cuối bài thơ đã nói lên những lo lắng, niềm dự cảm nhưng vẫn luôn tin tưởng và hi vọng về một tình yêu vĩnh cửu trong cuộc đời qua cách nhìn của thi sĩ.

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ


Dù muôn vời cách trở”

     Để tới được bờ bến hạnh phúc của tình yêu luôn ko hề dễ dàng, con người luôn phải vượt qua vô vàn khó khăn, cách trở. Sẽ có hững hành trình tình yêu sẽ tới được trái ngọt nhưng cũng có những hành trình tình yêu phải kết thúc dang dở, lỡ mối nhân duyên. Và chính sức mạnh của niềm tin sẽ giúp các cặp đôi tới được bờ bến hạnh phúc dù cho thử thách ra sao. Và chỉ lúc tới được bờ bến con sóng mới thôi thao thức. Tình yêu thực sự luôn tin vào bờ bến hạnh phúc và luôn khát khao được đặt chân tới miền đất đó.

     Mặc dù biết rằng lúc yêu con người cần có niềm tin nhưng chúng ta vẫn luôn mang trong mình những dự cảm, lo lắng đặc trưng là với tâm hồn nhạy cảm của người phụ nữ:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Dòng thời kì vẫn luôn chảy trôi ko ngừng nghỉ một đi ko bao giờ trở lại đối lập với sự hữu hạn của đời người, sự vô tình của cuộc đời với kiếp người ngắn ngủi. Cuộc đời rất dài nhưng rồi vẫn qua đi vì năm tháng vẫn tiếp tục. vì thế nhiều lúc tình yêu của con người ko thể vượt qua nổi thời kì và sự tàn phai theo năm tháng. Chính vì thế nhưng người phụ nữ luôn lo lắng về tương lai về tình yêu với những trằn trọc băn khoăn là điều ko thể nào tránh khỏi được. Thơ là tình yêu là định mệnh của Xuân Quỳnh, là mối dây ràng buộc thi sĩ, là động lực giúp Xuân Quỳnh vượt qua những trắc trở của cuộc đời. Thơ Xuân Quỳnh vẫn luôn đoạt được mọi người từ nhiều thế hệ với những xúc cảm nồng nàn. Phong cách thư từ đó cũng định hình và được in đậm trong bài thơ này, và cả đoạn thơ trên.

Kết thúc bài thơ là niềm tin, hi vọng, khát khao được vĩnh cửu hóa tình yêu của thi sĩ:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”

     Ở đây làm người đọc liên tưởng tới câu chuyện cô nàng tiên cá muốn trở thành bọt biển để cứu sống người mình yêu. Trong đoạn thơ trên khát vọng muốn vĩnh hằng tình yêu được trình bày rất rõ qua từ ‘trăm con sóng’ ko thể nào kể xiết. Khát vọng đấy cũng là muốn hòa nhập vào biển lớn tình yêu để trở thành một tình yêu lâu bền và trường tồn.

     Trước Xuân Quỳnh đã có ko ít những thi sĩ nữ viết về tình yêu nhưng hiếm có người nào dám bộc bạch trực tiếp và mãnh liệt như Xuân Quỳnh. Dám nói thật lòng mình, điều đó chứng tỏ thi sĩ ko những có niềm tin vào cuộc đời nhưng còn vững tin ở chính bản thân mình. Con sóng Xuân Quỳnh dẫu có tan ra thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, giữ biển lớn cuộc đời thì vẫn cứ là con sóng Xuân Quỳnh vỗ mãi tới nghìn năm.

     Trong mối tương quan của bền chặt với con người, “ Sóng” của Xuân Quỳnh còn là suy ngẫm tâm tư rất riêng của thi sĩ thổ lộ với cuộc đời để từ đó trông thấy một tâm hồn thơ của nữ sĩ phong cách. Bài thơ đã vượt ra ko khí của hiện thực chiến tranh, vượt qua cái chết và khổ đau để ca tụng sự sống vĩnh cửu của tình yêu, tạo thêm một nét đáng yêu của con người thời đại chống Mĩ biết mến thương thủy chung và tìm ra lẽ sống tốt đẹp trên cơ sở của sự hài hòa những quan hệ riêng chung.

     Ba khổ thơ cuối khép lại toàn bài thơ nhưng lại mở ra trong lòng người đọc rất nhiều suy nghĩ về tình yêu, về những xúc cảm, tâm trạng của người con gái trong tình yêu. Nhịp độ tâm hồn của người con gái được biểu thị qua nhịp độ của những con sóng. Từ đó cũng đã trình bày phong cách thơ Xuân Quỳnh vừa tinh tế, nhạy cảm, vừa táo tợn mãnh liệt trong tình yêu. Tình yêu vẫn luôn là một ẩn bí lôi cuốn bất kỳ một nghệ sĩ nào ghé qua mảnh đất đấy và lúc Xuân Quỳnh đặt chân tới đã để lại một khả năng, một ý thức lạ mắt, riêng lẻ.

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 2

     “Vì thích thú, làm văn học cảm thấy như mình được sống thêm một cuộc đời khác nữa. Vì uất ức, lúc mới vào nghề bị xô đẩy, bị khinh rẻ nên tôi quyết phải sống, nhưng sống tức là phải viết”. Chính bởi luôn tâm niệm tương tự nên Xuân Quỳnh đã thông minh và mang đến cho người đọc rất nhiều tác phẩm rực rỡ, trong đó có bài thơ “Sóng”. Ba khổ thơ cuối của bài được coi là những dòng thơ chứa chan xúc cảm, suy nghĩ của người con gái trong tình yêu, lưu lại trong tâm hồn người đọc nhiều dư ba xúc cảm mãnh liệt.

     Xuân Quỳnh là một thi sĩ mồ côi mẹ sớm, phải sống với bà từ nhỏ. Có nhẽ vì thế trong thơ nữ sĩ luôn túc trực một niềm khát khao mến thương và sự thiết tha hạnh phúc gia đình. Rời bỏ nghề diễn viên múa trong tiếc nuối của người hâm mộ, Xuân Quỳnh đã lưu dấu ấn tư nhân mình trong trái tim người đọc với một vai trò mới – một thi sĩ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc. Say mê, đắm mình trong thơ ca, nữ sĩ coi thơ là sự sống, là tình yêu, là toàn thể ý nghĩa của cuộc đời mình. Một cách tài hoa và đầy tinh tế, thi sĩ đã gửi tiếng lòng của một tâm hồn giàu trắc ẩn, táo tợn nhưng cũng rất mực đượm đà vào những trang thơ. “Sóng” là một bài thơ nổi trội của thi sĩ, được viết năm 1967 trong chuyến đi thực tiễn Xuân Quỳnh tới biển Diêm Điền, Thái Bình. Những xúc cảm dạt dào, những suy nghĩ sâu lắng thi sĩ gửi vào những câu thơ, hình ảnh trong ba khổ thơ cuối bài đã thực sự để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng.

     Sau lúc phác họa hình tượng sóng cùng những quy luật của tình yêu, hành trình tìm kiếm nguồn cội hay những sắc thái của tình yêu, thi sĩ Xuân Quỳnh tiếp tục trình bày suy nghĩ của mình về nỗi nhớ, sự thủy chung và khát vọng trong tình yêu qua hình tượng sóng ở ba khổ thơ cuối bài. Khổ thơ thứ bảy và tám thi sĩ nói tới niềm tin và dự cảm âu lo về tình yêu trong trái tim người con gái:

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Đì cùng với niềm tin mãnh liệt là những dư vang của một dự cảm đầy lo lắng ngổn ngang trong tâm trí người con gái. Cặp quan hệ từ “tuy..vẫn”, “dẫu…vẫn” như trầm xuống, như lắng lại trong một niềm suy tư xen lẫn cảm giác ngậm ngùi. Hình ảnh thơ trong đoạn cũng khẳng định: giống như cuộc đời rộng lớn chẳng có gì là vĩnh cửu ngoài kia, tình yêu trong trái tim con người cũng chỉ là một thoáng phù vân dễ tới nhưng cũng dễ tan biến. Chính bởi vậy nhưng lúc còn đang độ thanh xuân trẻ tuổi dại lòng, Xuân Quỳnh đã từng gửi những suy tư của bản thân vào những câu thơ: “Nhưng tôi biết mùa xuân rồi sẽ qua/ Hôm nay non mai cỏ sẽ già”. Ý thơ Xuân Quỳnh ở đây như có sự gặp mặt xúc cảm thơ trong “Vội vã” của thi sĩ Xuân Diệu:

“Xuân đương tới tức là xuân đương qua

Xuân còn non tức là xuân sẽ già

Nhưng xuân hết tức là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Ko cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi xanh chẳng hai lần gặp lại”

     Từ yêu, người con gái bỗng có những lo lắng, dự cảm về sự bền lâu của tình yêu. Đó dường như cũng là một biểu thị của trái tim đang yêu tha thiết, nồng nàn.

     Khổ thơ cuối cùng khép lại bài thơ là những khát vọng của người con gái trong tình yêu được thi sĩ gửi gắm qua hình tượng sóng:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”

     Khát vọng “tan ra” ở đây có nhẽ chính là khát khao cháy bỏng được hóa thân vào sóng để tồn tại trong cái vô cùng của ko gian đại dương rộng lớn và thời kì vĩnh hằng của vũ trụ. Thi sĩ khiến ta cảm tưởng như người con gái, hay cũng chính là tâm tư thi sĩ, đang khát khao được vĩnh viễn hóa tình yêu, để dùng tình yêu thiêng liêng, xinh xắn để nối dài cái hữu hạn, cái ngắn ngủi của một đời người.

     Xuân Quỳnh đã phác họa ra một hình tượng sóng mang nhiều ý nghĩa xuyên suốt bài thơ để gửi gắm những ý niệm sâu xa, xúc cảm mãnh liệt của bản thân lúc nghĩ về tình yêu. Ba khổ thơ cuối bài thi sĩ đã thực sự để lại trong lòng người nhiều ấn tượng với hình ảnh sóng đồng hành với nỗi lo lắng, niềm tin và khát vọng của tâm hồn người con gái lúc yêu. Ba khổ thơ đã góp phần tạo nên sự thành công cho tác phẩm cũng như khẳng định được vị trí của Xuân Quỳnh trong làng thơ ca hiện đại Việt Nam.

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 3


     Xuân Quỳnh là một trong những thi sĩ nữ tiêu biểu của thế hệ các thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mĩ. Thơ Xuân Quỳnh là một tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên tươi tỉnh, vừa thật tình, đượm đà và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc bình dị đời thường. Ngoài những tác phẩm đã trở thành ca khúc bất tử như “Thuyền và biển”, “Thơ tình cuối mùa thu”…thì “Sóng” cũng là bài thơ về tình yêu có sức vạn thọ bền trong lòng độc giả. “Sóng” ko chỉ trình bày những nét tương đồng, những chiều dài của nỗi nhớ, những băn khoăn trong tình yêu nhưng còn trình bày những suy tư lo lắng trằn trọc trước cuộc đời và khát vọng tình yêu, những nỗi niềm khát vọng đấy được trình bày rõ nét trong đoạn thơ sau:

Ở ngoài kia đại dương

Để nghìn năm còn vỗ”

     Bài thơ “Sóng” được sáng tác năm 1967 trong chuyến đi công việc tại biển Diêm Điền, in trong tập “Hoa dọc hào chiến đấu”. Bài thơ mang âm hưởng của những con sóng biển cũng chính là con sóng lòng đang khát khao tình yêu. Bài thơ có hai hình tượng song hành “sóng” và “em”

     Để có được tình yêu vừa sôi nổi thiết tha, mãnh liệt vừa trong sáng thủy chung thì con sóng phải vượt  qua đại dương mênh mông để tới với “bờ anh”

“Ở ngoài kia đại dương

….

Dù muôn vời cách trở”

     Người phụ nữ đang yêu tin vào tình yêu sẽ tới bờ bến hạnh phúc dù trải qua bao khó khăn thử thách. Đúng vậy! Một tình yêu chân chính, thực sự, một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu sẽ giúp họ vượt qua bao sóng gió cuộc đời cập tới bờ bến tương lai của hạnh phúc. Hãy nhìn vào  hiện thực như trở thành quy luật, dù gió có ở thật xa nơi bãi bờ thì nó cũng sẽ tìm tới những bãi cát dài dù trải qua thật nhiều khó khăn, cũng tương tự! tình yêu của em dù gặp biết bao trở ngại em vẫn vượt qua để tới bên anh, tới một mái ấm gia đình như Chế Lan Viên từng viết:

“Cây nối đầu cây chạy tới em

Đếm cây hoài lại mọc cây thêm

Tình anh làm cái cây sau chót

Về tới quê em mọc tận thềm”

     Cũng tương tự ba khổ thơ với nỗi nhớ, sự trằn trọc và tấm  lòng thủy chung son sắt cùng với phép lặp,nhân hóa, ẩn dụ,sử dụng cách nói ngược với những hình ảnh đối lập đã khẳng định niềm tin mãnh liệt vào tình yêu, tình yêu đẹp sẽ vượt qua mọi thử thách. Tha thiết với tình yêu, khát khao sống mãi trường tồn với tình yêu thi sĩ đã có chút khắc khoải, lo lắng về sự tan chảy của thời kì, đời người cũng mỏng manh và hạnh phúc của trái tim yêu  Xuân Quỳnh cũng vậy. Nhưng nhớ da diết, mến thương nồng nàn luôn đồng hành với nỗi lo lắng khắc khoải:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Đời người trăm năm ngỡ dài thăm thẳm nhưng con tàu thời kì cứ vun vút lao đi ko kì vọng chúng ta. Bằng sự chiêm nghiệm của một trái tim đầy nhạy cảm thi sĩ trông thấy vũ trụ mãi vĩnh hằng-cuộc đời con người thì hữu hạn

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

     Lo lắng tình yêu tan vỡ, phai nhạt, lúc đứng trước sự chảy trôi của thời kì.Nhưng người phụ nữ đấy vẫn luôn tin vào tương lai của tình yêu, vào ý nghĩa thực sự của tình yêu

“Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”

     Niềm tin, khát khao được sống mãi với tình yêu,người con gái đấy khát khao hóa thân vĩnh hằng vào tình yêu bất tử. Người phụ nữ nhỏ nhỏ đã muốn

Làm sao được tan ra.

Để nghìn năm còn vỗ

     Đó là khát vọng được tan ra thành trăm con sóng lớn nhỏ hòa vào biển lớn để vỗ mãi nghìn năm khúc hát tình yêu. Khát khao bất tử hóa trong tình yêu nhưng trái tim thi sĩ ko vị kỉ, tầm thường, nhỏ nhen cho riêng mình nhưng thật lớn lao, cao thượng. Thi sĩ đã hòa niềm hạnh phúc của riêng mình trong niềm hạnh phúc của cuộc đời rộng lớn, cái riêng tồn tại trong cái ta chung, rộng lớn, rộng lớn đấy đã trở thành vĩnh cửu. Đó là một trái tim yêu rất Xuân Quỳnh

“Em trở về đúng nghĩa trái tim em

Là máu thịt đời thường người nào cũng có

Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời ko còn nữa

Nhưng biết yêu anh cả lúc chết đi rồi”

     Lúc muốn tan ra thành sóng, lúc muốn trở về đúng nghãi trái tim. Xoay trở mọi hướng, ước ao bao điều, trái tim yêu Xuân Quỳnh vẫn hướng về mục tiêu duy nhất: tình yêu vĩnh cửu. Ước ao tan ra thành trăm con sóng nhỏ đâu chỉ thỏa khát vọng vĩnh cửu hóa tình yêu nhưng còn là cháy hết mình, dân hiến hết mình của nữ sĩ.

     Đoạn thơ trên trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh, tác giả ko chỉ thành công ở nội dung nhưng còn thành công ở mặt nghệ thuật trong việc sử dụng thể thơ năm chữ truyền thống, cách ngắt nhịp gieo vần lạ mắt, giàu sức liên tưởng, xây dựng hình tượng ẩn dụ, giọng thơ tha thiết

     Qua những suy tư, lo lắng khát vọng trong tình yêu nói riêng và qua bài thơ « Sóng » nói chung, đã cho người đọc một cảm nhận mới mẻ và thâm thúy hơn trong tình yêu. Nó vượt qua mọi giới hạn, mọi quy luật để tồn tại mãi mãi vĩnh hằng trong tình yêu bất tử. Đó chính là trị giá nhân văn lớn lao nhưng Xuân Quỳnh để lại cho đọc giả mọi thế hệ qua bài thơ « Sóng »

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 4

     Có những vần thơ tình đẹp như thế. Như giọng chim ríu rít đa điêu đa thanh giữa mùa xuân. Có những vần thơ nói lên niềm tin và mong ước về tình yêu hạnh phúc đẹp như thế:

“Cuộc đời tuy dài thế

  … Để nghìn năm còn vỗ”

    Đây là hai khổ thơ cuối bài thơ ngũ ngôn trường một bài thơ tình tuyệt tác viết về nỗi khát vọng tình yêu của thiếu nữ.

    Từ thương nhớ đợi chờ: “Cả trong mơ còn thức” tâm hồn thiếu nữ ánh lên một niềm tin mãnh liệt trong tình yêu. “Năm tháng” nhất mực sẽ “đi qua” cuộc đời “dài” . “Mây” trên bầu trời nhất mực sẽ vượt qua biển “rộng” để “bay xa”. Thời kì dài dằng dặng gian rộng mênh mông, cũng như tình yêu là vô cùng mãnh liệt:

“Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa”.

    Câu 1, 2 song hành đối xứng với câu 3, 4 làm cho giọng thơ, âm điệu thơ tha thiết, ngọt ngào. Cấu trúc chính – phụ được sử dụng đắc địa: “tuy… vẫn… “, “dẫu… vẫn”, ý thơ được khẳng định mạnh mẽ. Điệp từ “vẫn” biểu lộ một niềm tin về tình yêu: “Năm tháng vẫn đi qua”, “Mây vẫn bay về xa”. “Năm tháng” và “mây” là 2 ẩn dụ nói về tình yêu, một tình yêu đẹp hướng tới hạnh phúc.

    Tình yêu như con sóng trên biển: “Dữ dội êm – Ồn ĩ và lặng”. Có lúc “em” lại cảm thấy độc thân trong xa cách:

“Lời thương nhớ nghìn lần em muốn nói

Nhưng hiện thời chỉ có sóng và em”.

           (“Chỉ có sóng và em”)

Lại có lúc tràn trề nỗi nhớ khắc khoải đợi mong:

“Còn hiện nay của em là nỗi nhớ

Thời kì ơi sao ko đổi sắc màu”.

           (“Thời kì trắng”)

    Còn ở khổ thơ này là niềm tin, một niềm tin mãnh liệt: Con thuyền tình nhất mực cập bờ bến hạnh phúc. Nữ sĩ đã lấy độ dài của thời kì, chiều rộng của ko gian để đo niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Các từ ngữ: “vẫn đi qua”, “vẫn bay về xa” là sự kết đọng “đinh ninh lời thề” của một tình yêu đẹp.

Khổ cuối bài thơ là lời nguyện cầu của em về một tình yêu thủy chung vững bền. Hình tượng sóng tụ hội bao xúc cảm nồng nhiệt:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”.

    Hai tiếng “làm sao” gợi lên một niềm mong ước cháy bỏng tâm hồn “em”. Sóng trên đại dương trường tồn bất tử. “Trăm con sóng nhỏ” rì rào vỗ, xôn xao reo “giữa biển lớn tình yêu” mang vẻ đẹp nhân văn cao quý của tình yêu. Đó là niềm ước mong của thiếu nữ được sống trong hạnh phúc vững bền như những con sóng vỗ mãi trên “biển lớn tình yêu” tới nghìn năm sau. Con số “nghìn năm”, “nghìn năm”, hơn một lần đã từng làm ta xúc động:

“Nghìn năm giao ước kết đôi

 Non nước non nước ko nguôi lời thề”

                         “Thề nước non” – Tản Đà

    Tình yêu ko hề làm cho em trở thành nhỏ nhỏ ích kỉ; trái lại tình yêu của em sẽ mãi mãi chan hòa trong tình thương của đồng bào, xã hội. Một ý tưởng rất đẹp, rất mới trong tình yêu. Một trái tim đa tình và nhân hậu biết bao!

    Nói tới thơ là nói tới nhạc điệu, vần điệu. Đoạn thơ trên đây có điệu thơ nhẹ nhõm, đượm đà. Vần thơ phong phú, nhạc điệu dư ba. Sự phối hợp giữa vần bằng và vấn trắc, giữa vần liền và vần cách rất tinh tế, nhịp nhàng. Từ “qua” bắt vần với “xa” và “ra”; chữ “nhỡ” hiệp vẫn với “vỗ”, đọc lên nghe rất thú vị.

    Đoạn thơ tụ hội bao vẻ đẹp. Một ý tưởng đẹp: niềm tin về tình yêu hạnh phúc. Lời thơ đẹp: thanh tao, ý vị. Giọng thơ nồng nàn, ngọt ngào. Hình tượng “con sóng nhỏ” và “biển lớn tình yêu” rất thông minh. Đoạn thơ mang vẻ đẹp nhân văn sáng giá.

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 5

     Nhắc tới tên tuổi của thi sĩ Xuân Quỳnh ta biết tới “chị nổi lên trên dàn đồng ca chung thời kì lửa cháy”, chị nổi lên như một nốt nhạc tươi xanh trong nền văn học Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cùng với những thi sĩ như: Trần Mạnh Hảo, Trần Đăng Khoa, Lâm Thị Mỹ Dạ, Lê Thị Mây, Nguyễn Khoa Điềm… Xuân Quỳnh trưởng thành trong nền văn học thời kì kháng chiến. Thời kì kháng chiến chống Mỹ là thời kỳ nhưng chị viết sung sức, viết đều tay và để lại rất nhiều bài thơ hay trên dòng chảy của nền văn học Việt Nam như bài “Tự hát” “Hoa cỏ may” “Hoa dọc hào chiến đấu”… Nếu ta theo sát sự nghiệp sáng tác của Xuân Quỳnh ta sẽ nhận thấy điểm mạnh trong thơ ca của Xuân Quỳnh đó là nỗi niềm âu lo vấp vỏng của người con gái lúc đứng trước hạnh phúc đời thường. “Sóng” là một bài thơ như thế, được viết lúc tác giả đứng trước biển Diêm Điền. Viết về tâm tư của người con gái, mang khát vọng xô tới bờ anh. Trở lại với Xuân Diệu, Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” là một hoàng tử của tình yêu, là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới trưởng thành trước năm 1945. Là thi sĩ có tác động lớn nhất tới nền thơ ca Việt Nam. Đặc trưng là thơ mới. Thi sĩ Xuân Diệu là thi sĩ bị ám ảnh bởi bước đi của thời kì, là một thi sĩ bị tác động nhiều bởi thơ ca phương Tây. Một trong số tác phẩm tiêu biểu của Xuân Diệu phải kể tới đó là bài thơ “Vội vã” được rút ra từ tập “Thơ thơ” , một bông hoa đầu mùa đầy hương sắc của Xuân Diệu. Mặc dù Xuân Quỳnh và Xuân Diệu có những sở trường và điểm yếu không giống nhau, họ có sở thích riêng. Nhưng họ đồng điệu lúc viết về khát vọng của tuổi xanh và tình yêu.

     Bài thơ Sóng gồm 9 khổ thơ, mỗi khổ mang cho mình một vẻ đẹp rất riêng cũng như tình cảm của người con gái trong tình yêu. Trong thơ ca xưa thì sóng xoành xoạch tượng trưng cho nỗi lòng của người đàn ông. Như trong bài Biển của Xuân Diệu đã từng viết:

“Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

ôn thật khẽ thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại

Hôn tới mãi muôn thuở

Tới tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt”

     Còn trong bài thơ Sóng, lần trước nhất ta thấy, người chủ động trong tình yêu lại là con gái .

“Ở ngoài kia đại dương 

Trăm nghìn con sóng đó 

Con nào chẳng tới bờ 

Dù muôn vời cách trở”

     Ở khổ thơ này, nếu sóng tượng trưng cho tình cảm của người con gái, còn bờ là tượng trưng cho tình cảm người đàn ông thì ở đây đại dương là tượng trưng cho xã hội rộng lớn mênh mông rộng lớn, hàng triệu hàng tỷ người phụ nữ đang yêu và mong muốn được yêu. Khát vọng của tình yêu đó là niềm tin của thi sĩ vào tình yêu. Mặc dù lúc nhắc về tình yêu, thi sĩ Xuân Quỳnh đã trải qua rất nhiều biến cố và thăng trầm trong tình cảm. nhưng chị vẫn có niềm tin vững chắc vào tình yêu, rồi người nào hoặc người nào đi chăng nữa, cũng sẽ tìm được một nửa tình yêu cho đời mình. Trong cuộc sống hay trong tình yêu cũng vậy, rõ ràng ko phải lúc nào cũng trải đầy huê hồng và đã là những người thực lòng yêu nhau thì họ sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn và thử thách. Đó chính là vẻ đẹp của khổ thơ thứ 7.

“Cuộc đời tuy dài thế 

Năm tháng vẫn đi qua 

Như biển kia dẫu rộng 

Mây vẫn bay về xa”

     Thơ là tiếng nói xúc cảm, là tiếng nói của con tim. Khổ thơ thứ 8 đều là những câu thơ, những trải nghiệm sống, những triết lí sống, những câu thơ rất đỗi phổ biến, giản dị. Và nó đều là những câu thơ rất mộc mạc. Nói về điều gì? Về những sự thực, những hiển nhiên trong đời. Tình yêu xuất hiên trong mỗi chúng ta như những điều rất hiển nhiên, rất đỗi phổ biến. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói trong bản Tuyên ngôn độc lập: “Mọi người sinh ra đều có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc và đây là những quyền ko người nào có thể xâm phạm được.”. Hoặc chúng ta có thể biết tới thơ ca của Xuân Diệu, ông đã từng nói rằng:

“Làm sao sống được nhưng ko yêu,

Ko nhớ ko thương một kẻ nào?”

     Ở đây ta thấy, tình yêu xuất hiện một cách rất đỗi tự nhiên, đỗi thật tình, giản dị, mộc mạc và phổ biến. Đó là những mưu cầu rất đỗi phổ biến của con người.

Làm sao được tan ra

 Thành trăm con sóng nhỏ 

Giữa biển lớn tình yêu 

Để nghìn năm còn vỗ”

     Tới với khổ 9, đó là lúc sóng tới với bờ anh. Bài thơ “Sóng” là một cuộc hành trình của sóng tới với bờ anh. Và lúc tới với bờ anh thì khát vọng của nó đó là được “tan ra” và hòa vào nhau để trở thành là một. Để tình yêu đấy trở thành trường tồn và bất tử với thời kì. Thời kì trôi qua, khiến chúng ta già đi nhưng nó ko có nghĩa khiến tình yêu trở thành nhàm chán. Nhưng tình yêu của ta sẽ trường tồn, bất tử với thời kì dù cuộc đời con người là hữu hạn. Thế nhưng, tình yêu chúng ta dành cho nhau sẽ là vô hạn đó là niềm khát khao được cháy hết mình và sống hết mình cho tình yêu.

     Trở lại với tác phẩm Vội vã của thi sĩ Xuân Diệu, những câu thơ cuối khác hẳn với câu thơ đầu.

“Ta muốn ôm 

Cả sự sống mới mở đầu mơn mởn; 

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn, 

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu, 

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều 

Và nước non, và cây, và cỏ rạng, 

Cho ngà ngà mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng 

Cho no nê thanh sắc của thời tươi; 

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”

     Ở những câu thơ đầu, nhân xưng của tác giả là tôi . “Tôi muốn tắt nắng” “Tôi muốn buộc gió” một cái tôi đầy khả năng. Tắt nắng để những gam màu cuộc sống ko phai nhạt . Buộc gió để giữ lại những hương thơm hương sắc của cuộc đời, giữ lại những gì đẹp nhất ,đó là ước muốn đoạt lấy quyền uy của vũ trụ. Đó chính là Xuân Diệu – ông vua của mảng thơ tình. Là thi sĩ mới nhất trong những thi sĩ mới. Thế nhưng, tới những câu thơ này ta lại bắt gặp đó là từ cái tôi của tư nhân. Trong bài thơ “Hy Mã Lạc Sơn” của Xuân Quỳnh:

“Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất. 

Ko có chi bè bạn nối cùng ta”

Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng – Bài mẫu 6

     Thi sĩ Huy Cận đã tưng nói, lúc đi cạnh bờ biển, thấy có cảm giác xao động tới kì lạ trong con người. Với ông, cái xao động kì lạ đó chính là cảm giác về sự lớn lao của con người lúc đi dọc bờ biển, tuy mênh mông đấy, nhưng con người vẫn như làm chủ được tự nhiên, đại dương. Còn với Xuân Quỳnh – người con gái xứ lụa Hà Đông, thì cái ngờm ngợm lúc đi dọc bờ biển rộng lớn, với những con sóng thi nhau tấp vào bờ, lại là sóng tình, sóng trong lòng người con gái đang yêu nói chung và tác giả nói riêng. Một tình yêu với những nỗi trằn trọc, khát khao được hòa quyện trong cái tình cảm rộng lớn đấy.

     Nếu Lưu Quang Vũ được coi là kịch tác gia tiêu biểu, tiền phong trong việc phẫu thuật ung nhọt của con người về lòng tham  sau lúc chiến tranh kết thúc,thì Xuân Quỳnh, thơ của Xuân Quỳnh lại mang khát khao mến thương, khát khao là thế nhưng vẫn đầy trắc ẩn. Ba khổ thơ cuối trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh là tiếng lòng của người con gái đang yêu khát khao được mến thương, gắn bó.

     Với chủ đề tình yêu, đã ko ít bài thơ sử dụng những vần thơ để nói lên tiếng lòng thương nhớ da diết

  “ Lòng này gửi gió đông có tiện

Nghìn vàng xin gửi tới non Yên

Non Yên dù chẳng tới miền

Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời “

                              (Chinh phụ ngâm khúc )

Hay :

“ Khăn thương nhớ người nào

Khăn rơi xuống đất

Khăn thương nhớ người nào 

Khăn vắt lên vai”

     Đều là nỗi thương nhớ trong tình yêu, nhưng mỗi thi sĩ có một cách trình bày nỗi lòng mình rất không giống nhau. Chiếu khăn tay, chiếc vòng kỉ niệm hay những bức thư tình, với Xuân Quỳnh, bà sử dụng hình ảnh ngọn sóng để diễn tả tình yêu của mình, tiếng sóng như tiếng lòng lúc “ dữ dội “ lúc “ dịu êm “ lúc “ ồn ĩ “ lúc “ lặng lẽ “

“ Ở ngoài kia đại dương

 Trăm nghìn con sóng đó

 Con nào chẳng tới bờ

Dù vô vàn cách trở ”

     Em hướng về anh, như sóng hướng vào bờ. Như ngay trước mắt ta, hình ảnh người con gái đang đứng bên bờ biển, nhỏ nhỏ nhưng trong lòng đầy nỗi khắc khoải mong đợi. Khoảng cách cũng là một trở ngại trong tình yêu, nhưng với Xuân Quỳnh, dù có xa cách nhưng trong lòng luôn có ột niềm tin, ko hề “ xa mặt nhưng cách lòng “. Tuy trong lòng vẫn mang niềm tin đó, sự kì vọng là thế, nhưng dường như trong lòng người con gái đang đứng kia vẫn có một tí hờn trách người mình yêu, nhưng ko hề ích kỉ, hờn trách là thế, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy niềm tin và sự mong đợi. Dù xa xôi bao nhiêu, khoảng cách dù lớn như thế nào, thì sóng vẫn cứ mãi tập vào bờ, bờ sinh ra là để cho sóng vỗ, như bến đậu bình yên. Tự như một lời trách móc nhẹ nhõm  “Trăm nghìn con sóng –  Con nào chẳng tới bờ ” còn anh thì sao ? Trong tình yêu, một tí nhớ, một tí thương, một chúc dỗi hờn làm cho cuộc sống thêm phần thi vị. Xuân Quỳnh mượn hình ảnh sóng để nói lên tâm trạng mình, đây ko chỉ là con sóng vô tri vô giác nữa, nhưng đã trở thành sóng tình, sóng trong lòng tác giả, sóng của người con gái đang yêu. Sóng và bờ giờ đây như có thầ, nó được thổi hồn, mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu. Sóng ko còn là “ Sóng gợn Trường Giang … “ trong thơ Huy Cận, nhưng đã thành sóng tình, sục sôi trong lòng người đang yêu. Qua hình ảnh bài thơ, ta thấy một Xuân Quỳnh trong tình yêu, vừa táo tợn chủ động, vừa đượm đà thủy chung, một nét đẹp rất truyền thống của người dân Việt Nam. Đã có bao cuộc tình, dù khó khăn cách trở như Thúy Kiều – Kim Trọng, họ phải xa cách, gặp bao nhiêu khó khăn trong tình yêu, nhưng cuối cùng họ vẫn vượt qua, và tìm được nhau, như “ hữu duyên thiên lí năng tương phùng “, Xuân Quỳnh luôn tin vào cái gì đó, như sức mạnh vô hình trong tình yêu. Ko gian là vậy, tác giả lại trằn trọc trước cuồng quay của thời kì

“ Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn trôi về xa “

     Câu thơ trình bày một nét rất nữ tính trong tình yêu. Cuộc đời tuy dài thế, nhưng dài là bao lâu ? Thời kì thi vẫn hàng ngày trôi qua. Cuộc đời tuy dài thế, biển kia tuy rông tới mấy, nhưng cũng làm sao lứu kéo được thời kì, thanh xuân vẫn dần trôi qua, làm sao có thể giữ lại. Đây là nỗi trằn trọc của Xuân Quỳnh, cũng là tiếng lòng của bao người con gái đang yêu khác. Mặc dù dẫu cho yêu hết mình, một lòng son sắc, nhưng cuộc đời thì ngắn ngủi làm sao sống mãi trong tình yêu. Vì thế Xuân Quỳnh đã khát khao

“ Làm sa được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Để nghìn năm con vỗ

Giữa biển lớn tình yêu “

     Khát khao đó lớn dần, như muốn phá tan ko gian và thời kì, muốn được tan ra hòa quyện trong tình yêu đó. Ko kì vọng đối phương đáp trả, vẫn mãnh liệt, ồ ạt tình thương. Người ta có nói, trong tình yêu lắm ích kỉ, hẹp hòi, nhưng với Xuân Quỳnh ko hề có một sự ích kỉ hẹp hòi nào, mốt sự hi sinh, một khát khao được hòa quyện vào biển lớn tình yêu. Khát khao đấy thật hợp lý ki họ đang đắm chìm trong tình mến thương. Xuân Quỳnh hiểu được, chỉ tương tự thì tình yêu mới vững bền tồn tại mãi mới thời kì.

     Một Xuân Quỳnh nhẹ nhõm đượm đà, một Xuân Quỳnh khiến người khác nể sợ lúc trong tình yêu, dám yêu hế mình, dám hy sinh, dám khát khao và mộng mơ. Qua bài thơ Sóng nói chung và ba khổ thơ cuối bài thơ nói riêng, ta thấy một Xuân Quỳnh đầy chất thơ lãng mạn, một thi sĩ tài năng trong phong trào thơ ca của kho tàng dân tộc Việt Nam. Với giọng điệu nhẹ nhõm, lúc mxnh liệt, đôi lúc sâu lắng , ba khổ thơ cuối đã cho ta thấy, một tâm hồn trằn trọc, khát khao mến thương gắn bó. Một tình yêu đẹp, lãng mạn, sự hy sinh trong tình yêu của tác giả.

Tương tự giainhat.vn đã trình diễn xong bài văn mẫu Cảm nhận 3 khổ cuối (7, 8, 9) bài Sóng. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận