Ai được mệnh danh là nữ hoàng thơ tình? (hay nhất)

Câu hỏi: Người nào được mệnh danh là bà hoàng của thơ tình?

Câu trả lời:

Xuân Quỳnh được mệnh danh là bà hoàng của thơ tình.

Ngoài ra, hãy cùng trường giainhat.vn tìm hiểu thêm về thi sĩ Xuân Quỳnh nhé!

1. Vài nét về cuộc đời thi sĩ Xuân Quỳnh

Thi sĩ Xuân Quỳnh sinh năm 1942, mất năm 1988, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Quê quán: xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội). Tên tuổi của bà gắn liền với nhiều tác phẩm thơ ca đi vào lòng người. Các tác phẩm nổi trội là: Sóng (sáng tác năm 1967), Thuyền và biển (1982), Bài thơ tình cuối mùa thu, … Với những hiến dâng lớn lao cho nghệ thuật, thi sĩ Xuân Quỳnh đã thu được nhiều đóng góp. các phần quà danh giá như “Giải thưởng Nhà nước” và “Giải thưởng Hồ Chí Minh”.

2. Vài nét về sự nghiệp của thi sĩ Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh vốn là một cô nhỏ thích thú văn, thơ, nghệ thuật, múa nên mới 13 tuổi (năm 1955), Xuân Quỳnh đã được tuyển thẳng vào Đoàn Văn công Trung ương và được huấn luyện vào Ban Dân vận Trung ương. trở thành một vũ công. Xuân Quỳnh đã nhiều lần đi trình diễn trong và ngoài nước. Cô tham gia Đại hội Thanh niên và Sinh viên Toàn cầu năm 1959 tại Vienna (Áo).


– Từ năm 1962 tới năm 1964, Xuân Quỳnh học tại Trường Bồi dưỡng cán bộ trẻ (khóa I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau 2 năm học, cô làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt Nam.

– Năm 1967, Xuân Quỳnh trở thành Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa III.

– Năm 1973, Xuân Quỳnh thành hôn với nhà viết kịch, thi sĩ Lưu Quang Vũ (đây là người chồng thứ hai, kém bà 6 tuổi).

– Từ năm 1978-1988, Xuân Quỳnh làm chỉnh sửa viên tại Nhà xuất bản Tác phẩm mới.

– Năm 2001, Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật.

3. Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh được mệnh danh là bà hoàng của thơ tình Việt Nam. Thơ của bà thường trình bày những rung cảm, khát vọng của trái tim người phụ nữ thành tâm, tha thiết và yêu đời. Một trong những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh là Sóng.

Sóng được sáng tác vào năm 1967 trong một chuyến đi thực tiễn ở vùng biển Diêm Điền (Thái Bình). Đây là bài thơ rất tiêu biểu cho phong cách thơ Xuân Quỳnh. Mở đầu bài thơ, Xuân Quỳnh đã dùng hình ảnh sóng để diễn tả đầy đủ những cung bậc trong tình yêu với những điểm đối lập:

“Bạo lực và êm dịu
Ồn ĩ và yên tĩnh ”

Cũng giống như sóng biển, người phụ nữ lúc yêu cũng có muôn vàn cung bậc xúc cảm. Thỉnh thoảng nó dữ dội và ồn ĩ, nhưng thỉnh thoảng nó thật yên bình và yên ắng. Tình yêu dường như luôn có những quy luật nhưng mà lý trí ko thể giảng giải được. Rồi con gái lúc yêu sẽ có suy nghĩ:

“Dòng sông ko hiểu tôi
Sóng tìm về đại dương “

Mở đầu của Xuân Quỳnh ở đây là sự chủ động của người con gái đang yêu. Nếu “sông” ko hiểu được mình thì “sóng” sẵn sàng tìm ra biển lớn – tìm được tình yêu thực sự của đời mình.

Tiếp tới khổ thơ thứ hai, thi sĩ đã khẳng định một chân lý, nếu sóng là vĩnh cửu với đại dương thì tình yêu cũng vĩnh cửu với con người:

“Ôi sóng xưa
Và ngày hôm sau vẫn vậy
Khát khao tình yêu
Sự hồi phục trong lồng ngực của một đứa trẻ ”

Sóng vốn dĩ là một hình ảnh của tự nhiên, và chừng nào vũ trụ này còn tồn tại thì sóng vẫn sẽ tồn tại. Nếu sóng tồn tại vĩnh cửu với thời kì dù là “ngày xưa” hay “ngày sau” thì nó vẫn “vẫn thế” – ko thay đổi. Thì tình yêu cũng vậy, nó luôn tồn tại vĩnh cửu vượt mọi thời kì và ko gian. Nhưng đặc thù là ở “vú trẻ”. Vì có tuổi nào nhưng mà đong đầy mến thương như thời tuổi xanh? Chính tình yêu đã mang tới cho tuổi xanh những nhịp đập bâng khuâng khác thường, những vui tươi và lặng lẽ viết lên những trang nhật ký thanh xuân tươi đẹp.

Sau đó, những câu tiếp theo tiếp tục giảng giải xuất xứ của tình yêu:

“Trước muôn trùng sóng gió
Tôi nghĩ về bạn, tôi
Tôi nghĩ về biển lớn
Sóng từ đâu tới?

Sóng kể từ gió
gió kể từ đâu?
tôi cũng ko biết
Lúc nào chúng ta yêu nhau? “

Một người phụ nữ lúc yêu luôn phải đắn đo và suy nghĩ. Thông điệp “Tôi nghĩ” cho thấy điều đó. “Em” lúc đứng trước đại dương rộng lớn, anh nghĩ tới em trước hết rồi nghĩ tới đại dương rộng lớn. Và tôi cũng tự hỏi sóng từ đâu tới. Câu hỏi được đặt ra đã có câu trả lời của riêng nó: sóng kể từ gió – một lời giảng giải rất thực tiễn. Nhưng sự ngạc nhiên vẫn chưa ngừng lại: “Gió từ đâu tới?” sau đó ko có câu trả lời. Cũng giống như thật khó để biết tình yêu kể từ lúc nào. Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng tiết lộ:

“Làm thế nào để giảng giải tình yêu
Ko khó một sớm một chiều
Nó chiếm lấy tâm hồn tôi với ánh sáng của mặt trời
Mây nhẹ, gió hiu hiu “

(Vì sao?)

Hình như lúc đọc tới đây, chúng ta có thể tưởng tượng ra cái lắc đầu nhẹ nhõm của cô đó lúc trả lời câu hỏi về xuất xứ của tình yêu. Rồi chúng ta mới thấy trong tình yêu, một cô gái trở thành dịu dàng và đáng yêu biết bao.

Và trong tình yêu, thứ gia vị đặc thù nhất chính là nỗi nhớ:

“Sóng ở vực sâu
Sóng trên mặt nước
Ôi sóng nhớ bờ
Ngày đêm ko ngủ được
Trái tim tôi nhớ bạn
Ngay cả trong giấc mơ, tôi vẫn thức “

Cũng như những thi sĩ khác, Xuân Quỳnh cũng nói về nỗi nhớ nhưng theo cách rất riêng. Hình ảnh “sóng” hiện lên đối lập giữa ko gian “dưới lòng đất”, “trên mặt nước” và thời kì “ngày”, “đêm”. Nhưng dù ở đâu, lúc nào, sóng vẫn nhớ bờ. Tôi cũng vậy, tôi cũng nhớ “em” nhưng “ngay cả trong mơ tôi cũng thức” – lạ thay, tôi vẫn có thể tỉnh trong giấc mơ? Liệu nỗi nhớ có xâm chiếm tâm hồn người con gái để ngay cả trong giấc ngủ, hình bóng người yêu vẫn tồn tại. Đúng như lời ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng thổ lộ:

“Tôi nhớ tiếng nói. Tôi nhớ bức tranh. Tôi nhớ bức ảnh.
Em nhớ anh, nhớ nhiều! Chào!
Tôi nhớ bạn của những ngày xa xôi,
Nhớ đôi môi cười một trời một vực.
Hoa hậu có đôi mắt nhìn chằm chằm vào em! “

Người con gái trong thơ Xuân Quỳnh dù hiện đại tới đâu vẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống, đó là tấm lòng thủy chung, son sắc. Cũng giống như mọi con sóng, dù xa tới đâu, cuối cùng vẫn tìm được bờ bến. Trái tim tôi cũng vậy:

“Mặc dù về phía Bắc
Ngay cả lúc nó trở lại miền Nam
Mọi nơi tôi nghĩ
Hướng về bạn – một hướng ”

Cuộc sống luôn ẩn chứa nhiều biến động, ko người nào có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng dù có “ra Bắc” hay “về Nam” thì lòng tôi vẫn ko thay đổi. Ở đây, nếu theo quy luật thông thường người ta sẽ nói “xuôi Nam, ngược Bắc”, nhưng Xuân Quỳnh lại chọn cách nói như trên để chứng tỏ tình yêu ko tuân theo quy luật tự nhiên nào. Tuy nhiên, dù đi đâu, làm gì, em vẫn luôn đi về một hướng duy nhất, đó là “bên anh”. Trái tim chung tình của anh vẫn chỉ dành cho một người – em.

Và nhờ tấm lòng chung tình của mình, cô gái đã có một niềm tin thâm thúy và mạnh mẽ vào tình yêu:

“Ngoài kia, đại dương
Những con sóng trăm nghìn
Con nào ko vào bờ?
Bất chấp mọi trở ngại “

Giữa đại dương vô tận, trăm nghìn con sóng. Và dù có bao nhiêu gai góc – dù biển động, trời giông bão thì cuối cùng sóng gió vẫn sẽ vượt qua để tìm tới bờ bến bình yên. Cũng giống như “bạn” và “bạn”. Cuộc sống ko ngừng chuyển đổi, “Yêu hôm nay, mai có thể xa” (Nói với em, Xuân Quỳnh). Tuy nhiên, “tôi” vẫn tin vào tình yêu đó. Nó như nguồn sức mạnh giúp em vượt qua mọi khó khăn để tìm tới em, tìm được hạnh phúc. Nhưng dù vậy, tôi vẫn thấy có chút độc thân trước cuộc đời, lo lắng về sự hữu hạn của tình yêu trước thời kì vô tận. Đó còn là cảm giác bất an trước sự hay thay đổi của lòng người giữa muôn vàn “trắc trở”. Cuối cùng, cô gái trong “Sóng” cũng đã sẵn sàng hiến dâng và hy sinh cho tình yêu:

“Làm thế nào nó có thể được nấu chảy?
Trở thành một trăm con sóng nhỏ
Trong biển lớn tình yêu
Để năm tháng vẫn vỗ về “

Câu hỏi tu từ “Làm thế nào” mở đầu khổ thơ như một lời tự vấn nội tâm. Làm sao để sống trọn vẹn với tình yêu? Phụ nữ lúc yêu cũng vô cùng mãnh liệt, họ mong muốn được sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc trong tình yêu.

Bài thơ “Sóng” là những trạng thái, cung bậc xúc cảm sống động của tâm hồn người con gái lúc yêu. Xuân Quỳnh đã thành công lúc sáng tác Sóng – một bài thơ giàu ý nghĩa.

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

Hình Ảnh về: Người nào được mệnh danh là nữ vương thơ tình?

(hay nhất)

Video về: Người nào được mệnh danh là nữ vương thơ tình?

(hay nhất)

Wiki về Người nào được mệnh danh là nữ vương thơ tình?

(hay nhất)

Người nào được mệnh danh là nữ vương thơ tình?

(hay nhất) -

Câu hỏi: Người nào được mệnh danh là bà hoàng của thơ tình?

Câu trả lời:

Xuân Quỳnh được mệnh danh là bà hoàng của thơ tình.

Ngoài ra, hãy cùng trường giainhat.vn tìm hiểu thêm về thi sĩ Xuân Quỳnh nhé!

1. Vài nét về cuộc đời thi sĩ Xuân Quỳnh

Thi sĩ Xuân Quỳnh sinh năm 1942, mất năm 1988, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh. Quê quán: xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây (nay là phường La Khê, quận Hà Đông, Hà Nội). Tên tuổi của bà gắn liền với nhiều tác phẩm thơ ca đi vào lòng người. Các tác phẩm nổi trội là: Sóng (sáng tác năm 1967), Thuyền và biển (1982), Bài thơ tình cuối mùa thu, ... Với những hiến dâng lớn lao cho nghệ thuật, thi sĩ Xuân Quỳnh đã thu được nhiều đóng góp. các phần quà danh giá như “Giải thưởng Nhà nước” và “Giải thưởng Hồ Chí Minh”.

2. Vài nét về sự nghiệp của thi sĩ Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh vốn là một cô nhỏ thích thú văn, thơ, nghệ thuật, múa nên mới 13 tuổi (năm 1955), Xuân Quỳnh đã được tuyển thẳng vào Đoàn Văn công Trung ương và được huấn luyện vào Ban Dân vận Trung ương. trở thành một vũ công. Xuân Quỳnh đã nhiều lần đi trình diễn trong và ngoài nước. Cô tham gia Đại hội Thanh niên và Sinh viên Toàn cầu năm 1959 tại Vienna (Áo).


- Từ năm 1962 tới năm 1964, Xuân Quỳnh học tại Trường Bồi dưỡng cán bộ trẻ (khóa I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau 2 năm học, cô làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt Nam.

- Năm 1967, Xuân Quỳnh trở thành Ủy viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa III.

- Năm 1973, Xuân Quỳnh thành hôn với nhà viết kịch, thi sĩ Lưu Quang Vũ (đây là người chồng thứ hai, kém bà 6 tuổi).

- Từ năm 1978-1988, Xuân Quỳnh làm chỉnh sửa viên tại Nhà xuất bản Tác phẩm mới.

- Năm 2001, Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật.

3. Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh được mệnh danh là bà hoàng của thơ tình Việt Nam. Thơ của bà thường trình bày những rung cảm, khát vọng của trái tim người phụ nữ thành tâm, tha thiết và yêu đời. Một trong những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh là Sóng.

Sóng được sáng tác vào năm 1967 trong một chuyến đi thực tiễn ở vùng biển Diêm Điền (Thái Bình). Đây là bài thơ rất tiêu biểu cho phong cách thơ Xuân Quỳnh. Mở đầu bài thơ, Xuân Quỳnh đã dùng hình ảnh sóng để diễn tả đầy đủ những cung bậc trong tình yêu với những điểm đối lập:

“Bạo lực và êm dịu
Ồn ĩ và yên tĩnh ”

Cũng giống như sóng biển, người phụ nữ lúc yêu cũng có muôn vàn cung bậc xúc cảm. Thỉnh thoảng nó dữ dội và ồn ĩ, nhưng thỉnh thoảng nó thật yên bình và yên ắng. Tình yêu dường như luôn có những quy luật nhưng mà lý trí ko thể giảng giải được. Rồi con gái lúc yêu sẽ có suy nghĩ:

"Dòng sông ko hiểu tôi
Sóng tìm về đại dương "

Mở đầu của Xuân Quỳnh ở đây là sự chủ động của người con gái đang yêu. Nếu “sông” ko hiểu được mình thì “sóng” sẵn sàng tìm ra biển lớn - tìm được tình yêu thực sự của đời mình.

Tiếp tới khổ thơ thứ hai, thi sĩ đã khẳng định một chân lý, nếu sóng là vĩnh cửu với đại dương thì tình yêu cũng vĩnh cửu với con người:

"Ôi sóng xưa
Và ngày hôm sau vẫn vậy
Khát khao tình yêu
Sự hồi phục trong lồng ngực của một đứa trẻ ”

Sóng vốn dĩ là một hình ảnh của tự nhiên, và chừng nào vũ trụ này còn tồn tại thì sóng vẫn sẽ tồn tại. Nếu sóng tồn tại vĩnh cửu với thời kì dù là “ngày xưa” hay “ngày sau” thì nó vẫn “vẫn thế” - ko thay đổi. Thì tình yêu cũng vậy, nó luôn tồn tại vĩnh cửu vượt mọi thời kì và ko gian. Nhưng đặc thù là ở "vú trẻ". Vì có tuổi nào nhưng mà đong đầy mến thương như thời tuổi xanh? Chính tình yêu đã mang tới cho tuổi xanh những nhịp đập bâng khuâng khác thường, những vui tươi và lặng lẽ viết lên những trang nhật ký thanh xuân tươi đẹp.

Sau đó, những câu tiếp theo tiếp tục giảng giải xuất xứ của tình yêu:

"Trước muôn trùng sóng gió
Tôi nghĩ về bạn, tôi
Tôi nghĩ về biển lớn
Sóng từ đâu tới?

Sóng kể từ gió
gió kể từ đâu?
tôi cũng ko biết
Lúc nào chúng ta yêu nhau? "

Một người phụ nữ lúc yêu luôn phải đắn đo và suy nghĩ. Thông điệp "Tôi nghĩ" cho thấy điều đó. “Em” lúc đứng trước đại dương rộng lớn, anh nghĩ tới em trước hết rồi nghĩ tới đại dương rộng lớn. Và tôi cũng tự hỏi sóng từ đâu tới. Câu hỏi được đặt ra đã có câu trả lời của riêng nó: sóng kể từ gió - một lời giảng giải rất thực tiễn. Nhưng sự ngạc nhiên vẫn chưa ngừng lại: "Gió từ đâu tới?" sau đó ko có câu trả lời. Cũng giống như thật khó để biết tình yêu kể từ lúc nào. Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng tiết lộ:

"Làm thế nào để giảng giải tình yêu
Ko khó một sớm một chiều
Nó chiếm lấy tâm hồn tôi với ánh sáng của mặt trời
Mây nhẹ, gió hiu hiu "

(Vì sao?)

Hình như lúc đọc tới đây, chúng ta có thể tưởng tượng ra cái lắc đầu nhẹ nhõm của cô đó lúc trả lời câu hỏi về xuất xứ của tình yêu. Rồi chúng ta mới thấy trong tình yêu, một cô gái trở thành dịu dàng và đáng yêu biết bao.

Và trong tình yêu, thứ gia vị đặc thù nhất chính là nỗi nhớ:

“Sóng ở vực sâu
Sóng trên mặt nước
Ôi sóng nhớ bờ
Ngày đêm ko ngủ được
Trái tim tôi nhớ bạn
Ngay cả trong giấc mơ, tôi vẫn thức "

Cũng như những thi sĩ khác, Xuân Quỳnh cũng nói về nỗi nhớ nhưng theo cách rất riêng. Hình ảnh “sóng” hiện lên đối lập giữa ko gian “dưới lòng đất”, “trên mặt nước” và thời kì “ngày”, “đêm”. Nhưng dù ở đâu, lúc nào, sóng vẫn nhớ bờ. Tôi cũng vậy, tôi cũng nhớ "em" nhưng "ngay cả trong mơ tôi cũng thức" - lạ thay, tôi vẫn có thể tỉnh trong giấc mơ? Liệu nỗi nhớ có xâm chiếm tâm hồn người con gái để ngay cả trong giấc ngủ, hình bóng người yêu vẫn tồn tại. Đúng như lời ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng thổ lộ:

“Tôi nhớ tiếng nói. Tôi nhớ bức tranh. Tôi nhớ bức ảnh.
Em nhớ anh, nhớ nhiều! Chào!
Tôi nhớ bạn của những ngày xa xôi,
Nhớ đôi môi cười một trời một vực.
Hoa hậu có đôi mắt nhìn chằm chằm vào em! "

Người con gái trong thơ Xuân Quỳnh dù hiện đại tới đâu vẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống, đó là tấm lòng thủy chung, son sắc. Cũng giống như mọi con sóng, dù xa tới đâu, cuối cùng vẫn tìm được bờ bến. Trái tim tôi cũng vậy:

“Mặc dù về phía Bắc
Ngay cả lúc nó trở lại miền Nam
Mọi nơi tôi nghĩ
Hướng về bạn - một hướng ”

Cuộc sống luôn ẩn chứa nhiều biến động, ko người nào có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng dù có “ra Bắc” hay “về Nam” thì lòng tôi vẫn ko thay đổi. Ở đây, nếu theo quy luật thông thường người ta sẽ nói “xuôi Nam, ngược Bắc”, nhưng Xuân Quỳnh lại chọn cách nói như trên để chứng tỏ tình yêu ko tuân theo quy luật tự nhiên nào. Tuy nhiên, dù đi đâu, làm gì, em vẫn luôn đi về một hướng duy nhất, đó là "bên anh". Trái tim chung tình của anh vẫn chỉ dành cho một người - em.

Và nhờ tấm lòng chung tình của mình, cô gái đã có một niềm tin thâm thúy và mạnh mẽ vào tình yêu:

“Ngoài kia, đại dương
Những con sóng trăm nghìn
Con nào ko vào bờ?
Bất chấp mọi trở ngại "

Giữa đại dương vô tận, trăm nghìn con sóng. Và dù có bao nhiêu gai góc - dù biển động, trời giông bão thì cuối cùng sóng gió vẫn sẽ vượt qua để tìm tới bờ bến bình yên. Cũng giống như "bạn" và "bạn". Cuộc sống ko ngừng chuyển đổi, “Yêu hôm nay, mai có thể xa” (Nói với em, Xuân Quỳnh). Tuy nhiên, “tôi” vẫn tin vào tình yêu đó. Nó như nguồn sức mạnh giúp em vượt qua mọi khó khăn để tìm tới em, tìm được hạnh phúc. Nhưng dù vậy, tôi vẫn thấy có chút độc thân trước cuộc đời, lo lắng về sự hữu hạn của tình yêu trước thời kì vô tận. Đó còn là cảm giác bất an trước sự hay thay đổi của lòng người giữa muôn vàn “trắc trở”. Cuối cùng, cô gái trong "Sóng" cũng đã sẵn sàng hiến dâng và hy sinh cho tình yêu:

“Làm thế nào nó có thể được nấu chảy?
Trở thành một trăm con sóng nhỏ
Trong biển lớn tình yêu
Để năm tháng vẫn vỗ về "

Câu hỏi tu từ “Làm thế nào” mở đầu khổ thơ như một lời tự vấn nội tâm. Làm sao để sống trọn vẹn với tình yêu? Phụ nữ lúc yêu cũng vô cùng mãnh liệt, họ mong muốn được sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc trong tình yêu.

Bài thơ “Sóng” là những trạng thái, cung bậc xúc cảm sống động của tâm hồn người con gái lúc yêu. Xuân Quỳnh đã thành công lúc sáng tác Sóng - một bài thơ giàu ý nghĩa.

Đăng bởi: giainhat.vn

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

Source: giainhat.vn
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận