Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái buồn đau bi tráng (hay nhất)

Tuyển chọn các bài báo hoặc chủ đề Bài thơ Tây Tiến phảng phất những nét buồn, những nét đau thương, nhưng đó là nỗi buồn bi tráng chứ ko phải nỗi buồn bi quan. Chứng cớ cho nhận xét trên. Những bài văn mẫu được tổng hợp từ những bài văn hay và hay của các bạn học trò trên cả nước. Chúng tôi mời bạn cùng tham gia!

Bài thơ Tây Tiến phảng phất những nét buồn, những nét đau thương, nhưng đó là nỗi buồn bi tráng chứ ko phải nỗi buồn bi quan. Chứng cớ cho nhận xét trên

Quang Dũng là một thi sĩ đa tài, có tấm lòng nhân hậu. Có nhẽ vì vậy nhưng mà lúc phải chuyển tới đơn vị công việc mới, rời xa đồng chí, anh ko khỏi động lòng. Những tâm tư, tình cảm và nỗi nhớ dạt dào của thi sĩ về đồng chí cũ đã thôi thúc trái tim ông, để rồi trong khoảnh khắc xúc động đó, ông đã đặt bút viết lên bài thơ “Tây Tiến”. Trong tác phẩm phảng phất những nét buồn, những nét đau thương, nhưng đó là nỗi buồn bi thương chứ ko phải nỗi buồn bi quan.

Con người dù mạnh mẽ tới đâu cũng có những lúc cảm thấy trống vắng, lẻ loi. Làm sao có người nào trên đời ko một phút ngậm ngùi, luyến tiếc lúc phải rời xa những điều thân thuộc đã từng gắn bó từng ngày. Quả thực, ko có gì đớn đau hơn lúc phải rời xa những người đồng chí đã từng gắn bó, ăn ngủ, đấu tranh cùng mình. Họ đã cùng nhau cười, cùng nhau khóc và dường như có mối quan hệ thân thiết như anh em trong gia đình. Nhưng giờ đã xa, mối quan hệ đó bỗng chốc bị khoảng cách địa lý cách trở. Nhưng dù xa cách mấy thì trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau, tình yêu là thứ có thể phá bỏ mọi giới hạn của vũ trụ, ko gì có thể ngăn cản được tình cảm của những người đồng chí dành cho nhau. Bài thơ “Tây Tiến” như một dòng xúc cảm mãnh liệt tuôn trào trong trái tim nồng ấm của tác giả. Và đó là hồi ức về những tháng ngày gắn bó, gian truân, vất vả nhưng rất đỗi hào hùng của những người lính. Những dòng thơ như tuôn trào xúc cảm đưa Quang Dũng trở về những khoảnh khắc gắn bó với đồng chí.

Nỗi nhớ của người nghệ sĩ từ khi nỗi nhớ về núi rừng, về những cảnh vật đã gắn bó với mình trong suốt một thời kì dài:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ núi, nhớ chơi vơi ”


Phải lưu luyến biết bao nhiêu, phải gửi gắm bao nhiêu tình cảm thì tác giả mới tả được cảnh một cách cụ thể tương tự. Nỗi nhớ đó như bao trùm lên cảnh vật. Và đó cũng là những tháng ngày khó khăn, gian truân “Sài thành phơi sương che đoàn quân mỏi”. Đó là những mỏi mệt, những trắc trở nhưng mà những người lính vẫn phải đương đầu hàng ngày, nhưng ko hiểu sao họ vẫn kiên cường, quật cường. Ko gì có thể ngăn cản đôi chân hành quân của người lính.

Ko có gì trong cuộc sống là dễ dàng. Quả thực, tự nhiên ko ngừng cản đường, làm khó những người lính trẻ:

“Tản bộ lên một khúc cua dốc đứng

Con hẻo lánh rượu, bông súng ngửi trời.

Một nghìn bộ lên, một nghìn bộ xuống ”.

Đó là những con dốc ngòng ngoèo nguy hiểm, những chặng đường mệt nhoài ko điểm ngừng. Tự nhiên rộng lớn, hùng vĩ là vậy nhưng luôn ẩn chứa những nguy hiểm túc trực và để đoạt được được con thú hung tợn đó, người lính phải ko ngừng nỗ lực để bứt phá giới hạn của bản thân và thuần phục con thú. .

Nhưng khó khăn ko chỉ là bản tính hung tợn. Dù là người hùng nhưng họ cũng là những người tầm thường, có lúc ốm đau, bệnh tật. Hành quân nơi rừng thiêng nước độc đã khiến họ mỏi mệt, nhưng giờ đây họ vẫn đang phải đương đầu với bệnh tật. “Đoàn quân Tây Tiến ko mọc tóc”, “Đoàn quân xanh” tưởng như là một hình ảnh đẹp, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi đau bệnh tật của người lính đương đầu với cơn sốt rét. Mọi người. Tuy nhiên, dù ốm đau bệnh tật, hình ảnh người lính vẫn “hiên ngang”, luôn xinh tươi, hiển hách nhưng mà ko hề bị bệnh tật hành tội.

Nhiệm vụ bảo vệ biên giới luôn gắn liền với khó khăn, mất mát. Có những chiến sĩ trẻ đã ra đi mãi mãi trong niềm tiếc thương của đồng chí. Sự túng thiếu tới tột cùng lúc “áo thay, anh về”. Người lính ra đi ko theo nghi lễ nào, chỉ có tà áo và đồng chí tiễn anh lên đường. Đám tang của anh ko có chiếu nên thiếu thốn, nhưng Quang Dũng lại coi chiếc áo cho đồng chí là chiếc cỗ áo, thứ chỉ dành cho bậc đế vương. Sự ra đi của ông ko theo một nghi lễ thông thường nào nhưng mà mang tầm vóc của trời đất. Sự mất mát đó cũng khiến núi rừng ngậm ngùi, để rồi “Sông Mã lên đường lẻ loi”.

Ko người nào có thể đoán trước được tương lai của một người lính. Đã có những người thiệt mạng trên đường hành quân, nhưng dù ra đi nhưng vong linh của họ vẫn theo đồng chí. Dẫu biết rằng “Đường lên đỉnh sâu, bước chân người lính vẫn ngày ngày hành quân, dù mỏi mệt nhưng vẫn sáng sủa tiến về phía trước.

Cuộc đời người lính luôn đầy khó khăn, gian truân vì nguy hiểm, bệnh tật, quân địch luôn rình rập. Tuy nhiên, tâm hồn người lính luôn sáng sủa, yêu đời. Họ ko khô khan, chai sạn nhưng mà còn biết thưởng ngoạn cảnh đẹp của đất trời, cái lãng mạn hiếm có ở vùng núi non hiểm trở “Mường Lát hoa về trong đêm”. Và lúc đứng trên đỉnh núi cheo leo nhìn xuống, anh vô tình bắt gặp quang cảnh lãng mạn hiếm có “Pha Luông nhà người nào mưa xa”. Mọi thứ dường như khiến anh càng thêm yêu quê hương non sông và tự răn nhất mực phải bảo vệ nơi thân yêu này.

Trong cuộc hành quân đó, người lính cũng được trải nghiệm cuộc sống của người dân miền núi, họ cũng hòa mình vào để tận hưởng ko khí đầm ấm, rộn ràng:

“Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa

Này, bạn mặc áo sơ mi lúc nào vậy?

Bị ám ảnh bởi giọng điệu nam tính của cô gái

Nhạc về Viêng Chăn xây nên hồn thơ ”

Và hơn thế, trái tim người lính cũng biết yêu, biết rung động. Ở nơi xa xôi hiểm trở đó, nhưng tình yêu của anh dành cho người yêu ko bao giờ phai nhạt. Câu thơ “mắt gửi mộng qua biên giới” là một cách sử dụng tiếng nói đắt giá. Tình yêu của một người lính có thể vượt qua cả bom đạn quân địch, ko cần biết ngày mai có ra sao, nhưng trong trái tim anh luôn đong đầy tình mến thương dành cho người phụ nữ của mình. Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân của mình nơi đầu súng để đổi lấy sự bình yên cho quê hương nơi các bạn đang sống, đó là một tình yêu lớn và cao cả, thật lớn lao và cảm động.

Cảnh hành quân ko phải lúc nào cũng tàn bạo, tàn khốc nhưng cũng thật nên thơ và lãng mạn:

“Người về Châu Mộc chiều sương mù

Bạn có thể nhìn thấy tâm hồn đang quét dọn bờ bến?

Bạn có nhớ hình vẽ trên cột điện ko

Nước trôi, hoa đung đưa “

Cảnh người và thuyền chúng ta đã nhiều lần nhìn thấy, nhưng lần này đẹp tới lạ lùng. Đây có phải là một bản tình khúc dang dở chờ người nào đó trở về để viết tiếp? Đó là nét tinh tế buồn của một tình yêu đẹp, một tâm hồn trong sáng đầy tình cảm đang ngước nhìn người yêu hay đó cũng là ánh mắt buồn của một thiếu nữ tiễn người yêu ra trận?

Quả thực, cuộc đời người lính tuy còn nhiều thống khổ, mất mát nhưng tâm hồn họ luôn tràn đầy nghị lực và tình nghĩa cao cả. Họ quật cường, quả cảm kiên cường, ko khó khăn nào có thể ngăn cản họ kể cả cái chết. Cuộc sống khó khăn, nghèo khổ nhưng mà họ phải chịu đựng thật mỏi mệt và đớn đau, nhưng lại toát lên vẻ oai hùng, quả cảm của một ý thức trẻ tuổi quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Chiến tranh đã khiến con người phải trả giá quá nhiều. Nhiều người đã dành cả tuổi thanh xuân để đổi lấy sự bình yên, cuộc sống hạnh phúc cho con cháu. Đứng nơi đầu sóng, cuối nước đầy nguy hiểm như thế nhưng vẫn có người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Họ sống hết mình, sáng sủa và say mê đấu tranh. Họ là những chiến sĩ trẻ, những người hùng liệt sĩ đã hy sinh quên mình cho dân tộc. Tác phẩm “Tây Tiến” của Quang Dũng là một tượng đài bất tử về hình tượng bi tráng của người chiến sĩ hết lòng vì dân vì nước, giai thoại về người lính sẽ còn được ghi nhớ cho muôn thuở sau. Những con người nhỏ nhỏ nhưng mạnh mẽ mang tầm vóc vũ trụ.

Vì thế Trường giainhat.vn Đã hoàn thành bài văn mẫu Bài thơ Tây Tiến phảng phất những nét buồn, những nét đau thương nhưng đó là nỗi buồn bi tráng chứ ko phải nỗi buồn bi quan. Chứng cớ cho nhận xét trên. Hi vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và luyện tập với tác phẩm. Chúc may mắn với việc học Văn của bạn!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái đau buồn bi tráng

(hay nhất)

Video về: Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái đau buồn bi tráng

(hay nhất)

Wiki về Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái đau buồn bi tráng

(hay nhất)

Bài thơ Tây Tiến có phảng phất những nét buồn, những nét đau, nhưng đó là cái đau buồn bi tráng

(hay nhất) -

Tuyển chọn các bài báo hoặc chủ đề Bài thơ Tây Tiến phảng phất những nét buồn, những nét đau thương, nhưng đó là nỗi buồn bi tráng chứ ko phải nỗi buồn bi quan. Chứng cớ cho nhận xét trên. Những bài văn mẫu được tổng hợp từ những bài văn hay và hay của các bạn học trò trên cả nước. Chúng tôi mời bạn cùng tham gia!

Bài thơ Tây Tiến phảng phất những nét buồn, những nét đau thương, nhưng đó là nỗi buồn bi tráng chứ ko phải nỗi buồn bi quan. Chứng cớ cho nhận xét trên

Quang Dũng là một thi sĩ đa tài, có tấm lòng nhân hậu. Có nhẽ vì vậy nhưng mà lúc phải chuyển tới đơn vị công việc mới, rời xa đồng chí, anh ko khỏi động lòng. Những tâm tư, tình cảm và nỗi nhớ dạt dào của thi sĩ về đồng chí cũ đã thôi thúc trái tim ông, để rồi trong khoảnh khắc xúc động đó, ông đã đặt bút viết lên bài thơ “Tây Tiến”. Trong tác phẩm phảng phất những nét buồn, những nét đau thương, nhưng đó là nỗi buồn bi thương chứ ko phải nỗi buồn bi quan.

Con người dù mạnh mẽ tới đâu cũng có những lúc cảm thấy trống vắng, lẻ loi. Làm sao có người nào trên đời ko một phút ngậm ngùi, luyến tiếc lúc phải rời xa những điều thân thuộc đã từng gắn bó từng ngày. Quả thực, ko có gì đớn đau hơn lúc phải rời xa những người đồng chí đã từng gắn bó, ăn ngủ, đấu tranh cùng mình. Họ đã cùng nhau cười, cùng nhau khóc và dường như có mối quan hệ thân thiết như anh em trong gia đình. Nhưng giờ đã xa, mối quan hệ đó bỗng chốc bị khoảng cách địa lý cách trở. Nhưng dù xa cách mấy thì trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau, tình yêu là thứ có thể phá bỏ mọi giới hạn của vũ trụ, ko gì có thể ngăn cản được tình cảm của những người đồng chí dành cho nhau. Bài thơ “Tây Tiến” như một dòng xúc cảm mãnh liệt tuôn trào trong trái tim nồng ấm của tác giả. Và đó là hồi ức về những tháng ngày gắn bó, gian truân, vất vả nhưng rất đỗi hào hùng của những người lính. Những dòng thơ như tuôn trào xúc cảm đưa Quang Dũng trở về những khoảnh khắc gắn bó với đồng chí.

Nỗi nhớ của người nghệ sĩ từ khi nỗi nhớ về núi rừng, về những cảnh vật đã gắn bó với mình trong suốt một thời kì dài:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ núi, nhớ chơi vơi ”


Phải lưu luyến biết bao nhiêu, phải gửi gắm bao nhiêu tình cảm thì tác giả mới tả được cảnh một cách cụ thể tương tự. Nỗi nhớ đó như bao trùm lên cảnh vật. Và đó cũng là những tháng ngày khó khăn, gian truân “Sài thành phơi sương che đoàn quân mỏi”. Đó là những mỏi mệt, những trắc trở nhưng mà những người lính vẫn phải đương đầu hàng ngày, nhưng ko hiểu sao họ vẫn kiên cường, quật cường. Ko gì có thể ngăn cản đôi chân hành quân của người lính.

Ko có gì trong cuộc sống là dễ dàng. Quả thực, tự nhiên ko ngừng cản đường, làm khó những người lính trẻ:

“Tản bộ lên một khúc cua dốc đứng

Con hẻo lánh rượu, bông súng ngửi trời.

Một nghìn bộ lên, một nghìn bộ xuống ”.

Đó là những con dốc ngòng ngoèo nguy hiểm, những chặng đường mệt nhoài ko điểm ngừng. Tự nhiên rộng lớn, hùng vĩ là vậy nhưng luôn ẩn chứa những nguy hiểm túc trực và để đoạt được được con thú hung tợn đó, người lính phải ko ngừng nỗ lực để bứt phá giới hạn của bản thân và thuần phục con thú. .

Nhưng khó khăn ko chỉ là bản tính hung tợn. Dù là người hùng nhưng họ cũng là những người tầm thường, có lúc ốm đau, bệnh tật. Hành quân nơi rừng thiêng nước độc đã khiến họ mỏi mệt, nhưng giờ đây họ vẫn đang phải đương đầu với bệnh tật. “Đoàn quân Tây Tiến ko mọc tóc”, “Đoàn quân xanh” tưởng như là một hình ảnh đẹp, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi đau bệnh tật của người lính đương đầu với cơn sốt rét. Mọi người. Tuy nhiên, dù ốm đau bệnh tật, hình ảnh người lính vẫn “hiên ngang”, luôn xinh tươi, hiển hách nhưng mà ko hề bị bệnh tật hành tội.

Nhiệm vụ bảo vệ biên giới luôn gắn liền với khó khăn, mất mát. Có những chiến sĩ trẻ đã ra đi mãi mãi trong niềm tiếc thương của đồng chí. Sự túng thiếu tới tột cùng lúc “áo thay, anh về”. Người lính ra đi ko theo nghi lễ nào, chỉ có tà áo và đồng chí tiễn anh lên đường. Đám tang của anh ko có chiếu nên thiếu thốn, nhưng Quang Dũng lại coi chiếc áo cho đồng chí là chiếc cỗ áo, thứ chỉ dành cho bậc đế vương. Sự ra đi của ông ko theo một nghi lễ thông thường nào nhưng mà mang tầm vóc của trời đất. Sự mất mát đó cũng khiến núi rừng ngậm ngùi, để rồi “Sông Mã lên đường lẻ loi”.

Ko người nào có thể đoán trước được tương lai của một người lính. Đã có những người thiệt mạng trên đường hành quân, nhưng dù ra đi nhưng vong linh của họ vẫn theo đồng chí. Dẫu biết rằng “Đường lên đỉnh sâu, bước chân người lính vẫn ngày ngày hành quân, dù mỏi mệt nhưng vẫn sáng sủa tiến về phía trước.

Cuộc đời người lính luôn đầy khó khăn, gian truân vì nguy hiểm, bệnh tật, quân địch luôn rình rập. Tuy nhiên, tâm hồn người lính luôn sáng sủa, yêu đời. Họ ko khô khan, chai sạn nhưng mà còn biết thưởng ngoạn cảnh đẹp của đất trời, cái lãng mạn hiếm có ở vùng núi non hiểm trở “Mường Lát hoa về trong đêm”. Và lúc đứng trên đỉnh núi cheo leo nhìn xuống, anh vô tình bắt gặp quang cảnh lãng mạn hiếm có “Pha Luông nhà người nào mưa xa”. Mọi thứ dường như khiến anh càng thêm yêu quê hương non sông và tự răn nhất mực phải bảo vệ nơi thân yêu này.

Trong cuộc hành quân đó, người lính cũng được trải nghiệm cuộc sống của người dân miền núi, họ cũng hòa mình vào để tận hưởng ko khí đầm ấm, rộn ràng:

“Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa

Này, bạn mặc áo sơ mi lúc nào vậy?

Bị ám ảnh bởi giọng điệu nam tính của cô gái

Nhạc về Viêng Chăn xây nên hồn thơ ”

Và hơn thế, trái tim người lính cũng biết yêu, biết rung động. Ở nơi xa xôi hiểm trở đó, nhưng tình yêu của anh dành cho người yêu ko bao giờ phai nhạt. Câu thơ “mắt gửi mộng qua biên giới” là một cách sử dụng tiếng nói đắt giá. Tình yêu của một người lính có thể vượt qua cả bom đạn quân địch, ko cần biết ngày mai có ra sao, nhưng trong trái tim anh luôn đong đầy tình mến thương dành cho người phụ nữ của mình. Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân của mình nơi đầu súng để đổi lấy sự bình yên cho quê hương nơi các bạn đang sống, đó là một tình yêu lớn và cao cả, thật lớn lao và cảm động.

Cảnh hành quân ko phải lúc nào cũng tàn bạo, tàn khốc nhưng cũng thật nên thơ và lãng mạn:

"Người về Châu Mộc chiều sương mù

Bạn có thể nhìn thấy tâm hồn đang quét dọn bờ bến?

Bạn có nhớ hình vẽ trên cột điện ko

Nước trôi, hoa đung đưa "

Cảnh người và thuyền chúng ta đã nhiều lần nhìn thấy, nhưng lần này đẹp tới lạ lùng. Đây có phải là một bản tình khúc dang dở chờ người nào đó trở về để viết tiếp? Đó là nét tinh tế buồn của một tình yêu đẹp, một tâm hồn trong sáng đầy tình cảm đang ngước nhìn người yêu hay đó cũng là ánh mắt buồn của một thiếu nữ tiễn người yêu ra trận?

Quả thực, cuộc đời người lính tuy còn nhiều thống khổ, mất mát nhưng tâm hồn họ luôn tràn đầy nghị lực và tình nghĩa cao cả. Họ quật cường, quả cảm kiên cường, ko khó khăn nào có thể ngăn cản họ kể cả cái chết. Cuộc sống khó khăn, nghèo khổ nhưng mà họ phải chịu đựng thật mỏi mệt và đớn đau, nhưng lại toát lên vẻ oai hùng, quả cảm của một ý thức trẻ tuổi quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Chiến tranh đã khiến con người phải trả giá quá nhiều. Nhiều người đã dành cả tuổi thanh xuân để đổi lấy sự bình yên, cuộc sống hạnh phúc cho con cháu. Đứng nơi đầu sóng, cuối nước đầy nguy hiểm như thế nhưng vẫn có người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Họ sống hết mình, sáng sủa và say mê đấu tranh. Họ là những chiến sĩ trẻ, những người hùng liệt sĩ đã hy sinh quên mình cho dân tộc. Tác phẩm “Tây Tiến” của Quang Dũng là một tượng đài bất tử về hình tượng bi tráng của người chiến sĩ hết lòng vì dân vì nước, giai thoại về người lính sẽ còn được ghi nhớ cho muôn thuở sau. Những con người nhỏ nhỏ nhưng mạnh mẽ mang tầm vóc vũ trụ.

Vì thế Trường giainhat.vn Đã hoàn thành bài văn mẫu Bài thơ Tây Tiến phảng phất những nét buồn, những nét đau thương nhưng đó là nỗi buồn bi tráng chứ ko phải nỗi buồn bi quan. Chứng cớ cho nhận xét trên. Hi vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và luyện tập với tác phẩm. Chúc may mắn với việc học Văn của bạn!

Đăng bởi: Trường giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận