Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8+9) của bài thơ Sóng (hay nhất)

Để hiểu thêm về trị giá của tác phẩm SóngMời các bạn tham khảo một số bài văn mẫu Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng Sau đây. Hi vọng với những bài văn mẫu ngắn gọn, cụ thể và hay nhất này, các bạn sẽ có thêm tư liệu và cách thực hiện để hoàn thành bài viết một cách tốt nhất!

Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng – Văn mẫu 1

Câu 8:

Thời kì trôi nhanh như gió thoảng, cuộc đời ngắn ngủi, hạnh phúc mỏng manh. Càng tha thiết hiến dâng cho tình yêu bao nhiêu, những trái tim tiếc nuối, trằn trọc trước dòng chảy của thời kì, sự hữu hạn của kiếp người và sự mỏng manh của hạnh phúc. Trái tim nhân ái của Xuân Quỳnh cũng vậy. Trong bài thơ Sóng, niềm khát khao mến thương luôn song hành với nỗi khắc khoải:

Cuộc đời còn dài lắm

Năm tháng vẫn trôi qua


Như biển dù rộng

Mây vẫn bay

Đời người trăm năm tưởng như dài thăm thẳm, nhưng con tàu thời kì cứ lao đi chẳng đợi ta. Biển tình cảm, đại dương mênh mông tưởng như ko có bờ, ko bến, vẫn ko níu được mây. Mây vẫn bay trên đại dương tới núi xa. Với nghệ thuật so sánh, Xuân Quỳnh đã làm nổi trội sự ngắn gọn, hữu hạn của kiếp người và hạnh phúc .. Thấm thía quy luật nghiệt ngã đấy, nữ sĩ đã ăn năn khôn nguôi, sau bao lần trải lòng. Những thăng trầm của cuộc đời, bao ngọt bùi đắng cay, nỗi trằn trọc về hạnh phúc mỏng manh đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong thơ Xuân Quỳnh:

Lời mến thương mỏng manh như làn khói

Người nào biết được nếu trái tim tôi đã thay đổi

Câu 9:

Thời kì trôi, con người dù ngắn ngủi nhưng khát khao được mến thương và sống hướng tới là vô bờ bến, vô tận. Làm thế nào để giả mạo nghịch lý này? Mỗi trái tim mến thương dường như chọn giải pháp cho riêng mình. Trước đây, ông Hoàng Xuân Diệu đã từng giục người yêu của mình sống vội, vội vã, chạy trốn thời kì để được lợi hạnh phúc:

Muốn tới với tôi! Nhanh lên

Em yêu, tình yêu trẻ của tôi đang già đi

Giờ đây, nữ đế tình yêu Xuân Quỳnh mong ước được hóa thành trăm con sóng nhỏ để hòa vào biển lớn tình yêu:

Làm thế nào để thoát ra

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ về.

Mê đắm tình yêu, say đắm người yêu luôn khát khao hạnh phúc, đó là những cung bậc xúc cảm luôn thổn thức trong trái tim người phụ nữ. Đắm mình trong sợi dây chung đấy, Xuân Quỳnh vẫn thấy mình được kể riêng. Người phụ nữ Việt Nam xưa thường ít xuất hiện nhưng trực tiếp bộc lộ khát vọng, tình yêu, hạnh phúc. Nếu có, họ cũng chỉ dám mơ, nên chồng họ:

Yêu nhau có được ko?

Đừng như lá bạc như vôi

Chỉ dám khát khao hạnh phúc trăm năm

Trăm năm tạc một chữ đồng vào xương

Khát vọng tình yêu của Xuân Quỳnh vô cùng mãnh liệt. Ko chịu ngừng lại trước giới hạn trăm năm ngắn ngủi của kiếp người, Xuân Quỳnh đã vươn tới tình yêu nghìn năm, tới một tình yêu vững bền, vĩnh cửu. Xuân Quỳnh ước mong được hóa thành sóng để nghìn năm được sống trong biển lớn tình yêu. Điều ấn tượng là khát vọng về tình yêu vĩnh cửu, vĩnh cửu ko phải là khát vọng tràn trề trong những khoảnh khắc sôi động, xốc nổi của trái tim. Vươn tới tình yêu vĩnh cửu là khát vọng gặm nhấm, đau đáu trong thơ Xuân Quỳnh. Khát vọng đấy đã trở thành một điệp khúc vẻ vang trong thơ nữ sĩ. Sau này trong Tự hát, Xuân Quỳnh từng ước:

Tôi trở lại với trái tim thực sự của tôi

Đó là máu thịt của cuộc sống hàng ngày, người nào nhưng ko có?

Vẫn ngừng đập lúc sự sống ko còn nữa

Tôi biết tôi yêu bạn ngay cả lúc tôi đã chết

Lúc em muốn tan thành sóng, lúc em muốn trở lại với chân tâm. Trở lại mọi hướng, mong ước bao điều nhưng trái tim mến thương của Xuân Quỳnh vẫn hướng về một mục tiêu duy nhất: tình yêu vĩnh cửu. “Làm sao được tan – Thành trăm con sóng nhỏ”. Ước nguyện thành sóng ko chỉ thỏa khát vọng vĩnh cửu hóa tình yêu nhưng đó còn là khát vọng cháy hết mình, hiến dâng hết mình của nữ ca sĩ. Có phải muốn vỡ ra thành từng đợt sóng để hòa vào đại dương có tức là muốn tan vào trong em để “từng nguyên tử trong anh đều thuộc về em”. Vì vậy, trái tim mến thương của Xuân Quỳnh ko chỉ khắc khoải trong mọi ko gian và thời kì, thủy chung, ổn định trước cuộc đời nhưng còn nồng nàn trong từng tế bào nhỏ nhất.

Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng – Bài văn mẫu 2


Đời người giống như một cái chớp mắt của vũ trụ, hôm nay còn sống nhưng ngày mai cứng cáp sẽ được nhìn thấy mặt trời rực rỡ? Vậy nên, trong trái tim khát khao mến thương của Xuân Quỳnh, ta vẫn thấy bao nỗi niềm trằn trọc, tiếc nuối, lo lắng trước sự mỏng manh của thời kì:

“Cuộc đời còn dài lắm”

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển dù rộng

Mây vẫn bay

Làm thế nào nó có thể được nấu chảy?

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ

(Sáng tác _ Xuân Quỳnh)

Đời người vốn dĩ rất ngắn ngủi, nếu có thể ước chừng khoảng thời kì nhưng chúng ta có thể sống trên đời này nhiều nhất là một trăm năm, đó cũng chính là sự hữu hạn của đời người. Trong nháy mắt, thời kì của sinh mệnh đã ko còn nữa. Xuân Quỳnh đã liên tưởng điều đó bằng cách nói qua hình ảnh “biển” và “mây” rằng đời người tưởng như dài, sâu nhưng đoàn tàu thời kì vẫn lao đi ko đợi chờ. Dù biển rộng mênh mông ko bờ bến, vẫn ko thể níu bước chân trời. Biển là biểu tượng của sự hữu hạn và mây là dòng chảy ko có đầu và cuối. Làm sao để mây ko trôi? Dù biển vẫn rộng lớn. Xuân Quỳnh đã thấm thía một quy luật ổn định của vạn vật, của kiếp người nên trong thơ chị càng khắc khoải, trằn trọc. Và cứ thế về sau, chính nỗi băn khoăn này đã trở thành nỗi ám ảnh trong thơ Xuân Quỳnh.

Làm thế nào để tan chảy

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ

Vì họ ngày càng gắn bó với cuộc sống, vì họ hiểu và hiểu thâm thúy những quy luật tự nhiên của cuộc sống đó. Vậy nên trái tim nhỏ nhỏ càng khát khao được hiến dâng và sống trọn vẹn từng phút giây trong hơi thở của mình. Đời người tuy ngắn ngủi nhưng khát khao được sống lại là vô bờ bến. Vì vậy, làm thế nào có thể đạt được những điều này? Trước đây, Xuân Diệu cũng từng băn khoăn về điều đó.

Bạn có muốn lên ko?

Em yêu, tình yêu trẻ đang già đi

Nếu Xuân Diệu chọn cách sống vội vã là muốn sống theo những khát khao của đời mình. Với Xuân Quỳnh, trái tim người phụ nữ mỏng manh tha thiết gửi gắm tình đời, niềm ham mê cuộc đời như trăm con sóng nhỏ. Trăm con sóng dù nghìn năm trôi qua vẫn đập vào bờ những nhịp đập nồng nàn, bất tử. Và chúng ta cũng thấy điều đó trong những vần thơ của nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương:

Yêu nhau có được ko?

Lẽ nào anh như lá bạc như vôi.

Vậy đó, chúng ta gặp lại những kỷ niệm nghìn năm trong lòng người phụ nữ. Nhưng phải tới lúc gặp Xuân Quỳnh, chúng tôi mới hiểu được nỗi niềm của một người phụ nữ. Tôi càng thêm khâm phục và ngưỡng mộ Xuân Quỳnh, một người phụ nữ luôn muốn vươn lên vì tình yêu đẹp nhất, ko khuất phục trước những trở ngại của cuộc sống để đạt được nó.

Đây là hai khổ thơ cuối của tác phẩm Sóng, cũng là kết thúc một nguồn tâm trạng lộn lạo giữa Sóng và bạn. Nhờ sử dụng các giải pháp nghệ thuật liệt kê, sử dụng từ ngữ tài hoa của hình thức ngôi sao năm cánh. Xuân Quỳnh đã nêu bật khát vọng được nhân dân hiến dâng và bất tử trong tình yêu. Tôi càng yêu thơ của người phụ nữ nhân ái và tha thiết này, và cảm ơn Xuân Quỳnh đã mang một hơi thở rất riêng vào làng văn học Việt Nam.

Với các bài văn mẫu Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng làm Trường giainhat.vn Được sưu tầm và biên soạn tại đây, kỳ vọng các bạn sẽ có những góc nhìn mới và cái nhìn tổng thể hơn về tác phẩm. Chúc may mắn trong kỳ thi!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8+9) của bài thơ Sóng

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8+9) của bài thơ Sóng

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8+9) của bài thơ Sóng

(hay nhất)

Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8+9) của bài thơ Sóng

(hay nhất) -

Để hiểu thêm về trị giá của tác phẩm SóngMời các bạn tham khảo một số bài văn mẫu Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng Sau đây. Hi vọng với những bài văn mẫu ngắn gọn, cụ thể và hay nhất này, các bạn sẽ có thêm tư liệu và cách thực hiện để hoàn thành bài viết một cách tốt nhất!

Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng - Văn mẫu 1

Câu 8:

Thời kì trôi nhanh như gió thoảng, cuộc đời ngắn ngủi, hạnh phúc mỏng manh. Càng tha thiết hiến dâng cho tình yêu bao nhiêu, những trái tim tiếc nuối, trằn trọc trước dòng chảy của thời kì, sự hữu hạn của kiếp người và sự mỏng manh của hạnh phúc. Trái tim nhân ái của Xuân Quỳnh cũng vậy. Trong bài thơ Sóng, niềm khát khao mến thương luôn song hành với nỗi khắc khoải:

Cuộc đời còn dài lắm

Năm tháng vẫn trôi qua


Như biển dù rộng

Mây vẫn bay

Đời người trăm năm tưởng như dài thăm thẳm, nhưng con tàu thời kì cứ lao đi chẳng đợi ta. Biển tình cảm, đại dương mênh mông tưởng như ko có bờ, ko bến, vẫn ko níu được mây. Mây vẫn bay trên đại dương tới núi xa. Với nghệ thuật so sánh, Xuân Quỳnh đã làm nổi trội sự ngắn gọn, hữu hạn của kiếp người và hạnh phúc .. Thấm thía quy luật nghiệt ngã đấy, nữ sĩ đã ăn năn khôn nguôi, sau bao lần trải lòng. Những thăng trầm của cuộc đời, bao ngọt bùi đắng cay, nỗi trằn trọc về hạnh phúc mỏng manh đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong thơ Xuân Quỳnh:

Lời mến thương mỏng manh như làn khói

Người nào biết được nếu trái tim tôi đã thay đổi

Câu 9:

Thời kì trôi, con người dù ngắn ngủi nhưng khát khao được mến thương và sống hướng tới là vô bờ bến, vô tận. Làm thế nào để giả mạo nghịch lý này? Mỗi trái tim mến thương dường như chọn giải pháp cho riêng mình. Trước đây, ông Hoàng Xuân Diệu đã từng giục người yêu của mình sống vội, vội vã, chạy trốn thời kì để được lợi hạnh phúc:

Muốn tới với tôi! Nhanh lên

Em yêu, tình yêu trẻ của tôi đang già đi

Giờ đây, nữ đế tình yêu Xuân Quỳnh mong ước được hóa thành trăm con sóng nhỏ để hòa vào biển lớn tình yêu:

Làm thế nào để thoát ra

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ về.

Mê đắm tình yêu, say đắm người yêu luôn khát khao hạnh phúc, đó là những cung bậc xúc cảm luôn thổn thức trong trái tim người phụ nữ. Đắm mình trong sợi dây chung đấy, Xuân Quỳnh vẫn thấy mình được kể riêng. Người phụ nữ Việt Nam xưa thường ít xuất hiện nhưng trực tiếp bộc lộ khát vọng, tình yêu, hạnh phúc. Nếu có, họ cũng chỉ dám mơ, nên chồng họ:

Yêu nhau có được ko?

Đừng như lá bạc như vôi

Chỉ dám khát khao hạnh phúc trăm năm

Trăm năm tạc một chữ đồng vào xương

Khát vọng tình yêu của Xuân Quỳnh vô cùng mãnh liệt. Ko chịu ngừng lại trước giới hạn trăm năm ngắn ngủi của kiếp người, Xuân Quỳnh đã vươn tới tình yêu nghìn năm, tới một tình yêu vững bền, vĩnh cửu. Xuân Quỳnh ước mong được hóa thành sóng để nghìn năm được sống trong biển lớn tình yêu. Điều ấn tượng là khát vọng về tình yêu vĩnh cửu, vĩnh cửu ko phải là khát vọng tràn trề trong những khoảnh khắc sôi động, xốc nổi của trái tim. Vươn tới tình yêu vĩnh cửu là khát vọng gặm nhấm, đau đáu trong thơ Xuân Quỳnh. Khát vọng đấy đã trở thành một điệp khúc vẻ vang trong thơ nữ sĩ. Sau này trong Tự hát, Xuân Quỳnh từng ước:

Tôi trở lại với trái tim thực sự của tôi

Đó là máu thịt của cuộc sống hàng ngày, người nào nhưng ko có?

Vẫn ngừng đập lúc sự sống ko còn nữa

Tôi biết tôi yêu bạn ngay cả lúc tôi đã chết

Lúc em muốn tan thành sóng, lúc em muốn trở lại với chân tâm. Trở lại mọi hướng, mong ước bao điều nhưng trái tim mến thương của Xuân Quỳnh vẫn hướng về một mục tiêu duy nhất: tình yêu vĩnh cửu. “Làm sao được tan - Thành trăm con sóng nhỏ”. Ước nguyện thành sóng ko chỉ thỏa khát vọng vĩnh cửu hóa tình yêu nhưng đó còn là khát vọng cháy hết mình, hiến dâng hết mình của nữ ca sĩ. Có phải muốn vỡ ra thành từng đợt sóng để hòa vào đại dương có tức là muốn tan vào trong em để “từng nguyên tử trong anh đều thuộc về em”. Vì vậy, trái tim mến thương của Xuân Quỳnh ko chỉ khắc khoải trong mọi ko gian và thời kì, thủy chung, ổn định trước cuộc đời nhưng còn nồng nàn trong từng tế bào nhỏ nhất.

Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng - Bài văn mẫu 2


Đời người giống như một cái chớp mắt của vũ trụ, hôm nay còn sống nhưng ngày mai cứng cáp sẽ được nhìn thấy mặt trời rực rỡ? Vậy nên, trong trái tim khát khao mến thương của Xuân Quỳnh, ta vẫn thấy bao nỗi niềm trằn trọc, tiếc nuối, lo lắng trước sự mỏng manh của thời kì:

"Cuộc đời còn dài lắm"

Năm tháng vẫn trôi qua

Như biển dù rộng

Mây vẫn bay

Làm thế nào nó có thể được nấu chảy?

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ

(Sáng tác _ Xuân Quỳnh)

Đời người vốn dĩ rất ngắn ngủi, nếu có thể ước chừng khoảng thời kì nhưng chúng ta có thể sống trên đời này nhiều nhất là một trăm năm, đó cũng chính là sự hữu hạn của đời người. Trong nháy mắt, thời kì của sinh mệnh đã ko còn nữa. Xuân Quỳnh đã liên tưởng điều đó bằng cách nói qua hình ảnh “biển” và “mây” rằng đời người tưởng như dài, sâu nhưng đoàn tàu thời kì vẫn lao đi ko đợi chờ. Dù biển rộng mênh mông ko bờ bến, vẫn ko thể níu bước chân trời. Biển là biểu tượng của sự hữu hạn và mây là dòng chảy ko có đầu và cuối. Làm sao để mây ko trôi? Dù biển vẫn rộng lớn. Xuân Quỳnh đã thấm thía một quy luật ổn định của vạn vật, của kiếp người nên trong thơ chị càng khắc khoải, trằn trọc. Và cứ thế về sau, chính nỗi băn khoăn này đã trở thành nỗi ám ảnh trong thơ Xuân Quỳnh.

Làm thế nào để tan chảy

Trở thành một trăm con sóng nhỏ

Trong biển lớn tình yêu

Để nghìn năm vẫn vỗ

Vì họ ngày càng gắn bó với cuộc sống, vì họ hiểu và hiểu thâm thúy những quy luật tự nhiên của cuộc sống đó. Vậy nên trái tim nhỏ nhỏ càng khát khao được hiến dâng và sống trọn vẹn từng phút giây trong hơi thở của mình. Đời người tuy ngắn ngủi nhưng khát khao được sống lại là vô bờ bến. Vì vậy, làm thế nào có thể đạt được những điều này? Trước đây, Xuân Diệu cũng từng băn khoăn về điều đó.

Bạn có muốn lên ko?

Em yêu, tình yêu trẻ đang già đi

Nếu Xuân Diệu chọn cách sống vội vã là muốn sống theo những khát khao của đời mình. Với Xuân Quỳnh, trái tim người phụ nữ mỏng manh tha thiết gửi gắm tình đời, niềm ham mê cuộc đời như trăm con sóng nhỏ. Trăm con sóng dù nghìn năm trôi qua vẫn đập vào bờ những nhịp đập nồng nàn, bất tử. Và chúng ta cũng thấy điều đó trong những vần thơ của nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương:

Yêu nhau có được ko?

Lẽ nào anh như lá bạc như vôi.

Vậy đó, chúng ta gặp lại những kỷ niệm nghìn năm trong lòng người phụ nữ. Nhưng phải tới lúc gặp Xuân Quỳnh, chúng tôi mới hiểu được nỗi niềm của một người phụ nữ. Tôi càng thêm khâm phục và ngưỡng mộ Xuân Quỳnh, một người phụ nữ luôn muốn vươn lên vì tình yêu đẹp nhất, ko khuất phục trước những trở ngại của cuộc sống để đạt được nó.

Đây là hai khổ thơ cuối của tác phẩm Sóng, cũng là kết thúc một nguồn tâm trạng lộn lạo giữa Sóng và bạn. Nhờ sử dụng các giải pháp nghệ thuật liệt kê, sử dụng từ ngữ tài hoa của hình thức ngôi sao năm cánh. Xuân Quỳnh đã nêu bật khát vọng được nhân dân hiến dâng và bất tử trong tình yêu. Tôi càng yêu thơ của người phụ nữ nhân ái và tha thiết này, và cảm ơn Xuân Quỳnh đã mang một hơi thở rất riêng vào làng văn học Việt Nam.

Với các bài văn mẫu Cảm nhận 2 khổ thơ cuối (8 + 9) của bài thơ Sóng làm Trường giainhat.vn Được sưu tầm và biên soạn tại đây, kỳ vọng các bạn sẽ có những góc nhìn mới và cái nhìn tổng thể hơn về tác phẩm. Chúc may mắn trong kỳ thi!

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận