Bình giảng đoạn thơ sau: Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc… Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm (hay nhất)

Lựa chọn bài luận Bình giảng đoạn thơ: “Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc… Hà Nội đêm mơ thơm”.. Với bài văn mẫu hay nhất dưới đây, các bạn sẽ có thêm tài liệu hữu ích, cũng như tăng thêm vốn từ vựng để học tốt môn Tiếng Anh. Hãy cùng tham khảo!

Bình giảng đoạn thơ: “Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc… Hà Nội đêm mơ thơm”.

Đoạn thơ tập trung tạo dựng hình tượng đoàn quân Tây Tiến:

Trước hết, cần giới thiệu đôi nét về tác giả Quang Dũng, đoàn quân Tây Tiến và tuyến đường hành quân (được mô tả ở đầu bài thơ).

I. Bài giảng

1. Hình dáng, dung mạo của người lính Tây Tiến:

Vẻ đẹp khác thường: “ko có lông mọc” là một phong vũ biểu của một thực tiễn nặng nề, thô ráp. Đồng thời có ý định chủ động, ko thụ động trước cơn sốt rét rừng làm rụng tóc, da xanh vì mất máu. “Xanh” cũng là một cách nói đúng tức là “so với nhạt”. Người lính ở đây như hòa với rừng, với lá ngụy trang.

Chịu đựng bao nhiêu khó khăn, bệnh tật nhưng người chiến binh Tây Tiến vẫn giữ được sự uy phong lẫm liệt, mang cái oai hùng của núi rừng qua từ “kiêu hùng, uy phong”. Cách mô tả này thích hợp với điều trên lúc tác giả viết: “hổ trêu người”.


Tương tự, đội quân này ốm yếu nhưng ko yếu ớt, hung hãn nhưng ko khốc liệt. Đúng với hiện thực, nhưng ngòi bút của Quang Dũng ko đi sâu vào khó khăn nhưng mà nghiêng về vẻ đẹp lãng mạn. Năm 1948, cũng mô tả một người lính trong cảnh thiếu thốn và khó khăn, ngòi bút của nhà văn Chính Hữu nghiêng về những cụ thể rất thực:

Bạn và tôi biết mọi cảm giác ớn lạnh

Sốt, trán đẫm mồ hôi

Áo sơ mi của tôi bị rách ở vai

Quần của tôi có một số miếng vá

Nụ cười đông lạnh

Giày ko chân…

(Đồng chí – Chính Hữu).

2. Tâm hồn: ước mơ.

Công việc và đấu tranh ở một vùng núi xa xôi, hoang vu, hiểm trở tương tự nhưng người lính vẫn “gửi ước mơ bên kia biên giới”, vẫn “ước mơ Hà Nội thơm kiều”. Dáng người thướt tha, duyên dáng là một thiếu nữ duyên dáng, thanh tao và duyên dáng của thủ đô ba mươi sáu phố phường. Hình ảnh người con gái thân yêu vẫn đi vào giấc mơ của người lính xa quê, xa quê.

3. Ý chí: người hùng.

Những ngôi mộ xa, những cái chết ở xa, nằm lại biên giới ko ngăn được ý chí thiêng liêng của những người lính: “chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”, các anh quyết hiến dâng đời trẻ cho quê hương. quốc gia, quốc gia. Ngay cả cái chết cũng rất cùng cực, ko có cả quan tài cũng được thi sĩ trình bày một cách trang trọng và hào hùng. Những từ “quy hoạch”, “anh về đất” nói lên điều đó rất rõ ràng. Câu thơ cuối của khổ thơ thật tráng lệ. Ko một giọt nước mắt, chỉ có sông Mã thay núi sông “gầm thét” lời chia tay bi tráng. Lời người nào nhưng mà dữ dội, dữ dội làm sao!

Quang Dũng đã vẽ lên hình ảnh những người đồng chí của mình bằng tất cả sự ngưỡng mộ và nỗi nhớ.

II. Cái lọ

Trong bài giảng, có một bức tranh về “phần sơ bộ 1”. Hiện giờ chúng ta hãy xem xét kỹ hơn:

1. Vẻ đẹp của người lính Tây Tiến

Vẻ đẹp hào hùng, hào hoa của người lính tới từ thị thành, từ thủ đô nghìn năm văn hiến, vẻ đẹp này nhìn chung khác hẳn vẻ đẹp giản dị, thướt tha của người lính xuất quân (trong thơ). Hồng Nguyên, Tố Hữu, Chính Hữu …).

Chúng ta

Con người tứ xứ

Chúng tôi gặp nhau lúc chúng tôi ko biết chữ

(Nhà – Hồng Nguyên).

Quê tôi nước chua mặn

Làng tôi đất cằn sỏi đá cày xới

(Đồng chí – Chính Hữu).

2. Vẻ đẹp này gắn liền với thảm kịch:

Lòng trắc ẩn trong cảnh thiếu thốn, khó khăn, bệnh tật nặng và cái chết được nhắc tới nhiều lần. Ông ở ý thức và ý chí đấu tranh của đoàn quân Tây Tiến, dù chết cũng rất đau thương. Thảm kịch chứ ko phải bi quan, bi quan.

Có người cho rằng lá bài Tây Tiến còn trình bày “nỗi buồn”, “giấc mơ rơi”. Nói tương tự là ko đầy đủ, ko xác thực. Như đã phân tích ở trên: ước mơ về một dáng người đẹp tươi, thơm tho ko từ bỏ đấu tranh, hy sinh, ko ngăn được bước chân của người lính. Trái lại, đó là sức mạnh ý thức tiếp thêm quyết tâm “Ra chiến trường ko tiếc đời xanh”. Trong bài Non sông, Nguyễn Đình Thi cũng viết về người lính:

Những đêm dài hành quân nóng bỏng

Chợt ngay ngáy, nhớ người yêu đôi mắt.

Ngay cả cái chết cũng ko làm cho người chiến binh Tây Tiến chùn bước, quay đầu, anh em vẫn “Hồn Sầm Nưa một đi ko trở lại”. Lối viết hiện thực liên kết với cảm hứng lãng mạn đấu tranh và cách mệnh của thi sĩ chiến sĩ đã tạo nên một tác phẩm hành khúc, hành khúc độc hành hào hùng và lạ mắt.

Ở trên Trường giainhat.vn đã giới thiệu bài báo Bình giảng đoạn thơ: “Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc… Hà Nội đêm mơ thơm”. Các bạn hãy vận dụng những kiến ​​thức đã học, liên kết với cách viết của mình để làm nên một bài viết của riêng mình. Ngoài ra, chúng tôi thường xuyên cập nhật những bài văn mẫu lớp 10 hay nhất phục vụ cho việc học văn của nhỏ. Chúc các bạn luôn vui vẻ và học tập tốt!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Bình giảng đoạn thơ sau: Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

(hay nhất)

Video về: Bình giảng đoạn thơ sau: Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

(hay nhất)

Wiki về Bình giảng đoạn thơ sau: Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

(hay nhất)

Bình giảng đoạn thơ sau: Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc… Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

(hay nhất) -

Lựa chọn bài luận Bình giảng đoạn thơ: “Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc… Hà Nội đêm mơ thơm”.. Với bài văn mẫu hay nhất dưới đây, các bạn sẽ có thêm tài liệu hữu ích, cũng như tăng thêm vốn từ vựng để học tốt môn Tiếng Anh. Hãy cùng tham khảo!

Bình giảng đoạn thơ: “Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc… Hà Nội đêm mơ thơm”.

Đoạn thơ tập trung tạo dựng hình tượng đoàn quân Tây Tiến:

Trước hết, cần giới thiệu đôi nét về tác giả Quang Dũng, đoàn quân Tây Tiến và tuyến đường hành quân (được mô tả ở đầu bài thơ).

I. Bài giảng

1. Hình dáng, dung mạo của người lính Tây Tiến:

Vẻ đẹp khác thường: "ko có lông mọc" là một phong vũ biểu của một thực tiễn nặng nề, thô ráp. Đồng thời có ý định chủ động, ko thụ động trước cơn sốt rét rừng làm rụng tóc, da xanh vì mất máu. “Xanh” cũng là một cách nói đúng tức là “so với nhạt”. Người lính ở đây như hòa với rừng, với lá ngụy trang.

Chịu đựng bao nhiêu khó khăn, bệnh tật nhưng người chiến binh Tây Tiến vẫn giữ được sự uy phong lẫm liệt, mang cái oai hùng của núi rừng qua từ “kiêu hùng, uy phong”. Cách mô tả này thích hợp với điều trên lúc tác giả viết: “hổ trêu người”.


Tương tự, đội quân này ốm yếu nhưng ko yếu ớt, hung hãn nhưng ko khốc liệt. Đúng với hiện thực, nhưng ngòi bút của Quang Dũng ko đi sâu vào khó khăn nhưng mà nghiêng về vẻ đẹp lãng mạn. Năm 1948, cũng mô tả một người lính trong cảnh thiếu thốn và khó khăn, ngòi bút của nhà văn Chính Hữu nghiêng về những cụ thể rất thực:

Bạn và tôi biết mọi cảm giác ớn lạnh

Sốt, trán đẫm mồ hôi

Áo sơ mi của tôi bị rách ở vai

Quần của tôi có một số miếng vá

Nụ cười đông lạnh

Giày ko chân…

(Đồng chí - Chính Hữu).

2. Tâm hồn: ước mơ.

Công việc và đấu tranh ở một vùng núi xa xôi, hoang vu, hiểm trở tương tự nhưng người lính vẫn “gửi ước mơ bên kia biên giới”, vẫn “ước mơ Hà Nội thơm kiều”. Dáng người thướt tha, duyên dáng là một thiếu nữ duyên dáng, thanh tao và duyên dáng của thủ đô ba mươi sáu phố phường. Hình ảnh người con gái thân yêu vẫn đi vào giấc mơ của người lính xa quê, xa quê.

3. Ý chí: người hùng.

Những ngôi mộ xa, những cái chết ở xa, nằm lại biên giới ko ngăn được ý chí thiêng liêng của những người lính: “chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”, các anh quyết hiến dâng đời trẻ cho quê hương. quốc gia, quốc gia. Ngay cả cái chết cũng rất cùng cực, ko có cả quan tài cũng được thi sĩ trình bày một cách trang trọng và hào hùng. Những từ “quy hoạch”, “anh về đất” nói lên điều đó rất rõ ràng. Câu thơ cuối của khổ thơ thật tráng lệ. Ko một giọt nước mắt, chỉ có sông Mã thay núi sông “gầm thét” lời chia tay bi tráng. Lời người nào nhưng mà dữ dội, dữ dội làm sao!

Quang Dũng đã vẽ lên hình ảnh những người đồng chí của mình bằng tất cả sự ngưỡng mộ và nỗi nhớ.

II. Cái lọ

Trong bài giảng, có một bức tranh về "phần sơ bộ 1". Hiện giờ chúng ta hãy xem xét kỹ hơn:

1. Vẻ đẹp của người lính Tây Tiến

Vẻ đẹp hào hùng, hào hoa của người lính tới từ thị thành, từ thủ đô nghìn năm văn hiến, vẻ đẹp này nhìn chung khác hẳn vẻ đẹp giản dị, thướt tha của người lính xuất quân (trong thơ). Hồng Nguyên, Tố Hữu, Chính Hữu ...).

Chúng ta

Con người tứ xứ

Chúng tôi gặp nhau lúc chúng tôi ko biết chữ

(Nhà - Hồng Nguyên).

Quê tôi nước chua mặn

Làng tôi đất cằn sỏi đá cày xới

(Đồng chí - Chính Hữu).

2. Vẻ đẹp này gắn liền với thảm kịch:

Lòng trắc ẩn trong cảnh thiếu thốn, khó khăn, bệnh tật nặng và cái chết được nhắc tới nhiều lần. Ông ở ý thức và ý chí đấu tranh của đoàn quân Tây Tiến, dù chết cũng rất đau thương. Thảm kịch chứ ko phải bi quan, bi quan.

Có người cho rằng lá bài Tây Tiến còn trình bày “nỗi buồn”, “giấc mơ rơi”. Nói tương tự là ko đầy đủ, ko xác thực. Như đã phân tích ở trên: ước mơ về một dáng người đẹp tươi, thơm tho ko từ bỏ đấu tranh, hy sinh, ko ngăn được bước chân của người lính. Trái lại, đó là sức mạnh ý thức tiếp thêm quyết tâm “Ra chiến trường ko tiếc đời xanh”. Trong bài Non sông, Nguyễn Đình Thi cũng viết về người lính:

Những đêm dài hành quân nóng bỏng

Chợt ngay ngáy, nhớ người yêu đôi mắt.

Ngay cả cái chết cũng ko làm cho người chiến binh Tây Tiến chùn bước, quay đầu, anh em vẫn “Hồn Sầm Nưa một đi ko trở lại”. Lối viết hiện thực liên kết với cảm hứng lãng mạn đấu tranh và cách mệnh của thi sĩ chiến sĩ đã tạo nên một tác phẩm hành khúc, hành khúc độc hành hào hùng và lạ mắt.

Ở trên Trường giainhat.vn đã giới thiệu bài báo Bình giảng đoạn thơ: “Tây Tiến đoàn quân ko mọc tóc… Hà Nội đêm mơ thơm”. Các bạn hãy vận dụng những kiến ​​thức đã học, liên kết với cách viết của mình để làm nên một bài viết của riêng mình. Ngoài ra, chúng tôi thường xuyên cập nhật những bài văn mẫu lớp 10 hay nhất phục vụ cho việc học văn của nhỏ. Chúc các bạn luôn vui vẻ và học tập tốt!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận